Sau khi thánh tăng trúng cổ - Chương 17: Sau khi thánh tăng trúng cổ (2)

Cập nhật lúc: 2026-02-22 08:50:42
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mà ở bên , Ôn Ninh và đám sư điệt đang cùng đợi Lăng Tuyết và Hổ Phách về, c.ắ.n hạt dưa chờ đợi. Đám nữ hài t.ử tụ tập một chỗ liền thể về nam nhân, trong đó một nữ sư điệt tên là Đan Quế lớn nhỏ mà mở miệng , “Sư thúc tổ, xem trong những tu sĩ Trúc Cơ kỳ thì ai là dáng vẻ suất khí nhất?”

“Ân......” Ôn Ninh suy nghĩ một chút, “Nếu Minh Không tiểu sư phụ là đầu trọc thì cũng xứng với câu ngọc thụ lâm phong, nhưng đáng tiếc tóc, cũng như ngọc thụ lá, mà chỉ còn mỗi cành cây trơ trụi.”

“Phốc.” Mấy nữ t.ử đều phá lên .

“Trái cảm thấy Lãnh Thiên cũng tồi.....”

“Ta thấy Trương Thừa Thư của Đan Thanh Môn cũng tồi nha, tính tình ôn hòa, mặc dù sắc bén như Lãnh Thiên nhưng phong thái của một quân t.ử.”

Nam t.ử ở bên cạnh mở miệng là thấy vị chua: “Quỷ mới bọn họ ở chỗ riêng tư thì biến thành cái dạng gì chứ?”

“Lãnh Thiên là một .” Ôn Ninh thanh minh, sang Vô Âm đang Phật châu ở bên cạnh, đó tiếp, “Minh Không tiểu sư phụ cũng .”

Vô Âm nhịn liền biến tiếng khẽ thành tiếng ho khan.

Ôn Ninh lè lưỡi.

Nếu đám t.ử của Tân Nguyệt Tông điểm nào thì đại khái chính là ngoan ngoãn, khi tranh cãi qua một hồi liền ngoan ngoãn trở về phòng thu thập đồ đạc để chuẩn về tông môn.

Ôn Ninh suy nghĩ một chút, với Tố Vấn: “Sư , mang về một ít đặc sản của Uyển thành cho sư phụ.” Khi Lăng Tuyết rời , nàng còn kịp với sư tỷ để nàng lúc nhân tiện mua một ít.

“Cái .....” Tố Vấn nhíu mày, qua đám đồ t.ử đồ tôn khác, “Sư , một ngoài, sư thấy yên tâm....”

“Nếu Ôn thí chủ ngoài thì tiểu tăng thể cùng.” Vô Âm .

“Muội còn mang theo bùa hộ mệnh của Đại sư đưa cho nữa mà, cho nên sợ xảy chuyện gì .” Ôn Ninh , “Cái khác thì , nhưng chạy trốn thì bản lĩnh đó.”

Tố Vấn lắc đầu, “Không , sợ nhất vạn, sư phụ thiếu mấy cái đó ? Muội thành thật đợi ở đây cho .”

“.....Nga.” Ôn Ninh đành ngoan ngoãn gật đầu, “Vậy, thể mượn phòng bếp của khách điếm ?”

“Cái thì thể.” Tố Vấn gật đầu, “Muội mượn phòng bếp để gì?”

“Để bánh hoa sen chiên giòn, thấy chủ quán cua và thịt bò, một chút điểm tâm mang về coi như là đặc sản !” Ôn Ninh hùng hồn .

Tố Vấn:.......

“Được .” Sau một lúc lâu mới gật đầu, “Muội .”

Ở khách điếm thì thể xảy chuyện gì chứ.

Ôn Ninh cho phép liền vui vẻ hát ngâm nga hỏi chủ quán để mượn phòng bếp và nguyên liệu nấu ăn, đó định một chút điểm tâm. Trong phòng bếp chỉ một lão thái thái mặt đầy nếp nhăn, lưng còn còng, Ôn Ninh gật đầu với bà, “Ta với chủ quán , ông thể cho mượn phòng bếp của bà để chút điểm tâm.”

Hình như lão thái thái thấy nên nắm lấy tay áo của Ôn Ninh, ngừng hỏi: “Cái gì? Ngươi cái gì?”

Ôn Ninh chỉ đành vỗ tay bà, đó đến gần lão thái thái : “Ta là chủ quán cho phép mượn phòng bếp ...” Khi nàng xong, trong lòng đột nhiên nhảy dựng, cảm thấy chút thích hợp.

Tay của lão thái thái , vì lạnh như ? Vậy mà sờ khiến cho Ôn Ninh cảm thấy chút giống như sống.

Tuy cảm thấy chỗ đúng, nhưng Ôn Ninh vẫn cố nén nỗi bất an ở trong lòng xuống, “Ta chút điểm tâm để mang về nhà, nếu bà thấy tiện thì sẽ quấy rầy nữa.” Sau đó nàng xoay .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-17-sau-khi-thanh-tang-trung-co-2.html.]

“Này, .” Lão thái thái run rẩy ngoài, ở cửa , “Tiểu cô nương, ngươi là đại phu đúng ?”

“Nha,” Ôn Ninh trở nên khẩn trương, “Ta học nghệ tinh, còn xuất sư nữa.” Nàng trừ một cái, “Bà việc gì ?”

Lão thái thái lắc đầu, ngược còn đóng cửa , “Tiểu cô nương, sư phụ của ngươi nhắc nhở ngươi là nếu một cảm thấy sợ hãi thì bằng hét to lên ?”

..........

Ôn Ninh mang theo túi trữ vật ở bên , lúc nàng mới chú ý tới, phòng bếp nho nhỏ cư nhiên tự tạo thành một cái kết giới nhỏ, đủ để ngăn cách thanh âm, pháp bảo và pháp thuật—— Khó trách nào phát hiện !

“Lão thái thái” ưỡn n.g.ự.c, giống như một con ve sầu vàng thoát xác, biến thành một cao gầy, mặt một mảng bầm tím đến mức gần như là rõ dung mạo, khắp của nữ t.ử một tia tà khí từ trong làn da thoát ngoài, “Ta tu sĩ hộ pháp Nguyên kỳ của nhà ngươi xin lệnh bài để khỏi thành, tiểu cô nương đừng sợ, da dẻ của ngươi cũng tệ, sẽ để cho ngươi thống khoái.”

Lúc của Ôn Ninh chỉ ngân châm, mà nàng là kẻ chỉ chờ c.h.ế.t, cho dù tu vi của hai bên chênh lệch quá lớn, nàng cũng tu vi của nữ nhân , đối phương g.i.ế.c cũng chẳng khác nào giẫm c.h.ế.t một con kiến.

Nàng lùi một bước, đó chắp tay ở lưng.

Chỉ một điều chắc chắn là giờ khắc cho dù nàng c.h.ế.t cũng để manh mối cho sư và sư tỷ, thể để tà tu ung dung, tự tại khỏi thành !

đối phương cũng là tà tu l.i.ế.m m.á.u đầu đao nhiều năm như thì thể chút tính toán nhỏ của Ôn Ninh chứ. Nên lập tức giơ tay chộp lấy, đó một cỗ lực lượng bức tới, nữ tà tu tóm lấy Ôn Ninh như bắt một con gà con bình thường. Tiểu cô nương dùng hết lực, chống đỡ bằng chút linh lực thành thạo của . Vậy mà cho đối phương trực tiếp bắt nàng, mà là lệch hướng, cơ thể đ.á.n.h sang một bên.

“Ai nha, ngươi cẩn thận một chút mà, da dẻ như đ.á.n.h hỏng thì thật là đáng tiếc nha.” Nữ tà tu nhíu mày , “Tiểu cô nương , ngươi thật là cố chấp, nhất quyết nếm mùi đau khổ như ——"

Đang lúc ả định vươn tay bóp cổ Ôn Ninh thì đột nhiên sắc mặt đại biến, “Ngươi ném cái gì hả?!”

Pháp trận thể ngăn cách âm thanh, pháp bảo và pháp thuật, nhưng đồ vật của phàm trần vẫn thể tự do —— Đại khái là bởi vì tu tiên thích mang đồ vật một chút pháp thuật linh lực gì đó, bình thường ai mang theo tú hoa châm ở cả.

Về phần Ôn Ninh, nàng thói quen chẩn bệnh, bốc t.h.u.ố.c và châm cứu cho phàm, thế nên lúc nào của nàng cũng đồ vật của phàm —— Ngân châm.

Đây lẽ là do nàng thường việc thiện tích đức nên phúc báo , tiểu cô nương nghĩ như .

——Một đạo kim quang phá vỡ giới t.ử của kết giới.

Ôn Ninh chỉ cảm thấy đau nhức, loáng thoáng thấy vết thủng của kết giới ở chỗ nọ, cư nhiên trong đầu tràn ngập chuyện mà Ôn Hiệp từng nhắc tới, về chuyện phun tào của Phật tu.

——Đám hòa thượng hả, chỉ cần đến cảnh giới của Kim kỳ, một khi mở Kim quang thì trong phạm vi mười dặm đều sẽ chiếu sáng rực rỡ.

Sư phụ đúng.

Thật sự là phát sáng .

Tác giả suy nghĩ của :

A Ninh:.... Phật t.ử, phát sáng .

Phật t.ử:.....Đã lúc mà thí chủ còn nghĩ cái gì chứ?

 

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])

 

 

Loading...