“Thôi , cũng đừng ở đó mà giả bộ thanh cao, chẳng chỉ hôn một cái thôi ?
Cũng chẳng dấu vết gì, đến mức lau nhiệt tình thế ?
Ống áo cũng lau nhăn nhúm hết kìa.
Giang Dịch Trạch, những gì sẽ về cân nhắc kỹ lưỡng, sẽ dễ dàng gần nữa.”
Dù gần thì cũng là lúc cô nắm chắc phần thắng mới từ từ tiếp cận Giang Dịch Trạch.
Tất nhiên, mấy câu cuối cùng Phương Đông chỉ thầm trong lòng .
Sau đó, Phương Đông ngoảnh , dẫm đôi giày cao gót ngoài, cô đầu , mà là cô sợ khi đầu, thấy đàn ông tuấn phóng khoáng phía , nỗi quyết tâm rời khỏi đây mới hạ xuống sẽ đổi mất.
Giang Dịch Trạch câm nín bóng lưng Phương Đông rời , vẻ mặt đầy buồn bực, quanh phòng khách thấy cái gương nào, cũng dấu vết mặt lau sạch , bèn sải bước về phía phòng bếp.
Tìm nguồn nước, Giang Dịch Trạch chẳng buồn suy nghĩ liền tới vặn vòi nước rửa mặt bằng nước lạnh, đặc biệt là chỗ Phương Đông hôn, cố ý rửa thêm vài cái.
Khi Phương Đông bước khỏi tòa nhà chính, khóe mắt liếc về phía góc tường một cái, chỗ đó trống rỗng, thậm chí thấy lấy một góc áo, nhưng Phương Đông Tần Tư Tư hẳn là đang ở góc đó, chỉ là lộ diện mà thôi.
Khóe miệng phụ nữ lộ một nụ lạnh giễu cợt, trong lòng hừ một tiếng.
“Người phụ nữ nông thôn dựa cái gì mà bộ tình yêu của Giang Dịch Trạch, cho dù cô Giang Dịch Trạch thì lúc nãy cô cũng cố tình những lời khiến Tần Tư Tư hiểu lầm, cố tình để Tần Tư Tư thấy hôn Giang Dịch Trạch, nhất định cho phụ nữ trong lòng thoải mái mới .”
, Giang Dịch Trạch thì cô cũng sẽ để cho Tần Tư Tư và Giang Dịch Trạch sống yên thoải mái như .
Nghĩ như thế, khóe miệng Phương Đông nở nụ lạnh lẽo, nhanh ch.óng rời khỏi nhà Giang Dịch Trạch, nếu cô chịu muôn vàn tủi nhục mà tình yêu của đàn ông đó thì cô cũng chẳng việc gì ở đây để tự chuốc lấy nhục nhã.
Đợi đến khi bóng dáng Phương Đông khuất cánh cửa, Tần Tư Tư mới từ góc tường chậm rãi bước , vị trí cô bước chính là nơi Phương Đông liếc khi , thể thấy sự cảnh giác và khả năng phán đoán của phụ nữ Phương Đông khá .
Tần Tư Tư chằm chằm theo hướng Phương Đông rời với ánh mắt phức tạp, vẻ mặt đầy suy tư.
Nghĩ đến cảnh tượng Phương Đông hôn Giang Dịch Trạch lúc nãy, trong lòng như nuốt một con ruồi, vô cùng khó chịu.
Mà đúng lúc , giọng của Giang Dịch Trạch từ trong nhà vọng .
“Tần Tư Tư, em ngoài cửa gì ?
Còn mau ?”
Khi lời , ngón tay Giang Dịch Trạch vô thức xoa qua chỗ Phương Đông hôn lúc nãy, trong mắt thoáng qua một tia áy náy.
Cũng cảnh tượng lúc nãy Tần Tư Tư thấy , thực sự cố ý, chẳng ai ngờ Phương Đông sẽ đột nhiên tiến lên hôn một cái lên má .
Tần Tư Tư thấy tiếng, thu hồi ánh mắt, chậm rãi bước phòng khách, vặn thấy hình cao lớn của Giang Dịch Trạch đang giữa phòng khách, ánh mắt chăm chú .
Trong đầu Tần Tư Tư kìm mà hiện lên cảnh tượng Phương Đông hôn lúc nãy, ánh mắt cô vô thức về phía đàn ông, kéo theo cả sang hướng bên cạnh.
Chương 303 Thay bảo vệ cho cô
Không hiểu , đột nhiên một loại ảo giác món đồ của khác chạm bẩn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-nham-lan-tha-thinh-anh-trai-cua-bach-nguyet-quang-nang-dau-truong-thap-nien-90-nhun-he/chuong-344.html.]
Giang Dịch Trạch cũng nhận ánh mắt né tránh của Tần Tư Tư, cả cô động tác né tránh như tránh vật bẩn, sải bước tiến lên, một tay kéo Tần Tư Tư lòng, trầm giọng hỏi.
“Né cái gì mà né?”
Trong lòng thầm giật , chẳng lẽ lúc nãy Phương Đông hôn Tần Tư Tư thấy ?
Nếu thì khi ngoài vẫn còn , còn đang tình tứ với cơ mà, loanh quanh trong vườn một vòng về vẻ né tránh như .
Người đàn ông nào đó trong lòng chột , vô thức ướm lời.
“Lúc nãy em thế?”
Tần Tư Tư vùng vẫy thoát khỏi vòng tay của Giang Dịch Trạch, cố ý kéo dãn cách giữa hai , đung đưa hai quả chanh vàng trong tay giải thích.
“Đi góc vườn hái chanh ạ, về nước chanh đây.”
“Đi hái chanh ?”
Đầu óc Giang Dịch Trạch nhanh ch.óng hiện lên vị trí cây chanh trong vườn nhà , trong lòng khỏi thở phào một cái.
May quá, cây chanh đó cách tòa nhà chính gần lắm, thời gian hái chanh về chắc chắn là vặn lỡ mất lúc Phương Đông hôn trong nhà, Tần Tư Tư hẳn là thấy cảnh Phương Đông hôn .
Nếu thấy, Giang Dịch Trạch thầm nghĩ thì cũng cần thiết giải thích chuyện Phương Đông hôn lúc nãy nữa, dù cũng chẳng ý gì với Phương Đông cả, việc Phương Đông đột nhiên hôn lúc đó cũng ngơ ngác.
Nếu Tần Tư Tư thấy cảnh tượng đó thì cũng cần giải thích, tránh vợ nhỏ nhà thêm phiền lòng.
Nghĩ đến đây, Giang Dịch Trạch đưa tay định xoa mái tóc đen mượt mà của Tần Tư Tư.
Vì quyết định nhường gian cho Tần Tư Tư xem tiếp theo cô sẽ gì, nên liền mượn chuyện Phương Đông đến tìm để thuận thế ngoài luôn, để gian đủ cho Tần Tư Tư.
Nào ngờ, tay Giang Dịch Trạch đưa cách Tần Tư Tư xa, trong đầu Tần Tư Tư lập tức hiện lên những lời Phương Đông với Giang Dịch Trạch và hình ảnh cô đột ngột hôn .
Trong lòng cô đột nhiên nảy sinh cảm giác bài xích đối với sự mật mà Giang Dịch Trạch thể hiện , cô vô thức né sang một bên.
Tay Giang Dịch Trạch chạm , Tần Tư Tư né tránh sự vuốt ve từ ngón tay như né dịch bệnh, mặt thoáng qua một tia vui .
“Né cái gì chứ?
Chẳng sắp ngoài giải quyết công việc , khi quấn quýt với em một chút.”
Thật là, Tần Tư Tư né tránh ngón tay xoa nhẹ, hiểu trong lòng Giang Dịch Trạch đột nhiên thấy trống trải.
Tần Tư Tư từ xa, bàn tay đang dừng giữa trung vẫn thu của Giang Dịch Trạch giải thích.
“Ha ha ha, né , chỉ là... phản xạ tự nhiên thôi ạ.”
“Phản xạ tự nhiên ?”
Sắc mặt Giang Dịch Trạch khỏi đen sầm , lặp ý tứ trong lời của Tần Tư Tư.
Tần Tư Tư với nụ gượng gạo mặt Giang Dịch Trạch đang tối sầm mặt mũi .