Đổi trắng đen
Xung quanh vang lên một tràng tiếng hít khí lạnh.
“Mẹ của Minh Huy cũng quá dữ , cô tự nhiên dám .”
“Đây quả thực là một đàn bà chanh chua!”
“Ai chứ, đầu tiên thấy của Châu Châu đ.á.n.h!”
“Mẹ của Minh Huy thật dễ chọc …”
Nga
“Ngươi là cái thá gì, ngươi dám bắt một lớn như xin nó?!” Lúc của Châu Châu t.h.ả.m hại quỳ đất, tóc Thẩm Lê giật đến rối bù, đôi mắt đỏ hoe trừng trừng cô.
Giây tiếp theo Thẩm Lê giơ tay tát mạnh một cái nữa: “Ngươi xin ?”
“Ngươi đừng hòng, tuyệt đối sẽ với một thằng nhóc…” Chưa đợi bà xong, Thẩm Lê tát thêm cái nữa. Tiếng bạt tai giòn giã vang vọng trong lớp học.
“Có xin ?!” Đôi mắt đen của Thẩm Lê lạnh đến thấu xương.
Mẹ Hạo Hạo cũng hùa theo châm ngòi thổi gió: “ , bao nhiêu chúng đều thấy mà, Minh Huy thật sự là quá đáng hận! Xúi giục con trai quyến rũ Châu Châu, đứa trẻ còn nhỏ tuổi mà thế lợi, từ thủ đoạn như . Hơn nữa Minh Huy còn động tay đ.á.n.h , xem vết thương mặt Châu Châu , là do cô đ.á.n.h đấy, chuyện thật sự là quá đáng !”
Những bà khác cũng lên tiếng phụ họa: “Chúng cũng thể chứng, Minh Huy thật sự là quá đáng. Xúi giục con trai việc đàng hoàng quyến rũ cô bé con thì thôi , mà còn dám đ.á.n.h giữa chốn đông , thế cũng quá ngông cuồng !”
“ , phụ như Minh Huy thật sự là quá đáng sợ, tố chất kém như đến trường chúng chứ? Người như thế cũng dám tiếp xúc .”
Nhìn thấy cảnh , Châu Châu sợ hãi đến mức rơi nước mắt liên tục. Cô bé ngờ sự việc biến thành như bây giờ. Lục Minh Huy cũng áy náy Thẩm Lê, cảm thấy liên lụy hại .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-trao-than-ga-cho-si-quan-me-ke-than-kieu-the-nhuyen-nam-thang/chuong-576.html.]
Thẩm Lê chỉ cảm thấy nực , cô mấy bà : “Mấy các cô đều ngậm cái miệng thối cho ! Con trai còn nhỏ như , chỉ là cho Châu Châu một chút đồ ngọt, trong mắt các cô thành quyến rũ ? Vậy mấy bà các cô còn với mấy bác bảo vệ, thể hiểu là các cô đang tập thể quyến rũ bác bảo vệ ?”
“Cô hươu vượn cái gì đấy?!” Sắc mặt Hạo Hạo đổi: “Cô bớt ngậm m.á.u phun ở đây !”
“Là bậy các cô bậy?” Thẩm Lê lạnh một tiếng: “Tâm tư các cô bẩn thỉu như chứ? Thời đại nào mà các cô còn giở cái trò cặn bã văn hóa phong kiến , thấy mấy các cô đều là tàn dư phong kiến!”
“Ngoài , đến chuyện đ.á.n.h , rõ ràng là Châu Châu phân biệt trắng đen hắt nước bẩn lên con trai , vu khống, bôi nhọ thanh danh của nó, còn động tay đả thương . Nhìn xem cánh tay của con trai !” Thẩm Lê kéo cổ tay gầy gò của Lục Minh Huy, xắn tay áo lên cho thấy vết thương: “Nhìn thấy ? Cánh tay đều sưng đỏ lên ! Cô là một lớn đ.á.n.h con nhà , gây bóng ma tâm lý lớn nhường nào cho nó?!”
“ cô cũng đ.á.n.h mà…” Mẹ Châu Châu cho xem khuôn mặt sưng đỏ của : “Tóc của đều cô giật rối tung lên !”
“ đ.á.n.h cô đó là vì cô đáng đ.á.n.h! Cô là một lớn bằng chứng gì nh.ụ.c m.ạ con nhà , còn tay với đứa trẻ, chẳng lẽ cô đáng đ.á.n.h ?” Thẩm Lê hừ lạnh một tiếng.
“Câm miệng!” Lúc , sắc mặt cô giáo Tôn Tú Đình trầm xuống: “Mẹ Minh Huy, chuyện là cô đúng. Cho dù Châu Châu hiểu lầm thì đó cũng chỉ là một hiểu lầm nhỏ mà thôi, xem cô đ.á.n.h Châu Châu thành cái dạng gì ? Cô mau xin Châu Châu !”
Phải rằng gia đình Châu Châu tiền quyền thế, còn nhà Minh Huy cái gì? Chỉ một chiếc xe đạp rách và hai đứa con. Từ đầu đến cuối chồng của Minh Huy đều ló mặt , ước chừng cũng chỉ là một kẻ thuê nghèo hèn. Tôn Tú Đình cảm thấy nên vì loại nghèo mà đắc tội với Châu Châu.
Lúc , Châu Châu kiêu ngạo trừng mắt Thẩm Lê: “ cô và con trai cô quỳ xuống dập đầu xin !”
Thẩm Lê buồn cô : “Cô bảo xin cô ? Cô giáo Tôn, cô chứ? Rốt cuộc ai mới là bên cô hiểu ? Chút năng lực phân biệt thị phi cũng ?”
Sắc mặt Tôn Tú Đình lạnh như băng: “Mẹ Minh Huy, cô đang nghi ngờ năng lực của ?! yêu cầu cô bây giờ lập tức xin Châu Châu ngay! Nếu , cô hãy dẫn con trai cô cút khỏi trường chúng ! Hoặc là xin hoặc là thôi học! Còn về học phí, một xu cũng đừng hòng đòi !”
Mẹ Hạo Hạo đắc ý cảnh . Nhìn Minh Huy chịu thiệt thòi thật là sảng khoái. Loại nghèo như Minh Huy căn bản xứng để con cái họ học cùng một trường với con cái các cô !