“Chuyện … Dương Đại Chí hại c.h.ế.t đứa con trong bụng em, em liền nếu bà trả tiền cho em, em sẽ kiện Dương Đại Chí, để Dương Đại Chí nhốt trong đó cả đời.” Dương Ngọc Bình .
Lương Tuấn Ngạn khó tin chằm chằm Dương Ngọc Bình, khó để liên kết mắt với trong trí nhớ của .
nhanh, Lương Tuấn Ngạn nghĩ thông suốt.
Chắc là Dương Ngọc Bình sợ ly hôn với cô , nên mới đòi tiền , ước chừng đợi lơ là cảnh giác chuẩn ly hôn nữa, đến lúc đó cho và em trai cô một khoản lớn.
Rất nhiều lúc, Lương Tuấn Ngạn cảm thấy cưới là Dương Ngọc Bình, mà là cưới và em trai của Dương Ngọc Bình.
“ quan tâm cô gì, cũng quan tâm cô nghĩ thế nào, tóm , cuộc hôn nhân nhất định ly hôn.” Lương Tuấn Ngạn , rút 1.500 tệ, đưa tay Dương Ngọc Bình, “3.000 tệ là tài sản hôn nhân của chúng , một nửa là của cô.”
“Em lấy.” Dương Ngọc Bình nhận, chị lùi vài bước, “Tuấn Ngạn, những đồng tiền đều là những năm qua vất vả kiếm , liên quan gì đến em, huống hồ, những năm qua kết hôn, em cũng lấy ít đồ đạc trong nhà trợ cấp cho hai con Dương Đại Chí, em còn mặt mũi nào nhận tiền của nữa?”
“Tuấn Ngạn, chuyện đây là em nợ , cũng là em tròn trách nhiệm của một vợ.” Dương Ngọc Bình cụp mắt , “Anh báo cáo xin ly hôn , đợi báo cáo duyệt, chúng sẽ ly hôn.”
Nói xong, Dương Ngọc Bình giường trong phòng ngủ, tiếp tục thêu thùa những bộ quần áo đó.
Lương Tuấn Ngạn im lặng một lát: “Bây giờ cô vẫn đang ở cữ nhỏ, nên nghỉ ngơi cho , đừng mấy việc may vá nữa.”
Dương Ngọc Bình lắc đầu, tiếp tục xâu kim xỏ chỉ, nghiêm túc thêu thùa.
“Đợi cô ở cữ nhỏ xong, cơ thể hồi phục , sẽ báo cáo xin ly hôn.” Lương Tuấn Ngạn .
Chuyện , đả kích lớn đối với Dương Ngọc Bình.
Anh lo lắng nếu ly hôn ngay bây giờ, Dương Ngọc Bình nghĩ quẩn.
Vẫn nên đợi cơ thể cũng như cảm xúc các mặt của cô đều định hẵng báo cáo ly hôn .
“Được, cảm ơn .” Dương Ngọc Bình ngước mắt Lương Tuấn Ngạn.
Người đàn ông cao lớn trai, tinh thần trách nhiệm, gánh vác.
Anh là một đàn ông , chỉ tiếc là bao năm qua liên lụy .
…
Ngày tháng từng ngày trôi qua, Thẩm Lê ở cữ xong.
Vốn tưởng rằng thời gian ở cữ là khó khăn nhất, nhưng ngờ tháng thứ hai bé An An lớn lên, cũng vô cùng mài giũa .
Trong tháng bé An An ngược lóc ầm ĩ, chỉ khi nào đói b.ú sữa mới hừ hừ vài tiếng.
đến tháng thứ hai, bé An An thường xuyên trừng đôi chân ngắn ngủn lóc ầm ĩ, tiếng vang dội, ngừng.
Đóa Đóa và Minh Huy thi cầm chiếc lục lạc nhỏ trong tay cùng với đủ loại đồ chơi nhỏ trêu chọc bé, phân tán sự chú ý của bé, nhưng một chút tác dụng cũng , đáng vẫn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-trao-than-ga-cho-si-quan-me-ke-than-kieu-the-nhuyen-nam-thang/chuong-504.html.]
Bé An An khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, hừ hừ, giường vặn vẹo qua , gào t.h.ả.m thiết, m.ô.n.g “bủm”
“bủm” phát âm thanh thể diễn tả bằng lời.
“Thối quá.” Đóa Đóa bịt mũi, “Anh ơi, em trai đ.á.n.h rắm nhiều quá.”
Bủm bủm đ.á.n.h ngừng.
Lục Minh Huy cũng rõ là chuyện gì.
Một nhỏ xíu như , chẳng lẽ trong bụng chứa 10 cân rắm ?
Lục Minh Huy đành tìm bố.
“Bố ơi, em trai đ.á.n.h nhiều rắm, còn suốt, nãy con thấy em trai ị, là nữa.” Lục Minh Huy ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên, vẻ mặt nghiêm túc.
Em trai là uống sữa nhiều quá, dày tiêu hóa chứ?
lúc đang ngủ trong phòng ngủ, nếu em trai cứ to như nữa, bé lo lắng em trai thể tỉnh mất.
Mẹ mỗi ngày cho con b.ú mệt mệt .
“Để bố xem thử.” Lúc , Lục Cảnh Xuyên phơi xong chiếc tã lót cuối cùng ngoài sân nhỏ, rửa tay, bước nhanh về phòng.
Đỗ Lan đang bế bé An An dỗ dành, bé An An như , bà cả sứt đầu mẻ trán, sốt ruột đến mức lưng toát một tầng mồ hôi nóng.
Bà nhiều năm chăm sóc trẻ con .
Trước đây trẻ con trong nhà đều do bảo mẫu chăm sóc.
Bây giờ đến Hải Đảo, Đỗ Lan bắt đầu từ con 0 chăm sóc cháu trai cưng của , nhiều thứ bà cũng , từ từ mày mò.
“Cảnh Xuyên , đứa trẻ kỳ lạ thật, bế ngang thằng bé thì nó cứ mãi, nhưng nếu bế vác thằng bé lên, thì nó dữ dội như nữa, ngược dần dần nữa.” Đỗ Lan sốt ruột bốc hỏa, “Con mau xem thử là chuyện gì.”
Nga
“Mau dỗ dành , đừng để thằng bé tiếp tục nữa, kẻo lát nữa ồn đ.á.n.h thức Tiểu Lê.”
“Để con xem thử.” Lục Cảnh Xuyên sải bước tới, bế vác cục bột nhỏ đang lóc ầm ĩ lên, để cơ thể nhỏ bé của cục bột nhỏ sấp bờ vai rộng lớn của , bàn tay to lớn nhẹ nhàng vỗ lưng bé, vỗ ợ cho bé, “Thằng bé bây giờ đang đề tháng thứ hai đấy.”
“Khóc đề tháng thứ hai? Đây là ý gì?” Đỗ Lan hiểu .
“Chính là trẻ con đến tháng thứ hai thì bắt đầu lóc ầm ĩ , vì vấn đề phát triển dày dẫn đến đầy , đau quặn ruột.” Lục Cảnh Xuyên , vỗ nhẹ lưng bé An An.
Dần dần, tiếng của bé An An nhỏ một chút.
“Sau b.ú sữa xong vỗ ợ cho thằng bé nhiều , bài tập cho thằng bé nhiều là .” Lục Cảnh Xuyên , thấy tần suất lóc của bé An An nhỏ nhiều , liền đặt thằng nhóc đang hừ hừ thẳng sô pha, xổm xuống, nắm lấy một cánh tay trái, một chân của bé An An, để cái chân nhỏ xíu mũm mĩm của thằng nhóc giơ lên, để cánh tay trái chạm chân của bé.