Tự tự chịu
“Xem lời ngươi kìa, mặt mũi ngươi cũng thể cần cho.” Thẩm Lê lạnh một tiếng: “Ngươi nghĩ ngươi là ai? Ngươi giỏi ? Còn ăn đồ của là cho mặt mũi. Ngươi chuyện buồn ?”
Nga
“Đương nhiên cũng ăn của ngươi…” Sắc mặt của Hạo Hạo chút giữ , cô khoanh tay n.g.ự.c, kiêu ngạo ngẩng cằm: “Thế , ngươi giá, mua của ngươi là chứ gì?”
Dù loại nghèo hèn như thế , cơ hội kiếm tiền cũng nhiều. Mình cho cô kiếm tiền, cũng coi như là giúp cô .
“Hừ, cần. Tiền cô cứ giữ cho khác kiếm . Minh Huy, chúng .” Nói xong Thẩm Lê kéo tay Lục Minh Huy dậy rời .
“Này! Ngươi cho !” Mẹ của Hạo Hạo thấy Thẩm Lê sắp , vội vàng đuổi theo: “Ngươi giá chứ, chỉ cần ngươi một giá quá vô lý, đều sẽ mua! Nếu con nhà cứ lóc đòi ăn đồ của ngươi, ngươi nghĩ chuyện với ngươi ?”
Loại nghèo hèn như Thẩm Lê, mặt xách giày cho cũng xứng! Mình thể chuyện t.ử tế với cô vài câu là cho cô mặt mũi , mà Thẩm Lê voi đòi tiên!
Thẩm Lê lười để ý đến cô , kéo tay Lục Minh Huy rời . Mẹ của Hạo Hạo đầu tiên phớt lờ như , cô giày cao gót nên theo kịp bước chân của Thẩm Lê, tức đến mức mặt mày tái mét: “Ngươi kiêu cái gì mà kiêu? Ngươi chỉ là một kẻ nghèo rớt mồng tơi, ngươi còn dám thái độ như với …”
Chưa đợi của Hạo Hạo xong, gót giày cao gót chân cô trẹo, “rắc” một tiếng, cả loạng choạng ngã nhào xuống đất. Ngay lập tức chân cô trật, cả bàn chân trở nên tím bầm sưng tấy như một cái bánh bao. Cô đau đến mức quỳ đất, mặt mày tái nhợt dậy nổi.
…
“Mẹ ơi, con xin , là con chịu ấm ức.” Sau khi rời khỏi khách sạn, Lục Minh Huy mặt Thẩm Lê cúi đầu, áy náy.
“Chuyện liên quan đến con.” Thẩm Lê cúi xuống, xoa đầu con trai: “Chuyện gì cũng đừng đổ lên đầu . Là họ ch.ó mắt thấp, liên quan đến con.”
“Vâng ạ.” Lục Minh Huy cúi mắt, dang tay ôm c.h.ặ.t lấy . Không ai bắt nạt ! Những phụ bắt nạt , ghi nhớ từng một. Sau sẽ bao giờ chơi với những đứa trẻ đó nữa.
…
Sau khi buổi gặp mặt phụ kết thúc, Thẩm Lê đưa tiền khách sạn cho Lục Minh Huy để giao cho tổ chức. Lục Minh Huy trở trường tiếp tục học.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-trao-than-ga-cho-si-quan-me-ke-than-kieu-the-nhuyen-nam-thang/chuong-573.html.]
Hôm đó, Lục Minh Huy đang bàn học, cầm b.út chăm chú bài tập.
“Minh Huy, Tuyết Mị Nương thật sự ngon! Hôm đó tớ may mắn ăn tổng cộng bốn cái.” Một cô bé mặc váy màu hồng nhạt háo hức đến gần Lục Minh Huy. Nghĩ đến vị mềm dẻo ngọt ngào của Tuyết Mị Nương, cô bé chảy nước miếng.
Sau khi ăn món ngon như , cô bé cảm thấy sô cô la bánh ngọt nhập khẩu đều ngon bằng, cô bé chỉ ăn những món của Lục Minh Huy .
“Tay nghề của tớ nay tuyệt.” Nhắc đến Thẩm Lê, Lục Minh Huy ngẩng khuôn mặt nhỏ lên với vẻ tự hào. Cậu vốn ít lúc cũng nhiều hơn: “Mẹ tớ ngoài món còn bánh crepe sầu riêng ngàn lớp, mứt hoa quả, lê chưng và các món ngon khác. Tài nấu ăn của tớ cũng giỏi, cả nhà mỗi ngày chuyện vui nhất chính là ăn cơm tớ nấu.”
“Lần khi nào món ngon nữa, tớ còn ăn, tớ thể dùng tiền mua của .” Cô bé Châu Châu đến gần Lục Minh Huy, háo hức .
“Cái tớ cũng rõ.” Lục Minh Huy : “ chúng là bạn học, tớ món ngon, tớ thể mang một phần cho , lấy tiền.”
Châu Châu là lớp trưởng môn Ngữ văn, cô bé nhiệt tình, hào phóng, đối xử với nên lòng các bạn. Trước đây cục tẩy của Lục Minh Huy dùng hết, Châu Châu còn dùng d.a.o nhỏ cắt một miếng tẩy nhỏ cho dùng.
“Được thôi.” Châu Châu ôm lấy cánh tay Lục Minh Huy, ngọt ngào: “Anh Minh Huy, là nhất!”
…
Ngày hôm , Thẩm Lê mứt hoa quả cho Lục Minh Huy, chia cho Châu Châu ba viên. Không ngờ vì mứt hoa quả gây thêm phiền phức cho Thẩm Lê.
Hôm đó, Lục Minh Huy tặng cho Châu Châu năm gói mứt hoa quả và một hộp nhỏ bánh cuộn trứng chà bông da hổ. Thường ngày những thứ đều ăn cùng em gái, nhưng vì hứa với Châu Châu nên chia sẻ.
“Anh Minh Huy, thật!” Châu Châu thấy bánh cuộn trứng chà bông cùng mứt hoa quả hấp dẫn, đôi mắt to tròn sáng lên. Cô bé bên cạnh Lục Minh Huy, vội vàng mở hộp bánh, dùng chiếc thìa nhựa nhỏ múc một ít. Lớp da hổ mềm mại bên ngoài, bên trong là các lớp nhân xếp chồng lên : chà bông, gạo nếp cẩm, đậu đỏ, sốt màu trắng sữa và khoai môn, nguyên liệu chắc và mịn.
Châu Châu đây ăn ít món ngon, nhưng đây là đầu tiên thấy thứ mới lạ như . Bánh tỏa mùi thơm sữa hấp dẫn, Châu Châu thèm đến mức nuốt nước bọt, cô bé múc một miếng đưa lên môi, mùi thơm nhàn nhạt lan tỏa trong miệng, vị ngọt thanh mà ngấy.