Sau Khi Phá Sản, Tôi Trở Thành Tân Thành Hoàng - Chương 45

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-17 06:05:07
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tề Độ Thành mặt, thấy gì ngoài những tấm bạt phủ đồ đạc cũ kỹ. Triệu Nam Huyền cũng bước theo, vẻ mặt đầy cảnh giác.

“Cẩn thận, nơi âm khí nặng.” Triệu Nam Huyền thì thầm.

Tề Độ Thành gật đầu, cảm giác thứ gì đó đang ẩn trong bóng tối. Cậu từ từ tiến sâu trong nhà xưởng bỏ hoang, ánh mắt quét khắp xung quanh. Bỗng nhiên, từ một góc khuất, một bóng đen vụt qua.

“Ai đấy?” Tề Độ Thành lớn tiếng hỏi.

Không tiếng trả lời, chỉ một tiếng khẩy vang vọng trong gian tĩnh mịch. Tề Độ Thành và Triệu Nam Huyền tiến gần hơn đến góc khuất đó, sẵn sàng đối phó với bất kỳ điều gì. Khi đến nơi, họ chỉ thấy một con mèo hoang đen tuyền đang một đống phế liệu, ánh mắt sắc lẹm chằm chằm họ.

“Hóa chỉ là một con mèo.” Triệu Nam Huyền thở phào nhẹ nhõm.

Tề Độ Thành vẫn giữ vẻ cảnh giác, cảm thấy con mèo đơn giản. Cậu từ từ đưa tay về phía con mèo, định vuốt ve nó. ngay khi tay gần chạm tới, con mèo đột nhiên biến mất, như thể nó từng tồn tại ở đó .

“Hi hi hi!”

“Ha ha ha ha...”

“Anh trai ơi, đây chơi !”

Tề Độ Thành những đứa trẻ mặt mày xanh xao, vỗ tay cợt mặt , sắc mặt lập tức đổi. Đây đều là những đứa trẻ bắt cóc!

Triệu Nam Huyền theo Tề Độ Thành tiến , thấy cảnh cũng vô cùng kinh ngạc, nhưng liền lên tiếng nhắc nhở: “Đại nhân yên tâm, bọn trẻ vẫn còn sống, đây là sinh hồn!”

Chỉ là hồn phách rút và biến thành bộ dạng như .

Tề Độ Thành chú ý thấy trán những đứa trẻ đều vẽ những hoa văn kỳ quái, ngay cả quần áo mặc cũng lạ lùng.

Ngay đó là một tiếng quát tháo, một đứa trẻ từ trong đám đông lao , nanh vuốt giương lên định vồ tới cào cấu Tề Độ Thành và Triệu Nam Huyền.

Triệu Nam Huyền vội vàng kéo Tề Độ Thành né sang một bên, nhưng ngờ chiêu thành khiến bọn trẻ càng thêm kích động, sáu mươi chín đứa trẻ đồng loạt nhào lên!

“Đại nhân cẩn thận!” Triệu Nam Huyền đẩy Tề Độ Thành , còn bản thì đám trẻ bám đầy . Những đứa trẻ còn ngoan ngoãn như ban đầu nữa, chúng lao c.ắ.n xé Triệu Nam Huyền một trận tơi bời!

Truyện của Gió lười~

Thấy Tề Độ Thành đẩy , đứa trẻ lớn tiếng quát tháo lúc nãy cũng sang lao về phía .

Tề Độ Thành kỹ , đứa trẻ mắt chẳng chính là Tiểu Bảo, con nhà Giang đó !

Tiểu Bảo vốn mới ba tuổi, mà lúc trông lớn như đứa trẻ bảy tám tuổi, giữa hai mày một vệt ấn đỏ, ánh mắt lộ vẻ hung hãn, chăm chăm Tề Độ Thành.

Tề Độ Thành giật : “Chẳng lẽ còn thể ép cho lớn nhanh thế ư?!”

Thế nhưng Tiểu Bảo hề nhận , trái khí thế hầm hầm lao tới, quát lớn: “Tên ngông cuồng , nạp mạng!” Tề Độ Thành né kịp, nó nhào trúng, song cũng đúng như mong .

Cậu trở tay khống chế Tiểu Bảo. Giữa lớn và trẻ con vốn chênh lệch sức lực, huống chi Tề Độ Thành còn thần lực của Thành Hoàng, Tiểu Bảo căn bản giãy thoát.

Thấy , Tề Độ Thành giơ cao tay… “bốp” một cái nặng nề giáng thẳng xuống m.ô.n.g Tiểu Bảo.

Tiểu Bảo ngờ một phàm chế ngự.

Không những vùng , còn đ.á.n.h m.ô.n.g, nó hổ tức giận, gào lên: “Thả ! Mau thả !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-pha-san-toi-tro-thanh-tan-thanh-hoang/chuong-45.html.]

Thấy nó quả thực thể thoát, Tề Độ Thành khẽ mừng trong lòng, nhưng sắc mặt lập tức nghiêm : “Tùy tiện ức h.i.ế.p khác, mà còn dám bảo thả ?”

Nói xong liền cho nó một trận đòn trò.

Tề Độ Thành tay hề nương nhẹ, dù chỉ là hồn thể cũng đ.á.n.h tới tấp. Trong nhà xưởng nhất thời vang lên những tiếng đ.á.n.h giòn giã liên hồi, xen lẫn tiếng thét của Tiểu Bảo.

“Oa oa… đừng đ.á.n.h nữa… đau quá…!”

“Hu hu hu…”

Tiểu Bảo nào từng chịu uất ức như , m.ô.n.g đ.á.n.h đến nóng rát, nước mắt nước mũi trào kìm .

Đám trẻ ban nãy còn vây đ.á.n.h Triệu Nam Huyền tiếng thì giật , liền dừng tay.

Chỉ thấy Tiểu Bảo còn vẻ đắc ý lúc , gào lên: “Ngươi là ai? Ngươi là ai chứ?! Dựa mà đ.á.n.h !”

Tề Độ Thành hừ lạnh một tiếng: “Ta là cha của con, biến hóa khôn lường!”

Tiểu Bảo: “...”

Đám trẻ: “...”

Đám nhóc đều ngây , kinh ngạc Tề Độ Thành. Sau khi phát một trận m.ô.n.g, thấy Tiểu Bảo vẫn còn ngơ ngác, Tề Độ Thành hỏi: “Con còn đ.á.n.h nữa ?”

Tiểu Bảo rơm rớm nước mắt lắc đầu!

Lúc Tề Độ Thành về phía đám trẻ, mỉm hỏi: “Các bạn nhỏ ơi, các con cũng ăn đòn tét m.ô.n.g ?”

Nhà xưởng u tối, trong khung cảnh vốn âm u, nụ của Tề Độ Thành càng thêm vẻ rợn !

Đám trẻ đứa nọ đứa , Tiểu Bảo đ.á.n.h m.ô.n.g đến phát . Trong phút chốc, ký ức cha nện cho một trận tơi bời ùa về, đám trẻ đồng loạt bịt m.ô.n.g, tránh xa Tề Độ Thành và Triệu Nam Huyền.

Tề Độ Thành dậy bước về phía chúng.

Lúc một đứa trẻ cuối cùng nhịn nữa: “A a…!!”

“Chạy mau…!!”

Sinh hồn của đám trẻ thế mà đều bịt m.ô.n.g lóc chạy trốn!

Tiểu Bảo vốn cũng định chạy, nhưng Tề Độ Thành tóm , chạy cũng xong. Nhìn góc nghiêng điển trai của Tề Độ Thành, m.ô.n.g Tiểu Bảo vẫn còn đau âm ỉ, nước mắt tức khắc trào : “Hu hu, con lời chú hết, chú đừng đ.á.n.h con nữa!”

Tề Độ Thành phì , xổm xuống hỏi bé: “Chú đ.á.n.h con, giờ chú hỏi, các con biến thành thế ? Các con đang nhốt ở ?"

Hồn thể của Tiểu Bảo ép cho lớn nhanh, tuy vẻ ngoài như bảy tám tuổi nhưng thực tế vẫn chỉ tư duy của đứa trẻ lên ba.

Cậu bé : “Là ông nội bảo tụi con tiên đồng, đó là phúc phận của tụi con.”

“Ông còn bảo các chú là , g.i.ế.c các chú.”

Tề Độ Thành nhíu mày, hỏi: “Vậy ông nội mà con đang ở ?”

Tiểu Bảo mắt lệ nhòa, cầm tay Tề Độ Thành chỉ một cái. Chỉ thấy trong nhà máy hiện một con đường, Tề Độ Thành dắt Tiểu Bảo tới, đó giữa nhà xưởng thật sự.

Loading...