Sau Khi Tráo Thân Gả Cho Sĩ Quan, Mẹ Kế Thân Kiều Thể Nhuyễn Nằm Thắng - Chương 569

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:35:59
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi gặp mặt phụ

1 vạn tệ ở thời đại sức mua kém gì 10 triệu của tương lai .

Nhìn con sổ sách Bạch Thục Trân càng lúc càng hài lòng.

“Vậy cửa hàng bên phía Thẩm Lê chẳng là việc buôn bán càng lúc càng ảm đạm ?” Tống Hàn Đông suy nghĩ.

Cửa hàng của Thẩm Lê nổi nữa, Thẩm Lê sẽ biểu cảm gì nhỉ? Chán nản, buồn bã đau khổ?

“Đương nhiên , chắc bao lâu nữa tiệm của Thẩm Lê sẽ đóng cửa thôi.” Bạch Thục Trân cong môi , “Ngay cả nhân viên trong tiệm của Thẩm Lê cũng chịu nổi nữa, chủ động đến đầu quân cho , đoán chừng, quá 3 ngày tiệm giải trí chắc chắn sẽ sụp đổ.”

Bạch Thục Trân với vẻ chắc chắn.

“Vậy .” Tống Hàn Đông để lộ biểu cảm gì mặt.

Nga

Rất nhanh đến ngày Trường Tiểu học Đông Thăng tổ chức buổi gặp mặt phụ .

Thẩm Lê chuẩn cho mỗi bạn nhỏ trong lớp Minh Huy một phần bánh Tuyết Mị Nương, Thẩm Lê dùng một hộp nhựa trong suốt để đựng, bên trong 3 chiếc Tuyết Mị Nương, bề mặt của Tuyết Mị Nương trắng mềm, mềm dẻo, thậm chí chút trong suốt, lớp vỏ mềm mại, bên trong căng phồng đầy ắp nhân. Vị đầu tiên Thẩm Lê là Tuyết Mị Nương vị xoài, vị thứ hai là vị sầu riêng, vị thứ ba là vị Oreo matcha, nhân bên trong đều do Thẩm Lê tự , kem thì dùng sữa vắt từ bò trong gian và trứng gà mái nuôi trong gian của thành, càng thêm thuần tự nhiên, giá trị dinh dưỡng cũng hơn.

Lo lắng bọn trẻ ăn ngọt sẽ đau răng, vì vị của Tuyết Mị Nương mà Thẩm Lê chỉ ngọt một chút, quá ngọt, chiếc Tuyết Mị Nương Oreo thêm một chút sô cô la đen, sẽ trung hòa vị ngọt của Oreo, đồng thời một chút vị đắng, nhưng tổng thể ăn khẩu vị .

Sau khi xong, Thẩm Lê dùng nơ bướm màu hồng gói từng hộp nhỏ , và dán lên đó một tấm thiệp nhỏ xinh xắn ghi tên Lục Minh Huy.

Chuẩn xong, Thẩm Lê liền mang những thứ , đạp xe đạp chở Lục Minh Huy tham gia buổi gặp mặt phụ .

Thẩm Lê xe đạp đến, cô đặt tất cả những món tráng miệng nhỏ một túi nhựa, treo ghi đông xe, khi Thẩm Lê đến nơi, phụ của các bạn học xe đến .

Địa điểm của buổi gặp mặt phụ chọn là một khách sạn khá cao cấp ở Nam Tỉnh, các bạn học trong lớp Lục Minh Huy và phụ của họ đều đến, các vị phụ ai nấy đều ăn mặc tinh tế, trang phục vô cùng sang trọng, Thẩm Lê chú ý thấy ít phụ mặc đều là dòng sản phẩm đặt may mùa xuân của Kiều Nhan, mỗi bộ đều rẻ.

Thẩm Lê cong môi nhẹ, xem cửa hàng thời trang của và chị Hồng ngày càng ăn phát đạt.

Chỉ điều khác biệt là cách ăn mặc của Thẩm Lê, mái tóc dài đen mượt của Thẩm Lê tết thành một b.í.m tóc đuôi ngựa thấp, ở đuôi tóc cài một chiếc nơ bướm, mặc một chiếc váy dài màu xanh nước biển, cả trông thanh tú trang nhã, thoát tục, giống như một đóa hoa nhài còn e ấp.

Thẩm Lê xuất hiện thu hút ánh mắt của tất cả mặt, ít ánh mắt của nhân viên phục vụ đều đổ dồn Thẩm Lê.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-trao-than-ga-cho-si-quan-me-ke-than-kieu-the-nhuyen-nam-thang/chuong-569.html.]

“Đây là của bạn học nào ? Xinh quá!”

“Không chỉ xinh , dáng cũng ! Đây thật sự là của học sinh ? Chứ là chị gái của học sinh ?”

“So sánh , những bà còn vẻ cố tình ăn diện…”

Không ít nhân viên phục vụ thì thầm với .

Những bà ăn mặc lộng lẫy vốn dĩ mặt đang nở nụ sang trọng quý phái, nhưng khi thấy Thẩm Lê, nụ mặt liền trở nên chút cứng đờ.

Trong những bà , Thẩm Lê là trẻ nhất và cũng là nhất.

Dù cho họ ăn diện kỹ lưỡng, nhưng vẻ tuyệt đối của Thẩm Lê vẻ cố ý, vẫn trở thành nền cho Thẩm Lê, điều khiến họ khó chịu.

“Chào , đến .” Thẩm Lê xách một túi bánh ngọt tự tay , về phía , mái tóc đen mềm của cô ánh nắng mặt trời ánh lên vẻ bóng mượt như lụa, chất tóc , cả toát lên cảm giác khí huyết vô cùng dồi dào, làn da càng trắng nõn mịn màng, ánh nắng như đang phát sáng, môi hồng răng trắng, mặt chút trang điểm nào, nhưng như đóa phù dung trong nước khiến thể rời mắt.

Khi Thẩm Lê về phía , những bà còn tự giác nhường một con đường, đều quá gần Thẩm Lê, dù vẻ tuyệt đối như của Thẩm Lê, gần cô chỉ trở thành nền cho cô mà thôi.

, ánh mắt các bà Thẩm Lê đều chút khó chịu.

“Xinh thì chứ?” Một bà hình mập mạp bĩu môi, chút ngạo mạn, “Chẳng cũng chỉ là một kẻ nghèo rớt mồng tơi ? Ngay cả xe cũng mua nổi, cũng xứng ở đây cùng chúng ?!”

“Ai chứ.” Một bà khác liếc Thẩm Lê một cái, mím môi .

Tầng 1 của khách sạn lớn và rộng rãi, các bạn nhỏ đều sang một bên chơi, Lục Minh Huy cũng tụ tập cùng các bạn học của , còn các bà thì sofa tụ tập trò chuyện.

Hôm nay đến còn cô giáo chủ nhiệm của lớp Lục Minh Huy, cô Tôn Tú Đình, cô Tôn Tú Đình Thẩm Lê từ xuống một lượt, “Mẹ Minh Huy, chị xe đạp đến ?”

Vì Thẩm Lê lo đến muộn, nên trong quá trình đạp xe tăng tốc một chút, vì trán Thẩm Lê những giọt mồ hôi lấp lánh, cũng đổ mồ hôi, lưng cũng một mảng mồ hôi, ướt một chút chiếc váy lưng của Thẩm Lê.

“Ừm, đúng .” Thẩm Lê .

Ánh mắt cô Tôn Tú Đình rơi những giọt mồ hôi trán Thẩm Lê và mảng áo mồ hôi ướt lưng, cô nhíu mày Thẩm Lê, “Giá của khách sạn mà chọn hôm nay rẻ . Đối với chị mà chắc là một gánh nặng nhỏ nhỉ?”

 

 

Loading...