Sau Khi Nam Chính Nhìn Thấy Bình Luận - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-17 08:15:11
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta đang một lạc bước, quả nhiên bắt gặp Thẩm Phủ đang trong cơn say khướt.

Bốn mắt , Thẩm Phủ nặn một nụ lả lơi:

"Vừa trông thấy tiểu thư, liền cảm thấy vô cùng thiết, chẳng lẽ tiểu thư cũng ý với Thẩm mỗ ?"

Ta thầm mắng hệ thống bày cái kịch bản quái quỷ, vội vàng bước lui về phía .

Thẩm Phủ say quá nặng, thần trí , từng bước ép sát gần.

Trong lúc nguy nan, một bóng thanh mảnh lao v.út tới. Châu ngọc đầu va kêu leng keng. Nàng tung một cước đá văng Thẩm Phủ, lo lắng hỏi : "Thẩm... Tống tiểu thư, tiểu thư chứ?"

Là Công chúa.

Ta lắc đầu, nhưng đột nhiên thấy tiếng lòng của Lương Tống:

【Thẩm Phủ là nam chính á? Cái hạng gì thế , dám đem so với bản vương?】

【Các ngươi xem, vợ thật sự thèm để mắt đến đúng ? Hu hu hu.】

Lương Tống đang ở cuối hành lang, mím c.h.ặ.t môi về phía .

Lúc ngang qua Thẩm Phủ, "vô tình" giẫm mạnh lên tay y. Thẩm Phủ gào lên đau đớn.

"Đắc tội , lỡ chân."

Khóe miệng giật giật, đưa mắt về phía đạn mạc:

【Cái gì? Nam chính á? Giẫm cho một cái. Cái gì? Nam chính á? Giẫm thêm cái nữa.】

【Các vị ơi, tình tiết mấu chốt đây ! Sau Bách Hoa Yến, Thẩm Phủ sẽ nhất kiến chung tình với nữ chính, ngay ngày hôm liền tới cầu !】

【Nam chính ơi, mau tay !】

Ánh mắt Lương Tống thoáng d.a.o động, lùi về vài bước, bồi thêm một cú giẫm lên Thẩm Phủ.

Thẩm Phủ: "Oái!!!"

Lương Tống như thể mới phát hiện , khẽ nhíu mày: "Trạng nguyên lang ở đây?"

Thẩm Phủ tỉnh rượu quá nửa, mặt đầy đau đớn: "Tiểu thư, ..."

Lời dứt, Công chúa kéo tay : "Đừng quản , chúng xem quà mẫu chuẩn ."

Một nén nhang , rương trang sức đặt mặt Công chúa, im lặng sang Lương Tống.

Lương Tống mặt : "Đã là ý của Công chúa, tiểu thư cứ nhận lấy ."

Công chúa: "Phải, , , đúng là thế."

11

Đạn mạc sai, trưa ngày hôm , Thẩm Phủ quả nhiên tới cầu . Gương mặt y Lương Tống giẫm cho xanh tím sưng vù, trông vô cùng nực .

Cha thấy thế, liền mời Lương Tống .

Ông nháy mắt với : "Thẩm Phủ cực kỳ khó nhằn, đưa Nhiếp chính vương để giữ thể diện."

Ta lặng lẽ gật đầu. Chẳng hiểu , luôn cảm thấy ánh mắt Lương Tống đang ẩn giấu vài phần ý .

Thẩm Phủ mời đến một đội nhạc công, khua chiêng múa trống Tướng phủ, thu hút đám đông vây quanh xem náo nhiệt. Ngực y đeo một bông hoa lớn, thấy cha liền lập tức quỳ xuống dập đầu, hô lớn: "Nhạc phụ đại nhân! Tiểu sinh tới cầu !"

Ngay đó, y bằng ánh mắt đầy tình tứ: "Thanh Ninh, nhất định sẽ phụ lòng nàng."

Vài ba câu của y khiến cứ ngỡ và y tư định chung từ lâu. Đám đông xung quanh rõ sự tình, kẻ bắt đầu hùa theo:

"Thật là một đôi Kim đồng ngọc nữ!" "Tướng gia, ngài mau đồng ý !"

Thẩm Phủ đắc ý ngẩng cao đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-nam-chinh-nhin-thay-binh-luan-ekpn/chuong-5.html.]

Cha tức đến mức nhảy dựng lên, một quan văn như ông bỗng nhiên bộc phát võ lực, tung một cước đá văng Thẩm Phủ.

Ừm, còn thêm sự trợ giúp từ ai đó.

"Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, hạng như ngươi mà cũng dám mơ tưởng đến con gái ?"

Lương Tống bước tới, vươn tay đỡ lấy cha : "Tướng gia đừng để bẩn chân ."

Hai tên ám vệ phía trực tiếp xông lên, tung nắm đ.ấ.m như mưa, đ.á.n.h cho Thẩm Phủ một trận tơi bời.

Ta sững sờ, khi phản ứng liền vội vàng lấy khăn che mặt, nức nở:

"Trạng nguyên lang, và ngài vốn chẳng quen , lấy tình ý? Nghe đồn Trạng nguyên lang thường xuyên lạm ngôn về chuyện lập Trữ quân, lẽ nào ngài kéo cả Tướng phủ xuống nước ?"

Nhắc đến chuyện triều chính, bách tính đều im bặt. Chuyện lập Trữ vốn vô cùng nhạy cảm, đương kim Thánh thượng mới mười tuổi, cũng chỉ kẻ tàn phế não như Thẩm Phủ mới dám rêu rao khắp nơi.

Thẩm Phủ cuống quýt: "Tiểu thư, ..."

Lời dứt, phía đầu hẻm vang lên tiếng xé lòng:

"Thẩm lang!"

12

Một nữ nhân y phục rách rưới, một tay bế một đứa trẻ, một tay dắt một đứa khác lao tới. Nhìn rõ Thẩm Phủ, nàng căm hận tột cùng: "Thẩm Phủ! Ngươi cần các con nữa !"

Lương Tống chẳng lưng từ lúc nào, trầm giọng : "Nữ t.ử là thê t.ử kết tóc của Thẩm Phủ, dựa việc thêu thùa để nuôi y ăn học. Thẩm Phủ khi đỗ Trạng nguyên liền rũ bỏ thê nhi, chạy tới đây cầu ."

Hắn khựng một chút, đột nhiên ghé sát gần, thở khiến tai ngứa ngáy:

"Ta hơn nhiều, đúng ?"

Tim đập thình thịch, vội tránh sang một bên.

Bên , Thẩm Phủ và nữ nhân náo loạn thành một đoàn. Nữ nhân đó đến gan ruột đứt đoạn, nắm c.h.ặ.t lấy áo Thẩm Phủ buông, còn Thẩm Phủ thì khăng khăng quen .

Nữ nhân cũng chẳng hạng , trực tiếp sự thật hai phu thê chi thực, ngay cả Thẩm Phủ nốt ruồi ở nàng cũng vạch trần sạch sẽ.

Vừa dứt lời, đám đông xung quanh lập tức nổ tung:

"Thật ! Trạng nguyên lang thường xuyên lui tới chốn lầu xanh, mấy ngày Đào tiểu thư lúc say cũng y nốt ruồi ở đó!" "Thảo nào đỗ Trạng nguyên mà Thánh thượng vẫn ban quan chức." "Chỗ nào cũng bàn luận chuyện Trữ quân, Thánh thượng g.i.ế.c y là may , còn đòi chức quan gì nữa?"

Thẩm Phủ cuống đến phát điên, định tay đ.á.n.h . y Lương Tống giữ c.h.ặ.t t.a.y, nữ nhân tát cho rụng cả răng.

Cha ở bên cạnh reo hò cổ vũ, thậm chí còn bồi thêm vài cú đá.

Mãi đến khi Thẩm Phủ đ.á.n.h cho thoi thóp, Lương Tống sai quăng như rác rưởi, cha mới gọi nữ nhân .

Nàng dáng vẻ phong trần, nhưng hành sự chừng mực, cúi hành lễ với chúng : "Đa tạ các vị quý nhân."

Hai đứa trẻ cũng bắt chước quỳ xuống. Ta nỡ lòng, vội đỡ họ dậy. Cha tặng cho nàng ngàn lượng bạc, phái hộ vệ đưa họ về quê nhà.

Sau khi chuyện giải quyết xong, cha thở phào một : "Chuyện hôm nay đa tạ Vương gia tay tương trợ. Vương gia , ngài đúng là ! Nếu Vương gia việc gì cần đến lão thần, lão thần tuyệt đối từ nan."

Lương Tống thản nhiên gật đầu: "Bản vương hiện giờ đang việc cần đến Tướng gia đây."

Cha ngẩn : "?"

"Bản vương ái mộ tiểu thư lâu, cưới nàng thê t.ử."

Cha khựng , chân vững. Ông mặt đầy vẻ thể tin nổi, run rẩy chỉ tay : "... Ngài... ngài cũng tới cầu ?"

Ta ngước mắt lên đạn mạc:

【A ha ha ha ha ha! Thừa tướng run cầm cập luôn !】

【Các vị ơi, đời vẫn còn lắm nha!】 【Tống Thừa tướng: Ngài đúng là đến đáng sợ!】

 

Loading...