Sau khi thánh tăng trúng cổ - Chương 20: Sau khi thánh tăng trúng cổ

Cập nhật lúc: 2026-02-22 08:50:47
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ở Tu Chân Giới, nếu hỏi là thế nào để trở nên mạnh mẽ hơn thì mỗi thể sẽ những câu trả lời khác .

nếu hỏi Ôn Hiệp, mười hỏi thì đến chín nhận những đáp án đều dở dở , còn một thì cũng vô cùng dở dở .

Nghe sư phụ dẫn môn đều là dựa tự tu hành. Đa các sư phụ ở Tu Chân Giới khi thu nhận t.ử thì ít nhiều cũng sẽ truyền dạy một công pháp, cho ăn một chút đan d.ư.ợ.c, và cũng chỉ điểm một mẹo vặt. Mà Ôn Hiệp là một trong những kì ba, là một đại kì ba trong những kì ba , giờ nàng chỉ dạy cách thế nào để dẫn khí cơ thể. Còn ...thì tùy thuộc việc ngươi thể chạy nhanh như thế nào.

Dựa theo tiêu chuẩn của Ôn Hiệp thì Ôn Ninh nhất định là đồ lười biếng nhất mà nàng từng dạy dỗ.

“Sao chạy tới tìm ?” Ôn Hiệp đặt cuộn thẻ tre ở tay xuống, ném một viên đậu phộng miệng. Tuy là hóa thần kỳ thể tích cốc, nhưng mỗi lúc Ôn Hiệp việc gì liền thích uống một chút rượu tự ủ lâu năm, ăn kèm với món đậu phộng chiên. Sở thích nhiều năm đổi, từ khi nàng còn là tiểu tân manh Trúc Cơ kỳ đến đại lão Hóa Thần kỳ vẫn luôn như .

“Sư phụ, công pháp nào thể khiến trở nên mạnh mẽ hơn ạ?” Ôn Ninh cũng hề kiêng kị, thiết thiết ghé sát Ôn Hiệp, “Con trở nên mạnh mẽ hơn.”

Ôn Hiệp đang cầm tay một viên đậu phộng, một lúc lâu mới nhét viên đậu phộng trong miệng của Ôn Ninh. Có thể tay nghề của Ôn Ninh hơn phân nửa đều là do Ôn Hiệp chỉ dạy mà thành, cũng tay nghề nấu nướng của Ôn Hiệp , chủ yếu là bởi vì vị lão tổ Hóa Thần kỳ mà nấu cơm thì thể ăn , cũng chỉ món đậu phộng chiên là thể miễn cưỡng thông qua.

Hơn nữa, đậu phộng trộn với linh rêu xào ở Đông Hải ăn ngon, nếu nhai đậu phộng khô thôi thì vẫn luôn cảm thấy thiếu một thứ gì đó.

Ôn Ninh ngậm đậu phộng trong miệng, ngơ ngác sư phụ nhà , “Sư phụ?”

“Ôi chao,” Ôn Hiệp thở dài, “Ăn .” Nàng giơ tay gõ nhẹ môi của Ôn Ninh, “Đứa nhỏ , chỉ cần ăn đậu phộng thì sẽ say thành như nữa.”

“.....” Khuôn mặt của Ôn Ninh đều nhăn cả , “Sư phụ! Con thật đó! Con uống rượu mà!”

“Không uống rượu ?” Ôn Hiệp ném một viên đậu phộng trong miệng, đó quan sát từ xuống tiểu đồ đột nhiên chút tiến bộ của , cuối cùng lắc đầu , “Y tu thăng cấp chậm, cách khác là con còn việc một cách khiêm tốn trong một thời gian dài nữa, càng khiêm tốn, tiên kẹp c.h.ặ.t cái đuôi của mới .” Sau đó nàng liếc Ôn Ninh một cái, “Con là trúc cơ kỳ, trúc cơ kỳ cũng là một cơ hội khác để chuyên tu luyện công pháp, con thể lựa chọn tiếp tục y tu nữa...”

A, cái tương đương với việc chơi một trò chơi đến một cấp bậc nào đó là thể chuyển sang chức phận khác ! Ôn Ninh nhanh dùng phương thức mà thể hiểu để giải thích ý tứ trong lời của Ôn Hiệp.

nếu là âm tu thì ngũ âm của con đầy đủ....”

Thật đau lòng.

“Vậy kiếm tu , nhưng con quá nhiều tạp niệm....”

Đau lòng x2

“Phật tu... thôi quên , đầu trọc thể đội hoa .”

Đau lòng x3

“Linh tu , nhưng khi thăng cấp còn bằng y tu nữa.”

Đau lòng x4

“Đan tu thì dùng nhiều tiền, mị tu thì sợ con kịp thu phục khác thì khác ăn sạch , phù tu thì chữ của con chút ....” Ôn Hiệp b.úng ngón tay.

Đau lòng x5x6x7.

Ôn Ninh mang theo một sư phụ đ.â.m d.a.o xổm xuống bên cạnh sạp quý phi của Ôn Hiệp, bi t.h.ả.m như một củ khoai tây. Ôn Hiệp đưa tay xoa đầu của Ôn Ninh, “Nha đầu.”

“Dạ?” Tiểu cô nương khịt mũi.

“Tu tiên là đại đạo, là một con đường bằng phẳng, con đường rộng, dài, mà cảnh vật cũng ... nhưng một con đường tắt nào cả. Chúng là y tu tu tâm là chính, tuy vẻ như là đang chậm một chút, nhưng nếu cứ tiếp tục thì ắt sẽ tới đích.” Nàng tựa hồ nghĩ tới cái gì đó, “À, nếu con chanh ch.óng trở nên mạnh mẽ, mà khiến tu vi cao hơn thì con thể tu luyện độc d.ư.ợ.c.”

“Đa tạ sư phụ chỉ điểm!” Ôn Ninh chợt thông suốt, xoay chạy ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-20-sau-khi-thanh-tang-trung-co.html.]

Ôn Hiệp lắc đầu, đó rót cho một chén rượu hổ phách, một lúc lâu mới nhớ , “Di, nha đầu thường ngày đều hứng thú với mấy thứ , hôm nay đột nhiên tích cực như , còn chạy đến hỏi nữa?” Nàng suy nghĩ một chút, nhanh nghĩ mấu chốt ở trong đó, đó thở dài, “Thôi , tùy duyên .” Nàng là một lão tổ hóa thần kỳ, chuyện nào mà từng thấy qua cơ chứ.

Ôn Ninh đến Chử Diệu các để mượn một đống bí tịch liên quan đến tu luyện độc d.ư.ợ.c, từ khi Phật t.ử trở về Tân Nguyệt tông cũng bước Linh Dược Phong, trái thì một nam t.ử duy nhất dọn ở trong Chử Diệu các, Chử Diệu các đốt hương ngọc đàn quanh năm, thế cho nên thời gian của Vô Âm hình như luôn một cỗ hương ngọc đàn thoang thoảng.

Chung quy là y vẫn cảm thấy thể ở trong Tân Nguyệt tông một cách vô ích . Dù cũng giúp đỡ chút chuyện gì đó mới , vì liền xung phong đảm nhận thủ thư của Chử Diệu các.

Bí tịch tu hành là bí tịch y tu của Tân Nguyệt tông đều đặt trong Chử Diệu các một cách quang minh chính đại, cũng tồn tại cái gọi là tàng tư gì đó, thậm chí càng sợ một Phật tu như y thấy cái gì.

thì ít nhất Vô Âm cũng từng những tâm tư .

Ôn Ninh nhiều thư tịch về độc tu như mà y chỉ giúp tiểu cô nương ghi chép một lời nào.

Y cảm thấy tiểu cô nương tám phần là bởi vì lúc dụ hương kích thích tự quyết tâm ít nhất một cách nào đó để thể tự bảo vệ nên mới mượn nhiều thư tịch về độc tu như .

Vô Âm cảm thấy như cũng .

“Phật t.ử,” Ôn Ninh thấy y hỏi gì, mà nếu nhắc tới chuyện ngày đó chút ngượng ngùng, mở miệng gọi y một tiếng, nhưng đó nhịn xuống, “Không, việc gì.” Nàng ủ rũ chắp tay ở lưng.

Vô Âm vẫn thể hiểu lúc rốt cuộc là sai cái gì, vì y lựa chọn.... ngậm miệng trầm mặc, “Tổng cộng là mười cuốn, cứ từ từ .” Y thuận miệng đáp.

“Nga.” Tiểu cô nương ngoan ngoãn gật đầu.

Khi nàng lục tung Chử Diệu các lên để tìm thư tịch về độc tu thì tìm một cuốn “Nội cảnh tươi ” đầy mê hoặc, trong đó một “Sưu hồn thuật”, tựa hồ thể khiến nàng nhớ tới nội dung trong quyển sách mà nàng từng ở kiếp . Nếu thể nhớ nội dung ở trong sách, đó tránh một tình cảnh nguy hiểm, tìm những thảo d.ư.ợ.c để chữa trị cho Phật t.ử thì thuận tiện hơn nhiều.

Trong lòng nàng cao hứng, nhưng sợ Vô Âm đoán việc mà nàng đang , nên lén lấy lấy bìa của cuốn “Bách khoa thư về thảo độc” cuốn “Nội cảnh tươi ”.

May mà Vô Âm phát hiện .

Ôn Ninh ôm sách chạy như ăn trộm.

Vô Âm theo bóng lưng chạy trối c.h.ế.t của nàng thì nhíu mày, thầm nghĩ tiểu cô nương hình như vẫn còn đang tức giận, bất luận như thế nào thì y vẫn nên cẩn thận xin nàng một phen, mặc dù y sai cái gì.

Tiểu cô nương ôm sách về tới phòng của thì cài chốt cửa phòng, đó mới dám lấy cuốn “Nội cảnh tươi , dựa theo hướng dẫn của sưu hồn thuật mà đốt huyễn hương, nhắm mắt chìm ký ức của riêng .

Như là mở một cách cửa phong ấn từ lâu phủ một lớp bụi dày, nàng bước từng bước nội cảnh, bước chân chút vô lực.

Ôn Ninh vẫn rõ, nàng điều gì ở cánh cửa . Tiểu cô nương vươn tay, đẩy cánh cửa chút nặng .

Sau đó, chợt nhớ một chuyện vô cùng quan trọng.

Nàng ở trong thế giới “sách” .... quyển sách ....Ân....quyển sách ....

Giống như, vẻ như....là một cuốn sách vòng lặp nhỏ.

.....

Thật là đáng sợ.

Tác giả suy nghĩ của : Tiểu cô nương: Đáng sợ quá a QAQ

 

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])

Loading...