“Kim Đồng của Thiên Hậu Cung bắt cóc !”
Sứ giả của Thiên Hậu Cung nhíu c.h.ặ.t đôi mày. Thời gian giao nhận định giữa hai bên đang cận kề, thật ngờ xảy chuyện như !
Trong những pho tượng Kim Đồng đó chứa hồn phách của Kim Đồng, việc tượng Kim Đồng mất cũng chẳng khác gì trẻ em bắt cóc.
Tề Độ Thành vốn đang lo lắng về vụ buôn , càng thêm phẫn nộ: “Bắt cóc mà còn chơi kiểu liên thế !”
Sứ giả thấy liền giải thích: “Không do quỷ quái loạn, mà là kẻ lẻn Thiên Hậu Cung trộm đồ. Cũng chúng coi chiếc rương đựng tượng Kim Đồng là vàng bạc châu báu gì mà khiêng mất hút.”
Tề Độ Thành: “...”
Sứ giả cũng vô cùng bất lực. Thiên Hậu Cung xưa nay canh phòng nghiêm ngặt, nhưng chỉ vì một bảo vệ vệ sinh, khi thấy đồ đạc biến mất.
“Thạch Ngọc tỷ tỷ bảo đến với ngài một tiếng.” Sứ giả giải thích. Người của Thiên Hậu Cung đến đây ngoài việc thông báo chuyện , còn là để báo cho Tề Độ Thành lễ giao nhận sẽ hoãn . Tề Độ Thành cho chuyện đó gì to tát, thể hiểu .
suy nghĩ một lát nhịn hỏi: “... Các báo cảnh sát ?”
Sứ giả: “...?”
Sứ giả ngẩn một lúc, Tề Độ Thành chỉ đành phổ cập kiến thức: “Mất cắp tài sản thì báo cảnh sát chứ!”
Đối phương lúc mới phản ứng , Tề Độ Thành với vẻ mặt đầy cảm động: “Nếu ngài , chúng suýt nữa thì quên mất! Miếu Thành Hoàng đúng là bụng thật!”
Sau đó, nghiêm mặt với Tề Độ Thành: “Đại nhân, báo quan!”
Tề Độ Thành: “…………”
Thế mà quên mất, Miếu Thành Hoàng chính là đồn cảnh sát của âm phủ.
Như , Tề Độ Thành chỉ điều tra vụ buôn ở dương gian, mà còn thêm một vụ bắt cóc ở âm phủ, gánh nặng vai càng thêm trĩu nặng! may mắn là điều tra một . Với tư cách là Thành Hoàng, chỉ cần Tề Độ Thành lệnh, các quỷ sai của Miếu Thành Hoàng ai tuân lệnh.
Nhất thời, tại Nam Thành ban đêm, thể thấy hàng trăm quỷ sai xuất động, trôi nổi khắp các ngõ ngách của thành phố.
Thỉnh thoảng phàm mắt âm dương đêm, sẽ thấy mấy quỷ sai kéo theo xích câu hồn, bám cửa sổ nhà mà thò đầu dáo dác.
Không chỉ quỷ sai xuất động, mà cả những cô hồn dã quỷ lang thang ở trần gian cũng triệu tập để tìm bọn buôn . Ngay cả sứ giả của Thiên Hậu Cung cũng Tề Độ Thành tha cho, lệnh cho họ tăng cường rà soát.
Tề Độ Thành cũng chờ ở Miếu Thành Hoàng, cũng đến những địa điểm từng thấy bọn buôn để dạo vài vòng, đặc biệt là con hẻm cụt . Cậu vẫn thắc mắc hiểu bọn buôn cách nào để thoát trong hẻm cụt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-pha-san-toi-tro-thanh-tan-thanh-hoang/chuong-43.html.]
Thế nhưng bọn buôn giống như bốc chỉ một đêm, cả đám quỷ tìm kiếm suốt đêm mà cuối cùng chẳng lấy một mẩu tin tức nào!
Tề Độ Thành bực bội thôi, nhưng cũng từ bỏ, tiếp tục dặn dò đám quỷ chú ý tình hình xung quanh theo thời gian thực.
Sau đó, khi trời sáng, đến đồn cảnh sát.
Truyện của Gió lười~
Sau khi thành lập tổ chuyên án, tiến hành phân tích về bọn buôn suốt đêm. Họ phát hiện bọn chúng chuyên nhắm những đứa trẻ từ ba đến năm tuổi, hơn nữa ngày sinh của những đứa trẻ trùng hợp đến mức đáng kinh ngạc, phần lớn rơi các tháng bảy, tám, chín. Điều khiến khỏi nghi ngờ rằng việc cướp đoạt trẻ em của bọn buôn thực chất là ý đồ mờ ám nào đó.
Hơn nữa, khi tổ chuyên án thành lập, họ nhận thêm ít cuộc gọi báo án từ các phụ . Đây đều là những phụ cướp mất con trong tháng , chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi xảy tới 20 vụ cướp trẻ em!
Ngoài còn những phụ con mất tích từ tháng cũng đến báo án, cộng tổng cộng 69 vụ.
Khi tổ chuyên án tổng hợp tài liệu vụ án, họ gửi cho Tề Độ Thành một bản, với ý định để phóng viên đưa tin nhằm nâng cao tinh thần cảnh giác của dân.
Còn Tề Độ Thành khi thấy tài liệu , lông mày khỏi nhíu c.h.ặ.t .
Băng nhóm tội phạm rõ ràng là những kẻ buôn bình thường, ngày sinh của đám trẻ gần như thể là trùng hợp . Đối phương thậm chí kén chọn kỹ mới tay.
những kẻ lấy những thông tin đó từ cơ chứ?
Chẳng lẽ thông tin rò rỉ đến mức nghiêm trọng như thế ?
Tề Độ Thành lật xem từng trang thông tin thế của những đứa trẻ cướp, vô thức vẽ lên giấy. Đến khi dừng b.út, phát hiện thứ chính là sinh thần bát tự của đám trẻ.
Cậu cúi đầu hồi lâu, bỗng nhiên như sực nhớ điều gì, lấy từ trong túi lá bùa vàng nhặt trong con hẻm.
Lá bùa mà lúc đó chị Lưu cắt ngang nên kịp quan sát kỹ, nay Tề Độ Thành kỹ thì phát hiện đây là một lá bùa thỉnh thần.
Thỉnh ai? Vị thần nào?
Tại lá bùa ở trong hẻm? Chẳng lẽ là của bọn buôn đ.á.n.h rơi?
Tề Độ Thành thu lá bùa mang đến Miếu Thành Hoàng. Cậu đưa lá bùa cho Trương Phỉ Dữ xem qua một chút hỏi: “ nghiên cứu về bùa thỉnh thần, đây là thỉnh vị thần nào ?”
Dù bản Tề Độ Thành cũng là một vị thần nhỏ phương , lúc Kiến Uyên dạy bùa chú nhắc qua một câu nhưng bắt học. Mỗi một vị thần minh đều bùa thỉnh thần tương ứng, Kiến Uyên còn từng cho Tề Độ Thành xem phiên bản bùa thỉnh thần của vẽ như thế nào. Tề Độ Thành dù cũng xuất chính thống, đối với các loại bùa chú cụ thể ứng với từng vị thần vẫn rõ lắm, nên mới đến thỉnh giáo Trương Phỉ Dữ.
Trương Phỉ Dữ đón lấy xem, trầm tư hồi lâu hỏi: “... Cậu chắc chắn đây là bùa thỉnh thần ?”
“Đạo gia gì vị thần nào tên là “Chạy Nhanh Tướng Quân”?
Tề Độ Thành: “...”