Ngày hôm .
Lúc của OL đến đón Ninh Sở Sở, Ninh Bá Thiên và mười tám tiểu đồng nhân đều vui vẻ lên xe.
Chuyện debut hỏng bét , thì bọn họ cứ tận hưởng chuyến du lịch cho thật !
Tất cả đều đội mũ đeo kính râm, đồng loạt quần biển dép lê to bự xếp hàng lên xe.
Nhân viên công tác thấy bọn họ xong: “...”
Hôm nay tưởng chỉ đón một Ninh Sở Sở, nên chỉ phái một chiếc xe nhỏ đến.
“Sao xe nhỏ thế , phía hết chỗ ?” Ninh Bá Thiên hỏi.
Nhân viên công tác lập tức trả lời: “Có , sắp xếp ngay đây!”
Chẳng mấy chốc, một chiếc xe buýt chạy tới.
Mọi hào hứng nắm tay lên xe.
“Hôm nay bọn họ rảnh rỗi , công ty các tuyên truyền chắc cần đông nhỉ.” Ninh Sở Sở .
Nhân viên công tác bồi: “! Đông một chút mới !”
“Hôm nay chúng ?”
“Hôm nay đưa các vị tham gia lễ hội bia của địa phương chúng .” Nhân viên công tác lên xe .
“Lễ hội bia quá!”
“Còn hoạt động để tham gia nữa! Thật tuyệt!”
“Lát nữa chụp ảnh đừng quên chụp ảnh nhé!”
“Máy ảnh chuẩn sẵn sàng từ lâu .”
“Công ty các thật sự tuyệt, chúng dự định lát nữa sẽ chụp cho các một bức ảnh! Gửi về trong nước để đều mua bia của các .”
Trong sự nhiệt tình của , nhân viên công tác chỉ đành mỉm : “Cảm ơn cảm ơn.”
“Đừng cảm ơn chúng , chúng còn cảm ơn các đấy! Lát nữa gặp ông chủ của các tuyệt đối sẽ cho các đ.á.n.h giá !”
Nhân viên công tác: “...”
Chiếc xe buýt nhanh ch.óng dừng bên cạnh một bãi biển.
Trên bãi biển bày sẵn một khu vực trải nghiệm hoạt động dài như rồng rắn.
Mái che nắng bày dọc suốt một con đường, biển xanh trời xanh, bãi biển bia bọt, vài con hải âu bay lượn mặt biển kêu âu âu, ánh nắng , ít du khách đang uống bia ở giữa.
Ninh Bá Thiên và khi xuống xe, thấy trận thế mắt , liền nở nụ như những đứa trẻ.
Lúc , đàn ông mặc áo sơ mi đen trong sự vây quanh của , đang về phía Ninh Sở Sở.
“Ninh tiểu thư.” Kio mỉm sải bước tới.
Ninh Bá Thiên đàn ông mặt chút quen mắt: “Cậu là cái cái ...”
Ninh Bá Thiên đến đây liền nở nụ thấu hiểu, ông lập tức nhe hàm răng trắng bóc, chắn giữa và Ninh Sở Sở: “Chào nha!”
Kio đàn ông chắn ngang mặt, lông mày khẽ nhíu một cách khó nhận : “Vị là.”
“Ông chính là bố .” Ninh Sở Sở ở phía Ninh Bá Thiên .
“Ồ, hóa là ông Ninh.” Trên mặt Kio là nụ hảo tì vết, Ninh Bá Thiên, vươn tay bắt tay.
Ninh Bá Thiên vui vẻ nắm lấy tay , khi chạm lòng bàn tay, mặt Ninh Bá Thiên đột nhiên sững .
“Ông Ninh?” Kio thấy Ninh Bá Thiên cứ im nhúc nhích, liền nhắc nhở một tiếng.
Ninh Bá Thiên lập tức : “Thật sự là tuổi trẻ tài cao a! Doanh nghiệp của công ty các thật ! Vị ông chủ như cũng hào phóng! Giỏi quá giỏi quá!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-nha-nuoc-phan-phoi-chong-dai-su-quoc-thuat-toi-day-thuc-tinh-he-thong-vuong-phu-cuc-lay-loi/chuong-207-hoi-chung-cuong-giao-tiep.html.]
Kio lịch sự mỉm : “Chút việc kinh doanh nhỏ do tổ tiên truyền thôi, đáng nhắc tới, đưa dạo lễ hội bia của chúng nhé.”
“Được thôi!” Ninh Bá Thiên hai lời, bày dáng vẻ em , liền kéo .
Bước chân của Kio khựng , để dấu vết né tránh bàn tay của Ninh Bá Thiên, về phía Ninh Sở Sở: “Ninh tiểu thư...”
“ mới là trúng thưởng của các !” Ninh Bá Thiên cũng dừng tại chỗ, ông lùi hai bước, ngay mặt Ninh Sở Sở, vỗ lên vai Kio: “Chủ yếu tiếp đón là đủ , con gái chỉ là kèm cho đủ thôi.”
Kio những lời của ông, gượng hai tiếng, khuôn mặt yêu nghiệt xinh đều là nụ như như .
“Đi thôi.”
“Được.” Kio thu hồi ánh mắt, dẫn Ninh Bá Thiên về phía .
Trên đường , Kio vẫn luôn chuyện với Ninh Sở Sở, hoặc dừng đợi cô, đều Ninh Bá Thiên cản .
Ninh Bá Thiên bày tư thế như em ruột thịt thất lạc nhiều năm với , nhiệt tình chia sẻ với kinh nghiệm nuôi lợn của ông ở nước C.
“Cậu chăm sóc lợn nái sinh như thế nào ?”
“Việc chăm sóc là cả một bầu trời học vấn đấy, một cuốn bí kíp, khi học xong, con lợn nái già nhà a, càng đẻ càng sung sức!”
“Cái nơi của các cân nhắc xây dựng trang trại chăn nuôi , nếu xây, sẽ đem bí kíp của truyền cho lấy một đồng! Ai bảo hai em chúng duyên như ! Sau gọi là , gọi là em!”
Kio: “...”
“ thật sự ngưỡng mộ sư phụ, nhanh như nhận một em .”
“Với cái hội chứng cuồng giao tiếp của sư phụ, ai thấy mà một chữ phục chứ.”
“Chúng so với sư phụ vẫn còn một cách nhỏ.”
“Phải học hỏi! Phải học hỏi!”
Ninh Sở Sở theo phía bọn họ: “...”
Ninh Bá Thiên khi cuồng giao tiếp với Kio nửa ngày bắt đầu sang ngóng chuyện của : “ , em nhỏ, năm nay bao nhiêu tuổi ?”
Kio tùy miệng : “Hai mươi ba.”
“Thật sự là trẻ tuổi a! Bố bây giờ bao nhiêu tuổi ?”
Biểu cảm mỉm của Kio chuyển sang chút cứng đờ: “Chú chỉ giáo gì ?”
“Không , nhà một đứa con gái tuổi tác xấp xỉ, đang tìm bạn trai cho nó, tùy tiện hỏi chút thôi, thì thôi.”
“Bố!” Ninh Sở Sở đến đây lập tức rời khỏi Trái Đất!
“Đàn ông chuyện con đừng xen , chỗ khác chơi !”
Ninh Sở Sở: “...”
Kio liếc cô một cái, lập tức hì hì lịch sự trả lời Ninh Bá Thiên: “Bố qua đời .”
“Bố đều là ở ?”
“Hoa kiều nước C.”
“Vậy đây ngoài ngành bia nhà các còn gì nữa?”
“Vẫn luôn kinh doanh buôn bán ở địa phương.”
“Vẫn luôn sống ở đây ?”
“ .” Kio hỏi tất đáp.
Ninh Bá Thiên hỏi một vòng lớn xong, hài lòng Kio: “Thật sự , chỉ tiếc là Sở Sở nhà kết hôn , cách nào giới thiệu cho nữa, giới thiệu cháu gái lớn của cho , tìm hiểu một chút ?”
Kio: “...”
Đây cũng là bởi vì ông là bố của Ninh Sở Sở, nếu bây giờ g.i.ế.c ông .