Sau Khi Thái Tử Qua Đời, Ta Đăng Cơ Làm Nữ Đế - 2

Cập nhật lúc: 2026-02-05 15:31:55
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

Ta siết c.h.ặ.t d.a.o, gằn từng chữ:

“Mau sự thật! Bằng nhát d.a.o tiếp theo sẽ chỉ là cắt tai .”

Thái hậu đau đớn cau mày, thở dồn dập:

“Sự thật? Thái t.ử rõ ràng là vô ý rơi xuống nước c.h.ế.t đuối, Hoàng thượng xử lý hết đám nô tài thất trách , gì còn sự thật nào khác! Tiết Hồng Trúc, ngươi điên thật !”

Hoàng thượng bên ngoài cũng vội vàng phụ họa:

“Nghe thấy ? Trẫm và Mẫu hậu căn bản cái gọi là chân tướng gì cả. Mau thả !”

nào con nấy. Thấy hai con bọn họ kẻ tung hứng, quyết tâm giấu giếm đến cùng, sắc mặt âm trầm tới cực điểm:

“Ta cho các cơ hội. Nếu quý trọng, đừng trách độc ác!”

Dứt lời, cổ tay dùng lực. Lưỡi d.a.o sắc bén cứa sâu hơn cổ Thái hậu, m.á.u tươi lập tức trào xối xả.

“Khoan !”

Cảm nhận cái c.h.ế.t cận kề, Thái hậu rốt cuộc cũng hoảng loạn. Bà run rẩy hét lên:

“Tiết Hồng Trúc, ngươi nghĩ cho kỹ ! Ai gia chính là lá bùa hộ mệnh duy nhất của ngươi! Hoàng thượng sở dĩ động thủ là vì Ai gia đang trong tay ngươi. Nếu Ai gia c.h.ế.t, ngươi và cả nhà ngươi sẽ thiên đao vạn quả! Đến lúc đó, dù cái c.h.ế.t của Thái t.ử uẩn khúc gì thì ngươi lấy mạng tìm chân tướng!”

Lời của Thái hậu mang theo nỗi sợ hãi chân thật, nhưng cũng như gáo nước lạnh tạt thẳng mặt .

. Nếu c.h.ế.t ở đây, thứ sẽ chấm dứt. Oan khuất của con sẽ vĩnh viễn chìm sâu đáy hồ lạnh lẽo . Hung thủ sẽ mãi mãi ung dung ngoài vòng pháp luật.

Ta cần giữ mạng để tiếp tục truy tra, báo thù cho con.

Ta hít sâu một , ngước mắt Hoàng thượng đang tái mét mặt mày:

“Chuẩn một chiếc xe ngựa! Ta xuất cung!”

Hoàng thượng lạnh lùng đáp: “Ngươi nghĩ trẫm sẽ để ngươi rời dễ dàng ?”

Ta nhướng mày, giọng lạnh băng: “Vậy Hoàng thượng gánh cái danh tội đồ g.i.ế.c ?”

Ánh mắt Hoàng thượng trở nên u ám. Hắn chằm chằm hồi lâu, sang Thái hậu đang thoi thóp vì mất m.á.u. Cuối cùng, nghiến răng phất tay:

“Làm theo lời ả!”

Rất nhanh, một chiếc xe ngựa đưa tới cửa Từ Ninh Cung.

Ta khống chế Thái hậu, từng bước lùi về phía xe. Đám thị vệ lăm lăm đao kiếm bao vây xung quanh, khí căng thẳng như dây đàn sắp đứt.

Ta kéo Thái hậu lên xe, lưỡi d.a.o vẫn kề sát t.ử huyệt của bà . Thấy bên ngoài vẫn nghẹt , quát lớn:

“Tránh hết cho ! Kẻ nào dám bám theo, lập tức g.i.ế.c Thái hậu!”

Hoàng thượng chằm chằm thùng xe, rít qua kẽ răng: “Tất cả lui !”

Khi thị vệ dạt sang hai bên mở đường, xa phu mới run rẩy quất roi. Xe ngựa lao v.út , nhanh ch.óng khỏi cổng cung.

Bên ngoài hoàng thành sớm náo loạn. Tin tức bắt cóc và trọng thương Thái hậu lan truyền khắp kinh thành. Dân chúng vây kín hai bên đường, hoảng sợ tò mò chỉ trỏ:

“Nhìn kìa! Đó là vị Quý phi điên rồ dám hại cả Thái hậu!”

“Hoàng thượng g.i.ế.c cả vạn vì Thái t.ử , nàng vẫn chịu buông tha?”

“Tạo nghiệp quá! Thái t.ử ngoan ngoãn như điên cuồng thế .”

Thư Sách

Những lời xì xào bàn tán, chỉ trích, nguyền rủa như mưa đá nện xe ngựa. bận tâm.

Xe ngựa lao nhanh đến cổng thành thì đột ngột dừng . Phía , một đội kỵ binh tinh nhuệ đang rầm rập tiến tới, bụi cuốn mù mịt. Trên lá cờ tung bay trong gió là chữ “Tiết” to lớn đầy uy dũng.

Đó là Tiết Gia Quân!

Người dẫn đầu mặc ngân giáp, áo bào trắng, mày kiếm mắt sáng, khí thế như cầu vồng. Đó chính là Tam của mới hai mươi tuổi chiến công hiển hách, xưng tụng là “Bất bại Chiến thần” – Tiết Thiên Lân.

Dân chúng ồ lên: “Là Tiết Chiến thần! Ngài mang quân về cứu giá Thái hậu !”

Tiết Thiên Lân ghìm cương ngựa chắn ngay xe . Ánh mắt nó sắc bén lướt qua Thái hậu đang bê bết m.á.u, dừng mặt , đau đớn thốt lên:

“A tỷ! Sao tỷ hồ đồ như ?! Bắt cóc Thái hậu là tội tru di cửu tộc! Tỷ vì hành động của tỷ mà các Phiên vương đang rục rịch mượn cớ dấy binh đoạt vị ? Tỷ thế chỉ đẩy Tiết gia chỗ c.h.ế.t mà còn khiến thiên hạ đại loạn!”

Ta mặt đổi sắc, nhàn nhạt đáp:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-thai-tu-qua-doi-ta-dang-co-lam-nu-de/2.html.]

“Thái t.ử c.h.ế.t oan, Hoàng thượng bao che hung thủ, còn lựa chọn nào khác.”

Tiết Thiên Lân hít sâu một , từ trong n.g.ự.c lấy một tấm kim bài:

“A tỷ, tỷ đau lòng nên thúc ngựa ngày đêm về kinh. Đây là Miễn T.ử Kim Bài mà Tiên đế ban tặng. Tỷ hãy tin một , thả Thái hậu ! Ta sẽ dùng kim bài bộ quân công của Tiết gia để bảo đảm tính mạng cho tỷ. Vụ án của Thái t.ử, sẽ đích điều tra. Đệ thề với tỷ, tuyệt đối sẽ để Thái t.ử c.h.ế.t oan!”

Ánh mắt Tiết Thiên Lân đầy chân thành và khẩn thiết. Ta và nó từ nhỏ tình cảm sâu đậm nhất. Ngày bé nó nghịch ngợm, nào cha đ.á.n.h cũng là xin tha, lén đưa t.h.u.ố.c, đưa cơm. Nó từng thề sẽ dùng cả đời để bảo vệ chu .

Ta tấm kim bài, đứa em trai mà tin tưởng nhất.

“Thiên Lân, chắc chắn sẽ tìm chân tướng chứ?”

Nó gật đầu mạnh mẽ: “Đệ xin lấy danh dự liệt tổ liệt tông Tiết gia thề!”

Ta Thái hậu đang thoi thóp, cuối cùng chậm rãi gật đầu.

Ta cẩn thận áp giải Thái hậu bước xuống xe ngựa. Tiết Thiên Lân cũng vội vã xuống ngựa, bước nhanh tới để đỡ lấy bà .

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc Thái hậu ngã lòng Tiết Thiên Lân...

Vị Thái hậu tưởng chừng như yếu ớt sắp c.h.ế.t , đột ngột rút từ trong tay áo một con d.a.o găm sắc lẹm.

Phập!

Một nhát đ.â.m nhanh, chuẩn và tàn độc xuyên thẳng n.g.ự.c trái của Tiết Thiên Lân!

Mọi thứ diễn quá nhanh, ai kịp phản ứng.

Tiết Thiên Lân cứng đờ . Nó trân trối con d.a.o ngập sâu trong n.g.ự.c , ngước mắt Thái hậu với vẻ kinh hoàng và khó hiểu tột độ.

hiểu. Nó là đến cứu Thái hậu cơ mà? Tại g.i.ế.c nó?

Thái hậu lạnh lùng rút d.a.o . Máu tươi phun trào từ l.ồ.ng n.g.ự.c vị Chiến thần trẻ tuổi.

Thân hình Tiết Thiên Lân đổ ập xuống đất. Bụi bay mù mịt.

Đôi mắt nó vẫn mở to, trống rỗng lên bầu trời. Đến c.h.ế.t, nó vẫn hiểu vì c.h.ế.t.

Không gian tĩnh lặng trong giây lát, bùng nổ bởi tiếng la hét kinh hoàng của dân chúng.

“Tiết Chiến thần c.h.ế.t !”

“Thái hậu g.i.ế.c Tiết Chiến thần!”

Tiết Gia Quân phẫn nộ tột cùng, đồng loạt rút đao bao vây lấy Thái hậu.

“G.i.ế.c mụ báo thù cho Tướng quân!”

Thấy bọn họ sắp lao băm vằm Thái hậu, hét lớn:

“Dừng tay! Tất cả buông v.ũ k.h.í xuống!”

Phó thống lĩnh Triệu Chấn Hùng đỏ ngầu mắt :

“Đại tiểu thư! Mụ g.i.ế.c Tướng quân! Ngài là chị ruột của Tướng quân, từng g.i.ế.c mụ , giờ cản chúng ?”

Ta nén đau thương, quát lớn:

“Các là Tiết Gia Quân, cũng là tướng sĩ Đại Lương! G.i.ế.c Thái hậu là tội tru di cửu tộc. Các cha , vợ con c.h.ế.t theo ? Tiết Thiên Lân c.h.ế.t , nhưng các còn sống! Thu v.ũ k.h.í ! Ai trái lệnh, c.h.é.m!”

Lời của như gáo nước lạnh tạt đám binh sĩ. Bọn họ nghiến răng ken két, xác chủ tướng, , cuối cùng uất ức thu đao về.

lúc , tiếng vó ngựa vang lên như sấm dậy.

Hoàng thượng dẫn theo đại nội thị vệ cùng cha trưởng đuổi tới nơi.

Nhìn thấy t.h.i t.h.ể Tiết Thiên Lân đất, gào lên một tiếng xé lòng ngất lịm . Cha run rẩy, gầm lên:

“Ai? Ai g.i.ế.c con ?!”

Hoàng thượng chỉ liếc qua t.h.i t.h.ể Tiết Thiên Lân một cái, vội vàng chạy đến bên cạnh Thái hậu, ân cần hỏi han:

“Mẫu hậu, chứ? Chuyện là thế nào? Tiết tướng quân đến cứu giá, c.h.ế.t? Ai g.i.ế.c ?”

Thái hậu thần sắc lạnh lùng, liếc Hoàng thượng, môi mỏng khẽ mở, buông ba chữ nhẹ tênh nhưng nặng tựa ngàn cân:

“Ai gia g.i.ế.c.”

 

 

 

Loading...