Sau Khi Phá Sản, Tôi Trở Thành Tân Thành Hoàng - Chương 66

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-22 08:06:22
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đối mặt với yêu cầu của Tề Độ Thành, lão quỷ dè chừng gậy tang và xích câu hồn tay , thầm nghĩ những gì nên nên đều khai sạch .

Thế thì dẫn đường thêm một chuyến cũng chẳng chuyện gì to tát, đằng nào thì kết cục cũng chẳng gì.

Truyện của Gió lười~

Lão quỷ thông suốt nên những hành động phản kháng vô ích, rũ rượi để Tề Độ Thành trói .

Sau khi bắt giữ lão quỷ, Tề Độ Thành cũng coi như lời giải thích với chủ thuê là Vương Ngữ Linh.

Ngày hôm , vì buổi đêm nhường căn nhà cho Tề Độ Thành bắt quỷ, Vương Ngữ Linh ngủ khách sạn một đêm. Sáng sớm về đến nhà, Tề Độ Thành thông báo cho cô sự việc giải quyết xong, đồng thời kể ngọn nguồn tại những chuyện kỳ quái đó xảy .

Khi chuyện chính cha rước quỷ về, Vương Ngữ Linh chút dở dở . Dù cũng là phận con, tình huống cô cũng tiện truy cứu, nên gì thêm.

Sau đó, cô quanh nhà, vẫn còn sợ hãi hỏi: “Vậy giải quyết xong con thì chắc sẽ còn chuyện gì lạ xảy nữa chứ?”

Tề Độ Thành gật đầu: “Con quỷ bắt, đương nhiên thể hại nữa, còn những tên đồng bọn của nó, cũng sẽ dẹp sạch một thể.”

Lời khiến Vương Ngữ Linh khỏi thêm vài cái, thầm nghĩ đây chính là đại sư ? Thật là một lòng vì thiên hạ! Thế là hành động chuyển tiền của cô càng thêm dứt khoát!

Tề Độ Thành nhận thù lao coi như kết án. Khi đang chào tạm biệt Vương Ngữ Linh, cô suy nghĩ một chút gọi : “Đại sư, đợi !”

“Còn việc gì ?”

Vương Ngữ Linh vội vàng gật đầu: “Tất nhiên ! Anh là đại sư của Miếu Thành Hoàng, hỏi một chút, Thành Hoàng của chúng thì quỷ ở Nam Thành đều sợ ngài ?”

Câu hỏi ... Tề Độ Thành thoạt đầu sững , đó tự tin gật đầu: “Đó là điều đương nhiên!”

Vương Ngữ Linh vui mừng khôn xiết: “Nếu , thỉnh một bức tượng Thành Hoàng về thể trấn trạch ?”

Tề Độ Thành: “???”

Tuy nhiên, điều cũng thể. Chỉ là, thông thường ai xem Thành Hoàng như thần trấn trạch để thỉnh về nhà. với tư cách là vị thần hộ mệnh của thành phố, dân Nam Thành thỉnh một pho tượng Thành Hoàng Nam Thành về nhà vẫn tác dụng trấn trạch.

Tề Độ Thành suy tính một chút, Vương Ngữ Linh thỉnh tượng Thành Hoàng về nhà đồng nghĩa với việc thêm một khách hành hương cố định. Đối với , đây là một nguồn thu nhập nhang đèn định, thế là gật đầu khẳng định: “Chắc chắn là !”

Cậu mặt đổi sắc, tại chỗ tự quảng cáo cho chính : “Thành Hoàng Nam Thành của chúng lợi hại lắm, quỷ ở Nam Thành con nào là sợ ngài , thỉnh về là hời to !”

Vương Ngữ Linh hiện tại cực kỳ tin tưởng , thấy lời càng thêm phấn chấn, hai lời liền chốt luôn ngày thỉnh tượng thần.

Khách hành hương tăng lên khiến tâm trạng Tề Độ Thành hơn nhiều. chuyện quan trọng nhất bây giờ là tìm tên đạo sĩ lạm dụng bùa Ngũ Quỷ Vận Tài .

Rời khỏi nhà Vương Ngữ Linh, Tề Độ Thành liền gọi lão quỷ hỏi: “Lão và đồng bọn của lão ở ? Liên lạc với thế nào?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-pha-san-toi-tro-thanh-tan-thanh-hoang/chuong-66.html.]

--------------------

Thôn Ngư Thủy.

“Đạo trưởng, ngài xem giúp với, lá bùa còn linh nghiệm nữa ?”

“Dương đạo trưởng, tại lá bùa vận tài về ngày càng ít thế ?”

“Đạo trưởng, ngài xem giúp nhà chúng với…”

Dân làng thôn Ngư Thủy tụ tập , hết câu hỏi đến câu hỏi khác dồn dập mặt vị đạo trưởng đang trong nhà. Dương Kế Hồng vuốt râu, thong thả : “Mọi đừng cuống lên, tài vận vốn dĩ lúc lên lúc xuống, thỉnh thoảng vài xu thế là chuyện bình thường. Nếu cảm thấy thế đủ, thì hãy mua thêm vài lá bùa nữa, bùa nhiều thì tài khí cũng sẽ nhiều lên.”

Dân làng thấy dường như cũng lý, bèn lấy thêm ít bùa từ chỗ Dương Kế Hồng mang về.

Trước khi , Dương Kế Hồng còn thấy họ lầm bầm: “Cứ thế mãi, tiền thì chẳng thấy , mà bùa thì mua ngày càng nhiều…”

Đợi họ khuất, Dương Kế Hồng lập tức triệu tập các dịch quỷ trướng dặn dò: “Vài ngày nữa chúng sẽ rời khỏi đây, các ngươi việc cho nhanh nhẹn , đừng để lộ sơ hở mà rước họa !”

Đám dịch quỷ đồng loạt gật đầu.

Dương Kế Hồng vô cùng hài lòng, lão phẩy tay hiệu cho đám dịch quỷ lui xuống, nhưng nhanh đó khựng . Lão đám dịch quỷ, lấy ngón tay đếm đếm hỏi: “Không đúng, thiếu một tên ? Một tên nữa ?”

Đám dịch quỷ , cũng tự kiểm tra lượng quỷ, đó một con dịch quỷ lên tiếng: “Hình như là trong thành phố ... mà cả đêm vẫn thấy về.”

Dương Kế Hồng nhíu mày, chút tức giận vì con dịch quỷ tự ý rời bỏ vị trí, giọng điệu bất mãn: “Ta .”

Ngay khi lão định tìm con dịch quỷ đó về để giáo huấn, lão quỷ liền từ đất chui lên, hì hì hai tiếng: “Ngại quá ngại quá, chẳng đến muộn !”

Dương Kế Hồng thấy lão về thì hừ lạnh một tiếng, cũng truy cứu, chỉ hỏi: “Sao lâu thế mới về?”

Lão quỷ vội vàng chắp tay thi lễ, mặt đầy vẻ áy náy: “Trên đường gặp một quen, nên chậm trễ, xin xin .” Lời khiến Dương Kế Hồng bất ngờ, lão cảnh giác lão quỷ hỏi: “Ngươi quen nào?”

Lão quỷ hì hì gì, chỉ thấy ngoài cửa vọng một giọng sang sảng của thanh niên: “Người lão chính là đây.”

Chỉ thấy Tề Độ Thành đẩy cửa bước từ bên ngoài. Nhìn thấy Dương Kế Hồng, chút ngạc nhiên, nhướng mày : “Thì là ông!”

Tề Độ Thành ngờ rằng tên đạo sĩ l.ừ.a đ.ả.o ở thôn Ngư Thủy chính là lão đạo sĩ râu dê gặp ở Lâm gia hôm . Dương Kế Hồng cũng kinh ngạc khi gặp Tề Độ Thành.

Sau đó, lão Tề Độ Thành châm chọc: “Nghe ông ở đây bán bùa? Không chứng chỉ đạo sĩ, giấy phép kinh doanh ?”

Dương Kế Hồng: “...”

Loading...