Sau Khi Nam Chính Bị Xem Là Công Cụ Giải Độc - Chương 39: Khó khăn lắm ca ca mới có cơ hội đi gặp Thiếu Ty Mệnh, đừng bận lòng vì ta
Cập nhật lúc: 2026-03-17 15:39:22
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không Thiết Chùy ngóng tin tức từ , rằng Tạ Phùng Xuyên mấy ngày nay bí mật đến thành Thục Đô, trưa nay sẽ tới phủ thành chủ khách. Thiết Chùy còn đặc biệt nhờ vả quen sai dịch trong phủ, hứa hẹn thể tìm một bộ đồ thị vệ để dẫn Nguyên Kỳ lẻn , lén vị đại nhân từ xa một cái.
Nắm đ.ấ.m của Nguyên Kỳ cứng .
là điên rồ! Tạ Phùng Xuyên đang g.i.ế.c để chứng đạo, còn tự mò đến tận cửa, là dâng mạng tận nơi ? nếu từ chối ngay lúc sẽ dễ lộ tẩy, chỉ đành c.ắ.n răng đồng ý.
Cẩm Mao Thử mắt rưng rưng, trong đôi mắt nhỏ màu đỏ hiện lên hai loại cảm xúc phức tạp. Một là sự phấn khích mong chờ gặp Ty Mệnh đại nhân, hai là sự sợ hãi vì sợ gặp xong sẽ bắt thịt.
Nguyên Kỳ bụng đầy lửa giận trút , bèn giật lấy cái đùi gà thơm phức từ tay chuột nhỏ.
“Á! Đùi gà của ! Trả đây!” Cẩm Mao Thử lên bằng hai chân ngắn cũn, cố gắng vươn cái móng ngắn tịt để với lấy cái đùi gà mà đang giơ cao trung.
“Ngươi còn tâm trạng mà ăn ?” Nguyên Kỳ nhíu c.h.ặ.t mày, trừng mắt nó đầy hung dữ.
“Là Thiết Chùy ca ca đem tin đến mà.” Nó mếu máo.
“Sao ngươi ngược đãi một con chuột nhỏ như chứ!”
Nguyên Kỳ hậm hực c.ắ.n một miếng đùi gà thật lớn: “Ta ngứa mắt ngươi lâu !”
...
Giờ Ngọ đến, Thiết Chùy đợi mãi ở đại sảnh khách trọ mà thấy Nguyên Kỳ xuống lầu, trái nhận tin đang lâm trọng bệnh. Gã vội vã chạy đến phòng, chỉ thấy Nguyên Kỳ đang đắp chăn giường, mặt đeo một lớp mạng che mỏng màu trắng, chỉ để lộ đôi mắt hồ ly ướt át đỏ hồng.
Trên trán lấm tấm mồ hôi, làn da trắng bệch giờ đỏ ửng như hấp trong l.ồ.ng, cổ tay thanh mảnh ướt đẫm mồ hôi buông thõng yếu ớt sập gỗ, trông như thể bệnh nặng sắp lìa đời.
Nhìn thấy đôi mắt hồ ly long lanh nước đó, Thiết Chùy thoáng chút ngẩn ngơ vì kinh diễm.
Gã vội vàng bước tới cạnh sập, lo lắng hỏi: “Nguyên Kỳ ! Đệ thế ?”
“Khụ khụ khụ...” Nguyên Kỳ chống tay khó nhọc dậy, lớp da mu bàn tay mỏng đến mức dường như thấy rõ cả mạch m.á.u đang lưu chuyển bên trong. Cơ thể lớp chăn run rẩy còn sức lực khiến Thiết Chùy càng thêm xót xa, gã cứ sợ cái hình nhỏ bé ho vài cái nữa là đời nhà ma luôn mất.
“Thiết Chùy... ca ca...” Nguyên Kỳ vươn ngón tay yếu ớt, giọng khàn đặc thều thào nhưng vẫn tỏ ngoan ngoãn.
“Ta... , chỉ là đêm qua nhiễm phong hàn thôi, phiền ca ca lo lắng ...”
Cậu đứt quãng hết một câu, khó chịu đến mức thở dốc, vành tai ửng hồng, khóe mắt ướt đỏ xếch lên còn vương hạt lệ long lanh.
Trái tim Thiết Chùy tan nát thành từng mảnh, gã lúng túng lo âu, tay chỉ dám hờ hững vỗ nhẹ lưng y: “Nguyên Kỳ , mau xuống . Bệnh đến mức , sáng nay với sớm hơn?”
Nguyên Kỳ mỉm yếu ớt, mắt hồ ly sáng rực: “Chỉ là bệnh nhỏ thôi, ... tự vượt qua mà.”
“Sao là bệnh nhỏ ?” Thiết Chùy xót xa tự đ.ấ.m trán .
“Đệ lặn lội đường xa đến Thục Đô chúng , đất khách quê còn bệnh nặng thế , lòng ca ca yên tâm chút nào. Để đưa y quán ngay!”
“Không... liên quan đến ca ca .” Nguyên Kỳ ho thêm hai tiếng.
“Ta sẽ tự y quán. Khó khăn lắm ca ca mới cơ hội gặp Thiếu Ty Mệnh, đừng bận lòng vì .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-nam-chinh-bi-xem-la-cong-cu-giai-doc/chuong-39-kho-khan-lam-ca-ca-moi-co-co-hoi-di-gap-thieu-ty-menh-dung-ban-long-vi-ta.html.]
Thiết Chùy cuống đến mức giậm chân: “Nguyên Kỳ ! Đệ đang bệnh thế , thể thản nhiên xem Thiếu Ty Mệnh một ? Ta sẽ đưa đến y quán nhất!”
...
Xe ngựa chậm rãi lăn bánh phố. Nguyên Kỳ cố tình chọn một y quán xa phủ thành chủ nhất. Đó là một y quán ở ngoại ô, điều kiện khá đơn sơ, lợp mái tranh và xây theo kiểu tứ hợp viện vuông vức, cổ kính.
Nguyên Kỳ Thiết Chùy dìu xuống xe. Dù y quán rộng lớn nhưng bên trong bên ngoài đều chật kín , ai nấy đều mặt vàng da bọc xương, vẻ mặt sầu não và ho hắng liên tục. Cậu chỉ giả vờ bệnh nên chiếm chỗ của thầy t.h.u.ố.c, định bụng bốc vài thang t.h.u.ố.c đơn giản là xong. Thiết Chùy ban đầu chịu, nhưng thấy sắc mặt vẻ khá hơn nên mới đồng ý.
Hai bước y quán thu hút ít sự chú ý. Một phần vì Thiết Chùy quen rộng, cũng gặp quen. Phần khác là vì khí chất của Nguyên Kỳ quá mức xuất chúng, bộ trường bào màu xanh biển tôn lên vóc dáng cao ráo, thêm chiếc mũ rèm bí ẩn càng khiến tò mò.
Giữa sân rộng đầy đang xếp hàng chờ khám. Phía gần gian nhà trong ngăn cách bởi một tấm rèm lụa trắng, vẻ thầy t.h.u.ố.c đang khám ở bên trong.
Dưới gốc cây mai phía Đông, một thanh niên dáng dấp học đồ đang phơi thảo d.ư.ợ.c, thấy Thiết Chùy thì lập tức : “Thiết Chùy, lâu thấy ngươi tới đây. Vị công t.ử bên cạnh ngươi là ai thế?”
Nguyên Kỳ nghiêng cúi đầu xem như lời chào, lịch sự : “Chào .” Giọng ngoan ngọt, đặc biệt dễ mến. Thanh niên phơi t.h.u.ố.c cũng đáp lễ: “Chào vị công t.ử.”
Thiết Chùy giới thiệu: “Đây là mới quen, ngoan lắm, từ thành Hải Nguyệt đến. Đất khách quê , đêm qua nhiễm phong hàn nên đưa đến bốc t.h.u.ố.c.”
Thanh niên phơi t.h.u.ố.c nhiệt tình, vội đặt công việc xuống hỏi han tình hình sức khỏe.
Thiết Chùy trong sân đầy bệnh nhân thì nhanh ch.óng hỏi: “Hôm nay y quán đông thế?”
Thanh niên liếc tấm rèm trắng trong sân, đáp: “Ngươi , là Tạ công t.ử đến đấy! Đang khám bệnh từ thiện ở bên trong kìa!”
“Ồ? Ta nhớ Tạ công t.ử mới đến đây hai tháng mà.” Thiết Chùy thắc mắc, vẻ gã cũng khá quen thuộc với vị Tạ công t.ử .
Người : “Tạ công t.ử dạo việc nên đang ở Thục Đô, chưởng quầy nhà chúng đặc biệt mời ngài tới. Lát nữa ngài còn việc gấp, chắc bận thêm một lát nữa là .”
“Tạ công t.ử?” Nguyên Kỳ thắc mắc. căng thẳng siết c.h.ặ.t vạt áo, nhưng tự nhủ quá nhạy cảm. Họ Tạ đời nhiều vô kể, hơn nữa giờ Tạ Phùng Xuyên đáng lẽ đang ở phủ thành chủ mới đúng.
Thiết Chùy tiếp: “Phải, Tạ công t.ử là đại ân nhân của vùng . Cứ ba tháng ngài đến khám từ thiện một , chỉ y thuật cao siêu mà còn lấy một đồng tiền t.h.u.ố.c tiền khám nào. Những già ở đây đều coi ngài như thần tiên mà thờ phụng đấy.”
Follow Chị Cá Đực trên trang truyện chính [MonkeyD] để theo dõi truyện nhe các tềnh êu ❤❤❤
Còn đang mải chuyện thì phía tấm rèm bỗng vang lên một tiếng: “Ối chà”.
Nguyên Kỳ đưa mắt theo, thấy ở ngay đầu hàng khám bệnh, một bà lão lưng còng lúc dậy cẩn thận ngã nhào xuống đất, thảo d.ư.ợ.c văng tung tóe. Bà lão đống t.h.u.ố.c đất mà suýt bật , vội vàng bò đất, dùng đôi bàn tay đầy vết chai sần nhặt từng mẩu t.h.u.ố.c cho gói.
Tấm rèm trắng gió thổi tung, lộ một góc vạt áo trắng. Một giọng nam thanh thoát như nước suối chảy vang lên: “Hàn Phượng, lấy cho bà lão một thang t.h.u.ố.c mới.”
Thanh âm trầm nhưng kèm thêm chút từ tính, giọng điệu vốn dĩ ôn hòa nhưng kỹ hình như chút cảm xúc nào.
Nguyên Kỳ như sét đ.á.n.h ngang tai, c.h.ế.t trân tại chỗ, lòng bàn tay và lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Ngay đó, gió trong sân thổi mạnh hơn, thổi bay tấm rèm trắng, để lộ nam t.ử trẻ tuổi đang ghế gỗ. Hắn mặc một bộ y phục trắng thanh nhã, tóc đen buộc cao, dải lụa trắng rủ vai. Toàn bất kỳ trang sức quý giá nào, ngũ quan thanh tú đoan trang, trông giống như một vị thầy t.h.u.ố.c tuấn tú nơi thôn dã.
Ngón tay thon dài, lòng bàn tay rộng, nhẹ nhàng đưa t.h.u.ố.c cho bà lão, dịu dàng : “Không , bà cầm chắc t.h.u.ố.c nhé.”
Bà lão nhận t.h.u.ố.c bằng cả hai tay, cảm động định quỳ xuống dập đầu nhưng một nam t.ử tên Hàn Phượng đỡ dậy.
Tim Nguyên Kỳ đập mạnh một cái, vội vàng mặt hướng khác, nhưng đôi mắt nhạt nhẽo như nước của Tạ Phùng Xuyên bỗng nhiên về phía , đối mắt với qua lớp vải lụa trắng của chiếc mũ rèm.