Thử thách đón dâu
Mấy cô phù dâu càng đến cong cả lưng.
“Tiểu Lê, lời thể bừa .” Một trong những cô phù dâu che miệng nhắc nhở.
Thẩm Lê lúc mới phản ứng , vội vàng xua tay: “Được , cửa ải coi như qua, cửa ải thứ hai đơn giản như .”
Cô hắng giọng: “Chúng giấu sẵn giày thêu của Huyên Huyên , tìm giày thêu trong vòng 1 phút, thời gian chờ đợi ai , nhất là nhanh lên.”
Thẩm Lê gần như xong câu , Trần Vũ Hiên bắt đầu hành động.
Điều đầu tiên họ nghĩ đến là phòng của Lâm Huyên Huyên, nhưng định Thẩm Lê chặn : “Không tìm thấy giày thêu thì đừng hòng , bụng nhắc nhở một câu, giày thêu ở trong phòng.”
Tối hôm qua Thẩm Lê vì chuyện giấu giày thêu suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng mới nhờ Lục Cảnh Xuyên giúp giấu giày thêu.
Nga
“Tiểu Lê, dù cũng là nửa bậc trưởng bối của cô, cô đừng khó nữa, cho một gợi ý ?” Trần Vũ Hiên lật tung cả sân mà vẫn tìm thấy chỗ giấu giày thêu, thấy thời gian sắp hết, chỉ thể hạ giọng cầu xin Thẩm Lê.
Anh là con trai của ông nội nuôi, danh nghĩa thể coi là chú nhỏ của cô, nhưng vai vế là vai vế, Thẩm Lê bây giờ là phụ trách khó , thể dễ dàng tha cho như .
“Không chút thành ý nào mà chúng nhượng bộ ?” Thẩm Lê câu , mấy cô phù dâu vội vàng phụ họa: “ , chú rể cưới Huyên Huyên của chúng , chẳng lẽ nên chuẩn thêm một chút thành ý ?”
Trần Vũ Hiên đương nhiên sớm chuẩn sẵn sàng, từ trong túi lấy mấy phong bao đỏ lớn mạ vàng, lượt đưa cho Thẩm Lê và mấy cô phù dâu.
Mấy phong bao đỏ đều nặng trịch, phân lượng cần nhiều.
Mấy cô phù dâu nhận phong bao đỏ, giữ nguyên tắc nhận của thì giúp , liền nháy mắt với Thẩm Lê: “Lê t.ử, cô cho chú rể một gợi ý , cũng dễ dàng gì.”
Trần Vũ Hiên bận rộn tìm kiếm một vòng, sắp sốt ruột đến phát điên.
Thẩm Lê cũng thời gian sắp hết, thể trì hoãn thêm nữa, dù thời gian kết hôn là giờ lành tính toán kỹ, một phút một giây cũng thể tùy tiện trì hoãn.
“Anh thể chỉ tìm ở chỗ thấp, ở cao thì ?” Đây còn là gợi ý nữa, gần như là chỉ rõ .
Trần Vũ Hiên mắt sáng lên, lập tức ngẩng đầu lên, trong sân trồng mấy cây keo dậu đặc trưng của Hải Đảo. Anh từng cây một, nhanh tìm thấy đôi giày thêu màu đỏ bắt mắt cây keo dậu ở phía ngoài cùng bên trái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-trao-than-ga-cho-si-quan-me-ke-than-kieu-the-nhuyen-nam-thang/chuong-608.html.]
Trần Vũ Hiên dùng sức nhảy lên, dễ dàng lấy đôi giày thêu xuống. Lúc nãy cảm thấy giày thêu khó tìm, bây giờ ngẩng đầu mới phát hiện xa tận chân trời gần ngay mắt, hóa giày thêu ở ngay mặt .
“Còn cửa ải cuối cùng!” Trần Vũ Hiên vội vàng , thể chờ đợi nữa để gặp cô dâu. Cảm giác cấp bách đó khiến đều thể dễ dàng cảm nhận .
“Cửa ải cuối cùng là bịt mắt tìm cô dâu.” Thẩm Lê đưa một dải lụa đỏ cho phù rể, bảo họ bịt mắt cho chú rể.
Mấy dẫn chú rể phòng. Mấy cô phù dâu đều đội khăn che mặt màu đỏ cùng hàng với cô dâu, họ dẫn chú rể đến mặt mấy .
“Giới hạn 1 phút, tìm thấy hoặc tìm sai đều chịu phạt.” Thẩm Lê xong quy tắc liền lùi một bước, để Trần Vũ Hiên tiện tìm cô dâu.
Anh bước lên phía , qua lớp khăn che mặt sờ mặt từng , nhịn lắc đầu, thời gian từng giây từng phút trôi qua.
“Chú nhỏ, thời gian sắp hết đấy.” Thẩm Lê thấy mãi quyết định , đành lên tiếng thúc giục.
“Ngoài cùng bên trái.” Anh cuối cùng quyết định.
Thẩm Lê trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc: “Không ngờ thật sự để đoán đúng.” Để thể ăn gian, Thẩm Lê cố ý chuyển Lâm Huyên Huyên từ giữa sang vị trí ngoài cùng bên trái, ngờ vẫn đoán trúng.
Có câu của Thẩm Lê, Trần Vũ Hiên lập tức tháo dải lụa đỏ bịt mắt . Nhìn Lâm Huyên Huyên đội phượng quan hà bái mắt, lập tức đỏ mắt, kích động và thấp thỏm đưa tay cố gắng nắm lấy tay Lâm Huyên Huyên.
Lâm Huyên Huyên căng thẳng bất an đặt tay lòng bàn tay , hai cuối cùng nắm tay .
“Đợi .” Anh còn một chuyến, theo quy trình đến đón dâu.
Lâm Huyên Huyên , hai mỗi một ngả. Sau khi Trần Vũ Hiên rời , Lục Cảnh Xuyên dẫn Đóa Đóa và Minh Huy tới, hai đứa trẻ đều ăn mặc thành những đứa trẻ cầm hoa.
Trên đầu bé đội một chiếc mũ hổ nhỏ màu đỏ, mặc một chiếc áo khoác nhỏ thêu rồng mây lành, chân giày đầu hổ, tay cầm một cây như ý bằng vàng bọc lụa đỏ. Cô bé thì b.úi tóc hai bên, đầu cài hoa nhỏ đính ngọc trai, mặc áo bông thêu màu đỏ, chân giày thêu.
Trần Vũ Hiên mặc bộ trang phục chú rể kiểu Trung màu đỏ thẫm, dáng thẳng tắp như cây tùng, mặt giấu vẻ kích động, đôi mắt sâu thẳm đỏ hoe. Anh hai tay bưng một con ngỗng lớn, bước vững chãi và kiên định từ từ tiến về phía , theo bước của , vạt áo khẽ bay.
Khi đến nơi định sảnh đường, cung kính cúi , nhẹ nhàng đặt con ngỗng xuống. Lâm Huyên Huyên ngay ngắn trong phòng.
“Kiệu hoa đến! Xin mời cô dâu lên kiệu!” Bên ngoài vang lên giọng của một bà mai. Lâm Huyên Huyên Thẩm Lê dìu khỏi cửa lên kiệu hoa.