Sau Khi Nam Chính Nhìn Thấy Bình Luận - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-17 08:14:52
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thế nhưng chẳng hề thấy áy náy, trực tiếp sai thêm một chỗ ngay bên cạnh .

Cả bữa cơm đó, ngoại trừ Lương Tống thì tất cả đều như đống lửa, nuốt trôi miếng nào.

Ăn xong, Lương Tống lấy từ tay hộ vệ một chiếc hộp gấm, đưa tới mặt :

"Bản vương mấy ngày tình cờ mấy viên minh châu cực phẩm, thấy chúng xứng với dung mạo của tiểu thư."

Ánh mắt sáng quắc, chằm chằm rời. Còn thì trong lòng trào dâng một nỗi phấn khích khó tả. Tặng minh châu chính là một lấy lòng, đúng ?

"Vương gia khách khí . Minh châu quá mức quý giá, thần nữ vô công bất thụ lộc."

Lương Tống sững , ánh mắt chợt tối sầm .

Bên tai vang lên tiếng thông báo của hệ thống: “Đinh! Từ chối Lương Tống lấy lòng thứ nhất, tiến độ nhiệm vụ thành 10%!”

8

Hộp minh châu cuối cùng vẫn để Tướng phủ. Ta nhận, Lương Tống liền sang đưa cho cha : "Tiểu thư thích, minh châu đưa cho Tướng gia cũng xứng, ngài cứ nhận lấy ."

Sau khi rời , cha tức đến mức mặt mày tái mét. Chỉ vì hộp minh châu đó đều thợ thủ công chế tác thành trang sức cho nữ t.ử, chẳng chút liên quan nào đến nam nhân như ông cả.

Những món trâm cài, hoa tai óng ánh rực rỡ, đều là những kiểu dáng mới nhất. Lòng khẽ d.a.o động, bất giác nhớ ánh mắt của Lương Tống lúc .

Cha im lặng suốt nửa canh giờ, vẻ mặt vô cùng sâu xa. Một lúc lâu , ông nghiêm túc : "Thanh Ninh, con thật cho cha ."

Ta giật , đang định tìm lời lẽ để biện minh thì thấy hốc mắt cha đỏ hoe: "Cái thằng nhãi con Lương Tống ... nó coi con là vật thế cho nữ t.ử khác ?"

Không đợi trả lời, cha đập bàn dậy, gầm lên: "Con gái ngoan, đừng sợ! Nếu Lương Tống dám đối xử tệ với con, cha dẫu liều mạng già cũng sẽ lôi xuống ngựa!"

Ta dở dở , đành tùy tiện tìm một lý do để thoái thác: "Cha, chuyện đó . Có lẽ là Vương gia kết giao với cha, nên mới mượn con để tỏ ý đó mà."

Ngày hôm , Lương Tống sai gửi mật thư tới. Mật thư do chính tay . Sau khi mở , liền thấy những lời "thả thính" kỳ quái:

【Ta phạm sai lầm . Lỗi gì ư? Lỗi tại (Lỡ tay) khiến nàng bối rối.】

【Nàng giỏi, nàng thể vác s.ú.n.g, vác gạo, nhưng nàng chẳng thể vác (kháng cự) nổi .】

【Ta chút bệnh, nàng mau tới . Vì bệnh của cần "thuốc" là nàng mới chữa .】

... Cuối thư, còn vẽ một hình trái đào vẹo vẹo vọ vọ theo dáng vẻ của .

Nghĩ đến bộ dạng nghiêm túc lúc thư, nhịn mà bật thành tiếng. Người đưa thư thấy , vội vàng : "Tiểu thư, Vương gia thực sự bệnh , cầu xin tiểu thư tối nay hãy qua đó một chuyến."

Ta thuận tay lấy giấy b.út, lời hồi đáp cho Lương Tống: 【Hết sức từ chối nha.】

Sau khi đưa thư rời , tiếng hệ thống vang lên: “Đinh! Từ chối Lương Tống lấy lòng thứ hai! Tiến độ nhiệm vụ thành 20%!”

Mật thư gửi về, Lương Tống bặt vô âm tín.

Ngày hôm , cha bãi triều về mà chân run lẩy bẩy: "Trời ơi, Lương Tống đúng là điên ! Hắn thế mà đem đám lính canh trực đêm qua quở trách một trận, mắng họ bắt bớ thẩm vấn quá thô lỗ, màng đến đời sống bách tính, cho dân chúng cả đêm ai dám ngủ!"

Ta im lặng. Đêm đó, thị vệ cận của Lương Tống lẻn Tướng phủ: "Tiểu thư, Vương gia thực sự bệnh , xin tiểu thư hãy cùng thuộc hạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-nam-chinh-nhin-thay-binh-luan-ekpn/chuong-4.html.]

Sợ Lương Tống giận cá c.h.é.m thớt lên khác, đành chấp thuận. Thị vệ trực tiếp đưa phủ.

Lương Tống đang ngâm trong hồ suối nước nóng, thấy tiếng bước chân, mắt sáng bừng lên. Hắn chỉ khoác một chiếc áo mỏng, vạt áo xộc xệch để lộ những múi cơ tinh tráng. Thấy , còn đưa tay che miệng khẽ ho vài tiếng.

Ta bên hồ: "Vương gia."

"Thanh Ninh," ánh mắt sâu thẳm, " đây."

Nói đoạn, lặng lẽ kéo vạt áo rộng thêm một chút: "A... nước lạnh quá."

Đạn mạc điên cuồng chạy chữ:

【A ha ha ha! Đây là "nam nhân kế" đúng !?】 【Yô yô yô, "lạnh quá" cơ đấy.】 【Chịu nổi .】 【Nếu còn trò mất giá nữa là báo quan đấy nhé.】 【Ai còn nhớ, lúc nữ chính cũng giả vờ ngã xuống hồ ha ha ha!】

Ta trầm mặc. Đây là đang mỉa mai đúng ? Chắc chắn !

Ta sai lấy một chiếc chăn bông tới, trực tiếp quăng thẳng Lương Tống: "Sau Vương gia nên mặc dày một chút, kẻo nhiễm lạnh."

Lương Tống ngẩn ngơ, đột nhiên bật dậy, nắm lấy tay . Hắn lắc nhẹ, lộ vẻ đáng thương: "Thanh Ninh, ..."

Tim đập loạn nhịp, vội vàng gạt tay . 【Đinh! Từ chối Lương Tống lấy lòng thứ ba, tiến độ nhiệm vụ thành 30%!】

9

Trở về Tướng phủ, trằn trọc suốt đêm. Ánh mắt thất vọng của Lương Tống là giả. Thậm chí nó khiến cảm thấy nỡ lòng từ chối thêm nào nữa.

Mỗi nhiệm vụ công lược, đều dốc hết sức . Lương Tống tuy bề ngoài lạnh lùng, nhưng từng vì mà tìm kiếm danh y khắp nơi; khi bám lấy đòi câu cá, âm thầm che chắn gió cho ; gặp sơn tặc, đầu tiên cứu cũng chính là .

Kinh thành mẫu áo váy trang sức nào mới, luôn tìm đủ lý do để sai âm thầm gửi đến. Những gì tiểu thư nhà khác , Lương Tống đều . Mà những gì họ , Lương Tống cũng sẽ tìm cho bằng .

"Aiz, thật phiền não mà." Ta chống cằm thở dài.

Những ngày đó, Lương Tống vẫn tiếp tục tặng quà. Có điều tặng thông qua cha . Mỗi ngày chầu về, cha đều hớn hở khoe khoang:

"Vương gia thật là cần kiệm liêm chính, thưởng cho một bộ trang sức khảm ngọc quý giá!" "Vương gia chu đáo vô cùng, thưởng cho lụa Thục Gấm thượng hạng!" "Vương gia thật là giản dị, thưởng cho vài cuốn tranh vẽ thiếu nữ!"

... Dần dần, cả nhà đều nhận điều gì đó .

Tổ mẫu lo lắng khôn nguôi: "Đại lang , Vương gia ban thưởng như , lẽ nào ngài chỗ nào cần dùng đến con ?" Mẹ đại kinh thất sắc: "Lẽ nào ngài ... soán ngôi?" Cha hoảng hốt tột độ: "Kinh thành lời đồn Vương gia sở thích Long Dương! Chẳng lẽ... ngài nhắm ?!"

Ta nhịn đến mức nội thương. Cha , tự tin là , nhưng xin cha đừng tự tin quá mức như thế chứ!

Cha kinh hoàng, cáo bệnh xin nghỉ ở nhà. Mỗi khi Lương Tống sai tới thăm hỏi, ông đều sợ đến mức mặt cắt còn giọt m.á.u.

Nửa tháng , Công chúa gửi bái , mời tham dự Bách Hoa Yến.

10

Tại Bách Hoa Yến, gặp một nhân vật then chốt khác. Tân khoa Trạng nguyên — Thẩm Phủ.

Theo thiết lập của cốt truyện, Thẩm Phủ là "nam phụ", mục đích chính là để khiến Lương Tống ghen tuông. Và Bách Hoa Yến chính là cơ duyên để gặp gỡ Thẩm Phủ.

Lúc xuống xe ngựa, suýt chút nữa thì bước hụt, chính Thẩm Phủ kịp thời đưa tay giúp đỡ.

 

Loading...