Gậy ông đập lưng ông
“Vậy định thế nào? Là bắt cóc Thẩm Lê ?” Bạch Thục Trân kích động hỏi.
Thẩm Lê nắm c.h.ặ.t t.a.y, ánh mắt đen nhánh lạnh lẽo như băng. Bạch Thục Trân quả nhiên độc ác.
“Không. Bắt cóc cô chẳng lợi ích gì cho cả.” Tống Hàn Đông , “Anh nhớ cấp phó của bố cô , Ngô phó thị trưởng, nhòm ngó vị trí đó từ lâu . Anh chỉ cần giúp ông thêm một mồi lửa là đủ.”
Thẩm Lê gắt gao nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay. Được lắm đôi cẩu nam nữ các ! Đối phó đủ, còn hãm hại cả bố !
“Hàn Đông, vẫn là đối xử với em nhất...” Bạch Thục Trân duyên rướn hôn .
Hai quấn lấy . Trơ mắt đàn ông mặt ôm Bạch Thục Trân về phía phòng ngủ, Thẩm Lê lạnh lùng nhếch môi. Cô lặng lẽ khóa trái cửa phòng của hai từ bên ngoài. Lúc phòng khách, ánh mắt cô dừng chiếc bật lửa. Cô châm lửa ném thẳng lên bộ sô pha.
Sau đó, Thẩm Lê dùng kỹ năng tàng hình của gian, thong dong khỏi dinh thự. Vừa đến bên ngoài, Thẩm Lê tìm một qua đường, lớn tiếng hét lên: “Dinh thự cháy ! Mau cứu hỏa !”
Thẩm Lê gặp ai cũng hét. Những xung quanh thấy lầu quả thực đang bốc khói đen cuồn cuộn, tự giác xách thùng nước chạy lên cứu hỏa. Thẩm Lê cũng trộn đám đông, thấy ai chú ý liền lập tức tàng hình.
Lúc , đôi nam nữ đang mây mưa trong phòng trời đất là gì, đột nhiên ngửi thấy mùi khét lẹt.
“Mùi gì ?” Tống Hàn Đông nhíu mày.
“Hàn Đông, đừng quan tâm, thêm nữa ...” Bạch Thục Trân đang lúc cao hứng, quấn c.h.ặ.t lấy Tống Hàn Đông nỡ buông.
mùi khét càng lúc càng nồng, khói trắng bắt đầu tràn phòng!
“Cháy !” Sắc mặt Tống Hàn Đông trầm xuống, đẩy phụ nữ , sải bước tới vặn tay nắm cửa. tay nắm cửa như ai đó khóa c.h.ặ.t từ bên ngoài, căn bản mở !
“Cửa khóa .” Tống Hàn Đông nghiến răng.
“A... Sao như ?” Bạch Thục Trân lúc mới hồn. Khói trắng mịt mù trong phòng ngủ, cô nhận điều chẳng lành, “Cháy ... Cứ thế chúng sẽ thiêu c.h.ế.t mất! Phải đạp tung cửa !”
“Hai chúng cùng đạp!” Tống Hàn Đông trầm giọng.
Hai dồn sức đạp cửa suốt nửa tiếng đồng hồ. Cuối cùng, lõi khóa đạp rụng, cả hai mới thoát ngoài. Tuy nhiên, ngay khi cửa mở, một chậu nước lạnh buốt dội thẳng xuống đầu bọn họ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-trao-than-ga-cho-si-quan-me-ke-than-kieu-the-nhuyen-nam-thang/chuong-554.html.]
Một chậu nước lớn hắt thẳng lên hai kẻ đang trần như nhộng!
“A!” Bạch Thục Trân ướt sũng từ đầu đến chân, lạnh đến thấu xương.
Giây tiếp theo, xung quanh vang lên những tiếng kinh hô liên tiếp.
“Trời đất ơi, giữa ban ngày ban mặt mà cái trò gì thế ?”
“Thanh thiên bạch nhật, mặc quần áo thế !”
“Đau mắt quá, thật là đau mắt quá ...”
“Cay mắt thật sự! Nhà cháy đến nơi mà còn loại chuyện ... Ây dô...”
Tống Hàn Đông và Bạch Thục Trân lau nước mặt, khi rõ cảnh tượng xung quanh, sắc mặt cả hai khó coi đến cực điểm. Lúc , trong nhà xuất hiện một đám lạ mặt, ai nấy đều cầm thùng nước. Khắp nơi lênh láng nước hòa lẫn với mùi tro tàn ẩm ướt.
Điều tồi tệ nhất là cả hai đều mặc gì ! Nói cách khác, dáng vẻ trần trụi của bọn họ thiên hạ sạch sành sanh! Ở thời đại , danh dự còn quan trọng hơn mạng sống. Bị thấy thế , coi như xong đời.
Trong nháy mắt, mặt Bạch Thục Trân trắng bệch. Thấy ánh mắt của đám đàn ông cứ dán c.h.ặ.t cơ thể , cô hét lên ch.ói tai, chạy thục mạng phòng ngủ, vội vàng quấn chăn cuống cuồng mặc quần áo.
Sắc mặt Tống Hàn Đông cũng chẳng khá hơn: “Tránh ! Cút hết cho !” Anh sầm mặt vớ lấy cái quần tròng , âm trầm xua đuổi .
“Chúng lòng đến cứu hỏa, thái độ đó!”
“ đấy, chúng thì hai thiêu c.h.ế.t từ lâu !”
Nga
“Lòng coi như gan lừa phổi ch.ó! Sau đừng hòng ai giúp nữa!”
Mọi tức giận bỏ , bàn tán xôn xao. Thẩm Lê từ xa nhếch môi . Thời đại tuy internet, nhưng với bản tính tò mò của con , chuyện sẽ sớm truyền khắp tỉnh Nam Hải. Bạch Thục Trân chỉ nước cụp đuôi mà sống.
Trong phòng ngủ, Bạch Thục Trân giường thút thít: “Sao thành thế ...”
“Chuyện kỳ lạ, chắc chắn dập tắt xì gà .” Tống Hàn Đông đống hỗn độn trong nhà, mặt lạnh như tiền. Đồ nội thất đắt tiền, sô pha da thật, tất cả đều thành tro bụi.