giờ khắc , Tố Vấn nảy sinh một loại cảm giác khâm phục đối với Vô Âm.
“Phật t.ử cao thượng.” Tố Vấn cảm thán, tay phong bế mấy đại huyệt của Vô Âm, xoay lưng Vô Âm, đó đặt tay lên lưng của y để truyền linh lực cùng tu vi cho y, giống như những gì Bách Túc khi ngày đầu tiên Vô Âm đến Linh Dược Phong.
Tố Vấn lấy linh khí của t.h.u.ố.c dẫn giúp Vô Âm áp chế cổ độc, điều thể khó tin ở trong mắt của khác. Dù thì hành động sẽ tổn hại đến tu vi của chính , mà Tố Vấn là , một chút do dự cũng .
Ôn Ninh uống t.h.u.ố.c xong thì nhiệt độc do dụ hương kích thích trong cơ thể dần dần bình . Nàng mở mắt liền thấy Tố Vấn đang độ tu vi cho Vô Âm để áp chế cổ độc. Nàng rõ lúc thể giúp gì nên liền ngoan ngoãn im lặng chờ Tố Vấn giúp Vô Âm áp chế cổ độc.
Chỉ lúc , Ôn tiểu cô nương mới khó dịp tự nhận chính .
Nàng quá yếu.
Tuy nàng là chữa khỏi bệnh cho Vô Âm nhưng tiên đề cập đến việc nếu chữa bệnh cho Vô Âm thì cần những d.ư.ợ.c liệu đều là thiên tài địa bảo nào, cho dù nàng tìm thì một tiểu tu sĩ Trúc Cơ kỳ như nàng liệu năng lực giữ những d.ư.ợ.c liệu ở trong tay ? Ví dụ như ở Hạc Quy bí cảnh đây, nếu Lãnh Thiên là một chính nhân quân t.ử, nếu một chút ý định g.i.ế.c đoạt bảo thì liệu nàng giữ mảnh vỡ của khối linh ngọc ở trong tay ?
Bình thường nàng tông môn bảo hộ , mấy sư sư tỷ đều cưng chiều nàng xem như là độc nhất, trái cưng chiều đến mức cho nàng chút lơ là trong việc tu luyện, chí tiến thủ.
Nghĩ tới đây, Ôn Ninh khỏi cảm thấy chút hổ thẹn. Sư phụ luôn thích lấy chuyện Vô Âm “con nhà ” hai mươi tuổi đến Kim kỳ để khiêu khích nàng, nhưng mỗi nàng đều thị sủng mà kiêu, chịu lời sư phụ .
Tiểu cô nương cúi đầu như con gà trống đ.á.n.h bại, mím môi ở bên cạnh, hai ngón tay xoay xoay vạt áo, vẻ mặt hổ.
Tố Vấn thu tay , hít sâu một liền định khí tức của , Vô Âm ở một bên cũng định , gật đầu với Tố Vấn: “Đa tạ Tố Vấn tiền bối.” Tố Vấn lớn tuổi hơn Vô Âm, thể nhận lấy một tiếng tiền bối .
Hắn gật đầu, khi xác định Vô Âm thật sự định mới đầu sang Ôn Ninh. Không thì , sang liền dọa cho nhảy dựng lên, tiểu cô nương đang ở một bên, vành mắt phiếm hồng, dáng vẻ ủ rũ.
“Sư ? Sư , ?” Nếu Vô Âm chuyện gì cũng thì Tố Vấn nhất định sẽ nhảy dựng lên mà giận dữ mắng mỏ tên lừa ngốc . với tình hình hiện tại, chẳng lẽ là sư cảm thấy quan tâm đến Vô Âm nên mới cảm thấy thoải mái? Không đúng, sư kiểu tính khí nhỏ nhen như .
Vậy.....
Ôn Ninh lắc đầu: “Không , sư , .” Thanh âm của nàng chút rầu rĩ, tựa hồ quá cao hứng.
Vô Âm lên, chắp tay n.g.ự.c với ba của Tân Nguyệt Tông, “Nếu còn chuyện gì nữa thì Vô Âm về phòng đây.”
“Phật t.ử.” Nghe Vô Âm , Ôn Ninh vô thức gọi y một tiếng. Y nghiêng đầu, khóe miệng khẽ nhếch lên, mỉm như thói quen, ánh mắt ôn nhu, “Ôn thí chủ còn chuyện gì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-19-sau-khi-thanh-tang-trung-co-2.html.]
Thật Ôn Ninh hỏi y tại lúc đó ở bên ngoài tiểu kết giới, nhưng nàng suy nghĩ một chút, vẫn là lắc đầu, “Đa tạ Phật t.ử cứu mệnh chi ân.”
Vô Âm cũng khước từ lời cảm tạ của nàng, một lát , tiếp, “Thế gian rộng lớn, mỗi một phận, thể chất của thí chủ khác thường, mười tám tuổi là Trúc Cơ kỳ là thiên phú dị bẩm. Chuyện hôm nay vốn là âm kém dương sai, thí chủ cần canh cánh trong lòng.”
Ôn Ninh y trúng nỗi lòng, những cảm thấy an ủi, ngược càng thêm hổ thẹn hơn. Hơn nữa, thấy vẻ mặt trong trắng thuần khiết của Vô Âm thì Ôn Ninh nghĩ tới dáng vẻ chật vật của khi trúng dụ hương ở mặt y, hai chuyện xảy cùng một lúc, ngược khiến nàng càng thẹn quá hóa giận.
“Phật t.ử, ngài nghĩ nhiều !” Tiểu cô nương giậm chân, xoay bỏ chạy.
Vô Âm:.......
Tố Vấn:.......
Trân Châu phản ứng nhanh hơn hai tên thẳng nam thối nhiều, “Sư thúc tổ! Người chờ con với! Này! Đừng chạy nhanh như !” Sau khi hét lên như , nàng liền đuổi theo phía Ôn Ninh.
Vô Âm chút mờ mịt sang Tố Vấn: “Tiền bối, Vô Âm sai cái gì ?”
Tố Vấn cũng y sai cái gì . Thế nhưng—— “Còn nữa , chắc chắn là ngươi sai mới khiến cho tức giận đến như !” Tố Vấn xong, sợ Vô Âm sẽ phản ứng , phát hiện Tố Vấn cũng tại tiểu cô nương đột nhiên thẹn quá hóa giận, vì liền nhấc chân chạy theo, “Sư , chờ vi một chút, để bắt mạch cho !”
Sau đó chỉ còn một là Vô Âm vốn định rời khỏi nơi đầu tiên, trở về phòng để nghỉ ngơi, cuối cùng thành tại chỗ với vẻ mặt hoang mang.
Cho nên.
Rốt cuộc y sai cái gì ?
Tác giả suy nghĩ của : là thẳng nam (Lắc đầu jpg)
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])