Lời của Tề Độ Thành hai họ tin, chỉ coi đó là lời đùa giỡn.
Vương Ngữ Linh tuy kinh ngạc về sự giống giữa ngoại hình của Tề Độ Thành và vị Thành Hoàng từng thấy, nhưng cô cũng chỉ ngạc nhiên một chút coi đó là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Tề Độ Thành nhớ đến lúc hai , một cô gái : “Rốt cuộc là đến thỉnh đại sư ngắm trai ”, liền hỏi: “Không hai vị đến Miếu Thành Hoàng việc gì?”
“Dâng hương mời phía trong, xem quẻ thì ở bên .”
Truyện của Gió lười~
Lời nhắc nhở khiến Vương Ngữ Linh mới sực nhớ mục đích đến đây. Cô Tề Độ Thành, do dự một lát hỏi: “Cho hỏi ở đây sư phụ nào đáng tin cậy ạ?”
Nói xong, Vương Ngữ Linh tự thấy cách diễn đạt của lỡ lời, vội vàng bổ sung: “ ý gì khác , chỉ là gặp một vài chuyện lạ, nhờ đại sư giúp đỡ xem xét giùm.”
Tề Độ Thành trái để tâm, ý tứ của Vương Ngữ Linh thì còn chút vui mừng, chẳng mối ăn tìm đến tận cửa !
Cậu suy tính một lát : “Đại sư ở chỗ chúng giỏi, cô giải quyết vấn đề gì, cứ cho xem .”
Hành xử của Tề Độ Thành giống kẻ l.ừ.a đ.ả.o, Vương Ngữ Linh cũng nghĩ ngợi nhiều mà rõ mục đích đến đây.
“ mời đại sư đến nhà xem giúp. Gần đây nhà luôn xảy những hiện tượng kỳ lạ, rõ ràng trong nhà ai nhưng tiếng bước chân bí ẩn vang lên. Dép lê trong nhà luôn xuất hiện ở những nơi từng qua, trong nhà cứ thỉnh thoảng xuất hiện những đồ vật lạ lùng…”
Nhắc đến những chuyện quái dị , Vương Ngữ Linh nhíu c.h.ặ.t lông mày.
Cô việc một trong thành phố, trong nhà chỉ cô, là một phụ nữ sống độc . Vì cô nhạy cảm với những chuyện . Ban đầu cô tưởng nhà trộm, nhưng đồ đạc trong nhà hề mất. Sau đó cô kiểm tra camera thì cũng thấy dấu vết lạ nhà.
sự việc quả thực quá kỳ quái, Vương Ngữ Linh khỏi cảm thấy sợ hãi.
Người cùng cô chính là đồng nghiệp, khi chuyện của Vương Ngữ Linh khuyên cô nên đến miếu tìm đại sư về nhà xem giúp. Vương Ngữ Linh lúc đầu , nhưng khi tình cờ gặp Thành Hoàng tuần đêm thì đổi ý định.
Thế là cô tìm đến Miếu Thành Hoàng cầu cứu.
Tề Độ Thành mô tả , trong lòng thầm nghĩ đây lẽ là một con trạch quỷ đang tác oai tác quái .
Cậu từng giải quyết một con trạch quỷ nên cũng vài phần tự tin. Vì , khi Vương Ngữ Linh hỏi: “Anh xem tình hình của thế đại sư giải quyết ?”, Tề Độ Thành chút do dự gật đầu: “Tất nhiên là !”
Vương Ngữ Linh mừng rỡ, liền ngay: “Vậy phiền , mời đại sư cùng chúng một chuyến.”
Tề Độ Thành gật đầu, dặn dò Trương Phỉ Dữ một phen, bảo trông coi Miếu Thành Hoàng cho , đó sang với hai Vương Ngữ Linh: “Đi thôi.”
Vương Ngữ Linh ngẩn , đ.á.n.h giá một lượt từ xuống .
Cô bạn đồng nghiệp lên tiếng: “Cái đó... đại sư cùng chúng ?”
Tề Độ Thành bước lên mặt họ, đầu hai , giọng điệu bình thản : “ chính là vị đại sư đó.”
Cả hai sững sờ một lúc, Vương Ngữ Linh gượng hai tiếng: “Không ngờ đại sư trẻ như , ha ha…”
Tề Độ Thành thần thái tự nhiên: “Ừm, thuộc kiểu tuổi trẻ tài cao.”
Vương Ngữ Linh: “...”
Trên đường đến nhà Vương Ngữ Linh, cô bạn đồng nghiệp khỏi nghi ngờ, khẽ : “Đại sư trẻ quá, liệu đáng tin ?”
Vương Ngữ Linh do dự đáp: “Tớ cũng nữa... cùng lắm thì chúng trả ít tiền một chút…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-pha-san-toi-tro-thanh-tan-thanh-hoang/chuong-64.html.]
Tuy nhiên, Vương Ngữ Linh liếc Tề Độ Thành tiếp: “Anh trông giống vị Thành Hoàng tớ gặp, cho dù năng lực đủ thì gương mặt chắc cũng đủ để dọa quỷ nhỉ?”
Tề Độ Thành sót một chữ: “...”
Thành Hoàng là thần giữ cửa nhé!
----------------------
Nhà Vương Ngữ Linh ở tầng một, vì là căn hộ mua sẵn nên trang thiết đều do bên bất động sản thiện thống nhất, thế nên về bố cục phong thủy vấn đề gì lớn.
Sau khi Tề Độ Thành theo cô cửa, đầu tiên Vương Ngữ Linh dẫn xem tủ giày thường xuyên dịch chuyển, đó lấy từ trong kho một chiếc hộp.
“Trong đều là những vật linh tinh đột nhiên xuất hiện trong nhà, sợ vứt sẽ gặp chuyện nên đều thu dọn hộp .” Vương Ngữ Linh đặt chiếc hộp mặt Tề Độ Thành. Đó chỉ là một chiếc hộp bánh quy bình thường, Tề Độ Thành cầm lên lắc lắc, thấy bên trong cũng khá nặng.
Cậu mở hộp xem, chỉ thấy bên trong phần lớn là những món đồ trang trí bằng đá, còn một ít đá vụn tỏa ánh kim, còn là những mảnh vỡ lặt vặt.
Tề Độ Thành lướt qua đống đồ vụn , chút bất ngờ, bởi vì những viên đá đều là ngọc phỉ thúy!
Và thứ thu hút sự chú ý nhất chính là hai thỏi nguyên bảo nặng trịch trong hộp.
Cô bạn của Vương Ngữ Linh trợn tròn mắt kinh ngạc: “Cái cũng là đột nhiên hiện ?!”
“ .” Vương Ngữ Linh gật đầu.
Cô bạn lập tức ngưỡng mộ : “Con quỷ nào mà khuân nguyên bảo nhà thế ?! Đây là quỷ! Đây là Thiện Tài Đồng T.ử thì !! Tớ cũng gặp!”
Cô Vương Ngữ Linh nghiêm túc bảo: “Phú bà , thể dắt con quỷ sang nhà tớ ?”
Vương Ngữ Linh: “...”
Vương Ngữ Linh toát mồ hôi hột, cô : “Cậu thấy mấy thỏi nguyên bảo quỷ dị ? Cho , dám tiêu chắc?”
Cô bạn chỉ mất một giây để tra giá vàng mạng chút do dự đáp: “Sao dám? Đây là giàu một đêm đó!”
Vương Ngữ Linh: “...”
Cô cạn lời: “Cậu thì lấy , dù tớ cũng cần.”
Trong lúc cô bạn còn đang cảm thán việc Vương Ngữ Linh coi tiền tài như cỏ rác, Tề Độ Thành ở bên cạnh lên tiếng: “Cô nhận những thứ là đúng đấy.”
Nói đoạn, lấy thỏi nguyên bảo trong hộp đặt mặt họ: “Hai xem, đây là kim nguyên bảo ?”
Cả hai tập trung kỹ, chỉ thấy thỏi nguyên bảo vốn đang vàng ch.óe đột nhiên biến thành thỏi nguyên bảo bằng giấy! Đây là tiền âm phủ! Và khi họ trong hộp, những món đồ đá và vật dụng bằng vàng vụn , tất cả đều biến thành bùn nhão và cành cây khô!
Lúc , cô bạn nãy còn hâm mộ nồng nhiệt lập tức tái mét mặt mày, nép lưng Vương Ngữ Linh.
“Cái... cái là giả ?”
Tề Độ Thành gật đầu: “Ừm, đây chắc là thuật che mắt của quỷ hồn.”
Vẻ mặt Vương Ngữ Linh cũng khá khẩm gì, cô Tề Độ Thành hỏi: “Đại sư, con quỷ đó giờ đang ở ? Không vẫn còn trong nhà chứ? Tại nó ?”
Tề Độ Thành cầm thỏi nguyên bảo giấy lên ngắm nghía một hồi đáp: “Bắt nó hỏi là ngay.”
--------------------