Sau Khi Nam Chính Nhìn Thấy Bình Luận - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-03-17 08:15:32
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
【Nam chủ ơi, thành xong nàng sẽ biến mất đó a a a!】
Lương Tống thần sắc kiên định, ánh mắt đong đầy nhu tình quyến luyến.
"Thanh Ninh, nàng nguyện gả cho ?"
Lòng thắt , bên tai vang lên tiếng của hệ thống:
“Ký chủ! Mau từ chối !! Thêm một nữa thôi!”
, từ chối nữa.
13
Ta im lặng đáp.
Hệ thống bắt đầu cuống cuồng: “Ký chủ, chẳng lẽ cô xem độ hảo cảm của Lương Tống ? Chính là lúc đây! Từ chối ! Chỉ còn một nữa là nhiệm vụ thành công !”
Lương Tống vẫn đó chờ đợi, dáng vẻ chút bất an.
Đầu óc trì trệ của cha cuối cùng cũng thông suốt, ông run rẩy dữ dội hơn: "Thanh Ninh, vị kỳ nữ bỏ rơi Vương gia khiến ngài sầu muộn... chính là con ?"
" là nghiệt duyên mà!"
Cha nghiến răng, bỏ thẳng: "Được ! Các đều chủ kiến cả ! Ta quản nữa! Chẳng thèm quản nữa!"
Ông chạy trốn thật nhanh. Trong sảnh lúc chỉ còn và Lương Tống.
Lương Tống lên tiếng phá vỡ bầu khí tĩnh lặng:
"Thanh Ninh, từ đầu gặp gỡ, đem lòng ái mộ nàng. Dẫu rằng mỗi đối diện, nàng dường như đều tâm tư khác, vẫn nguyện lòng bảo bọc nàng. Cho một cơ hội để bù đắp, ?"
Hắn dè dặt , như đang biến hóa ảo thuật mà lấy một chiếc hộp gấm. Bên trong là một chiếc nhẫn đính kim cương. Ánh hoàng hôn buông xuống, phản chiếu lên mặt nhẫn những tia sáng lung linh tuyệt .
"Ta , ở thế giới của các nàng, nam t.ử cầu hôn thường dùng loại nhẫn " Lương Tống đột nhiên quỳ cả hai gối xuống đất, "Đây là do tự tay chế tác..."
Ta hành động của cho phì , nhưng sống mũi bỗng thấy cay cay. Lệ nóng tuôn rơi lã chã.
Lương Tống hoảng hốt, luống cuống tay chân: "Nếu nàng nguyện ý, tuyệt đối ép buộc, Thanh Ninh, nàng đừng ."
"Đồ ngốc." Ta đưa tay mặt .
Hắn vẫn ngây .
"Quỳ một chân thôi! Chàng định quỳ lạy tổ tiên đấy ? Mau đeo cho !"
14
Hôn ước giữa và Lương Tống cứ thế định hạ. Cha vẫn giữ vẻ hậm hực:
"Còn gái nhà , thể khúm núm mặt nam nhân như thế! Phải dáng một chút để giữ thể diện cho Tướng phủ chứ! Thảo nào lúc tên nhóc tặng quà chẳng món nào hồn, hóa là bắt thóp con ?!"
Mỗi ngày Lương Tống tới phủ đều cha trưng vẻ mặt khó coi.
Hôn kỳ định một năm . Ta thêu khăn voan tân nương đến mức đau nhức cả tay. Vốn là xuyên , chẳng chút tinh thông nữ công gia chánh, thêu vài ngày thì mười đầu ngón tay chằng chịt vết kim đ.â.m.
Hệ thống thở dài: “Sắp xem độ hảo cảm của nam chính , cô còn cố chấp thế?”
Ta hiểu rõ tâm ý của Lương Tống. Chân tình nên định nghĩa bằng những con lạnh lẽo.
"Thôi , cho xem kết quả luôn ."
Ta dứt lời, một chiếc lá ngô đồng từ bay tới, đậu vững vàng trong lòng bàn tay . Trên lá hiện dòng chữ: 【+∞】 (Dương vô cực).
Ta: "..." Hệ thống cũng đùa đấy chứ.
Lương Tống Thục Trung một chuyến, lúc về thấy vẫn đang cặm cụi thêu hỷ phục.Hắn xót xa bôi t.h.u.ố.c cho ngón tay , áy náy : "Ta về muộn, để nàng chịu khổ ."
Lúc mới , chuyến tìm những thợ thêu giỏi nhất Thục Trung để may hỷ phục cho .
"Người , chỉ tân nương tự tay thêu hỷ phục mới thể hạnh phúc mỹ mãn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-nam-chinh-nhin-thay-binh-luan-ekpn/chuong-6.html.]
Ta khẽ thì thầm: "Bạc đầu rời."
Lương Tống sững , nghiêng ôm c.h.ặ.t lấy .
"Thanh Ninh, dẫu hỷ phục tự thêu, chúng vẫn sẽ hạnh phúc mỹ mãn."
Hắn đặt một nụ hôn lên trán , trịnh trọng : "Ta , ở thế giới của nàng, nữ t.ử cần ủy khuất cầu . Ta thể dùng sức một để đổi cả thời đại, nhưng ở bên cạnh , nàng cứ việc tự tại như đây, gì thì ."
"Nàng là tín ngưỡng của ."
Mặt nóng bừng, chẳng thốt nên lời. Lương Tống bật , nhắc câu cũ: "Đây là mu bàn tay, đây là mu bàn chân, còn nàng... là mu tình của đời ."
Ta: "..." Thật là bái phục .
【Tín ngưỡng! Nam chính ngay cả lời cũng !】 【Ai còn bảo thấy đạn mạc? Ngay cả nhẫn kim cương cũng kìa!】 【Mỗi lời nữ chính từng đều ghi tạc trong lòng!】 【Thật là một nam nhân si tình bậc nhất!】 【Chỉ thấy thương cho nam chính ? Nhiệm vụ thành công , nữ chính sẽ trở về thế giới cũ.】 【Lương Tống: Không cần thương hại , thể thành hôn với Thanh Ninh là phúc phận cả đời của .】 【Lương Tống: Ta tin nàng.】 【Trời ơi, tình yêu thuần khiết của chiến thần, mất!】
15
Ngày đại hôn, cả hoàng thành đều náo nhiệt.
Công chúa híp mắt: "Thẩm thẩm, thật ."
Hoàng thượng mặt đầy u sầu: "Hoàng thẩm, cầu xin , bảo Hoàng thúc đừng xa mà! Một lo liệu hết ! Ta còn định ngao du cùng Hoàng hậu cơ mà!"
Các hoàng t.ử công chúa bình phong chào hỏi , còn lén nhét kẹo tay nữa.
Chỉ Lương Tống là căng thẳng nhất. Tuy cố giữ vẻ bình thản, nhưng thể cảm nhận . Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y như sợ sẽ tan biến mất, lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh.
"Sau khi nghi lễ kết thúc, chuyện với ."
Lương Tống gật đầu.
Đợi đến giờ Hợi, Lương Tống vẫn về phòng. Khách khứa rời , Vương phủ trở nên yên tĩnh. Sợ xảy chuyện, bước ngoài xem thử, thì thấy đang trong đình, vẻ say khướt, đầu gục xuống, miệng lẩm bẩm điều gì đó.
Tiến gần, mới rõ đang : "Thanh Ninh, đừng bỏ ."
Lòng chua xót, vội đỡ dậy. Lương Tống nheo mắt , đột nhiên bật .
"Thanh Ninh, nàng vẫn còn ở đây ."
"Đừng nhé."
Ta dỗ dành , lau mặt cho . Lương Tống trong cơn say vẫn ngừng gọi tên . Ta hôn nhẹ lên trán , ôm lòng cùng chìm giấc ngủ.
16
Trời sáng, mở mắt thấy Lương Tống đang chằm chằm. Ánh mắt vô cùng dịu dàng.
"Sao thế?" Ta cố ý hỏi.
"Nàng..." Lương Tống chút ngập ngừng "Vì nàng vẫn ?"
"Ồ, hóa Vương gia mong sớm thế cơ ?"
Hắn lắc đầu nguậy nguậy, giọng trầm xuống: "Nàng hỏi gì mà. Chẳng lẽ... vẫn còn nhiệm vụ tiếp theo ?"
"Không còn nhiệm vụ nào nữa cả," Ta dở dở "Ta cũng sẽ hết."
"Nhiệm vụ cuối cùng chính là thành hôn với . Sau khi thành công, sẽ mệnh thọ trăm tuổi. Vậy nên xin nhờ phu quân, hãy cùng chung sống đến khi bạc đầu nhé."
Lương Tống run rẩy cả : "Nàng gọi là gì?"
"Không ..."
Lời dứt, Lương Tống phủ lên môi một nụ hôn mãnh liệt.
"Đêm tân hôn tối qua bỏ lỡ, phu nhân nên bù đắp cho thôi."
- HOÀN -