Một nén nhang , Vương bá vén rèm xe lên. Gương mặt sạm đen của lão đầy vẻ gấp rút, lão mím c.h.ặ.t môi lời nào, Diệp Thiên Minh đầy khó xử liếc Nguyên Kỳ.
Diệp Thiên Minh nhíu mày: "Lão Vương, Tiểu Kỳ ngoài, chuyện gì thì cứ thẳng ."
Vương bá cúi đầu: "Công t.ử, chuyện liên quan tới đại công t.ử."
Gương mặt còn đang tươi của Diệp Thiên Minh bỗng trở nên nghiêm trọng.
Nguyên Kỳ tinh ý : "Không , Diệp công t.ử, Vương bá chắc chuyện quan trọng, thể lánh mặt."
Diệp Thiên Minh áy náy mỉm với một cái. y và tiểu tư xuống xe, để Nguyên Kỳ trong xe. Cậu vội vàng lấy túi càn khôn , truyền âm cho nam t.ử trẻ tuổi bên Ma giới. Thế nhưng viên đá truyền âm màu xanh biếc cứ sáng lên tắt, bên trả lời.
Nguyên Kỳ vén rèm ngoài xem của Ma giới đang chờ , nhưng chỉ thấy cổng thành nặng nề đóng c.h.ặ.t, thể thấy chút phong cảnh nào bên ngoài. sốt ruột đến vã mồ hôi hột, đ.á.n.h thức viên đá hết đến khác nhưng tất cả cứ như đá chìm đáy bể.
Sao trùng hợp thế ? Cửa thành đóng, tiếp ứng cũng mất tích?
Đột nhiên, đá truyền âm chủ động sáng lên. Nguyên Kỳ thở phào, vội vàng gạt nhẹ, thế nhưng giọng hào sảng vang dội của Thiết Chùy lập tức lấp đầy cả toa xe: "Nguyên Kỳ !! Có chuyện gấp! Chuyện cực kỳ gấp!"
Thì của Ma giới. Tim Nguyên Kỳ đập thình thịch, dự cảm càng lúc càng mạnh: "Thiết Chùy ca ca, ."
Cậu cố gắng giữ cho giọng bình thản nhưng vẫn run rẩy thấy rõ.
Hình như Thiết Chùy còn gặp chuyện chấn động hơn nên nhận sự bất thường của , thở hổn hển gào lên: "Nguyên Kỳ , Tu chân giới xảy chuyện lớn !!!"
Nguyên Kỳ nhắm mắt . Cậu ngày sớm muộn gì cũng sẽ đến, nhưng ngờ nhanh như . Cậu trộm U Minh Linh Đăng, Tạ Phùng Xuyên chắc chắn sẽ tha cho .
Thế nhưng, Thiết Chùy gào lên đầy bi phẫn: "Thiếu Ty Mệnh! Vô Tình Đạo của ngài phá !!"
"Cái gì?"
Nguyên Kỳ giật , gần như tin tai : "Vô Tình Đạo?"
Có vẻ như Thiết Chùy đang ở t.ửu lầu, xung quanh ồn ào náo nhiệt, ngoài giọng đau xót của thì còn vô tiếng c.h.ử.i bới phẫn nộ của khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-nam-chinh-bi-xem-la-cong-cu-giai-doc/chuong-36-nguoi-ma-thieu-ty-menh-tim-la-de-sao.html.]
"Con tiện nhân đó là ai?! Dám phá Vô Tình Đạo của Thiếu Ty Mệnh chúng ! Nếu để bắt , nhất định lột da nó !!"
"Nghe cái tên đó tên là Nguyên Tranh! Bên cạnh còn đem theo một con linh sủng Cẩm Mao Thử, nếu các vị gặp thì tuyệt đối đừng nương tay!"
"Thiếu Ty Mệnh thanh lãnh cao khiết, vướng bụi trần, chắc chắn là con hồ ly tinh tên Nguyên Tranh đó cưỡng bức! Thật quá đáng!!"
"Con hồ ly tinh c.h.ế.t vạn cũng hết tội!!"
Follow Chị Cá Đực trên trang truyện chính [MonkeyD] để theo dõi truyện nhe các tềnh êu ❤❤❤
"Thiếu Ty Mệnh lòng từ bi, nếu ngài g.i.ế.c con hồ ly tinh để chứng đạo, là đầu tiên ủng hộ!"
"Phải! Ta cũng ủng hộ! G.i.ế.c hồ ly tinh chứng đạo!"
Trong t.ửu lầu vang lên những tiếng hưởng ứng rầm trời. Giọng Thiết Chùy cũng đầy bi phẫn, hét lớn: "Mẹ kiếp, là đầu tiên ủng hộ! Nếu nó rơi tay thì cần Thiếu Ty Mệnh tay, sẽ là đầu tiên lấy mạng nó!"
Nguyên Kỳ thấy da đầu tê dại, đầu tiên đối mặt trực diện với sát ý phẫn nộ của nhiều đến . Môi run cầm cập, nhất thời gì.
Rõ ràng trong nguyên tác hề thiết lập Tạ Phùng Xuyên tu luyện Vô Tình Đạo. Dù là nam chính thanh tâm quả d.ụ.c, nhưng căn bản cần Vô Tình Đạo để hỗ trợ tu hành. Ngược , thần khí U Minh Linh Đăng mới là thứ giúp phi thăng. Tại khi truy bắt , hề nhắc tới chuyện Linh Đăng mất cắp?
Tay Nguyên Kỳ run bần bật, cố giả vờ bình tĩnh: "Thiết Chùy ca ca, Thiếu Ty Mệnh tu luyện Vô Tình Đạo từ khi nào , từng thấy trong sách vở?"
Giọng Thiết Chùy khựng một chút: "Cái ... cái thì rõ, nhưng Thiếu Ty Mệnh là bậc thần tôn, gánh vác sứ mệnh cứu độ chúng sinh, tu luyện Vô Tình Đạo cũng là chuyện bình thường."
Nguyên Kỳ mím môi . Đột nhiên Thiết Chùy hét to một tiếng như phát hiện điều gì kinh thiên động địa, giọng cứ như sấm nổ: "Nguyên Kỳ , ... cũng họ Nguyên mà? Hơn nữa... cũng một con sủng vật Cẩm Mao Thử!"
Một tiếng "cộp" vang lên, viên đá truyền âm rơi xuống sàn xe. Hình ảnh con Cẩm Mao Thử nhảy khỏi túi càn khôn và đ.á.n.h với ở t.ửu lầu hiện lên mồn một trong đầu.
Đầu óc Nguyên Kỳ trống rỗng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trán. Lúc chỉ lôi con chuột mà đ.ấ.m cho một trận tơi bời.
Cùng lúc đó, rèm xe ngựa vén lên, lộ khuôn mặt thiếu niên đầy vẻ lo âu của Diệp Thiên Minh. Nguyên Kỳ y trân trân, thốt nên lời.
Diệp Thiên Minh vẻ áy náy, gã định mở miệng thì viên đá truyền âm rơi sàn xe đột nhiên phát tiếng gào bi phẫn: "Nguyên Kỳ , mà Thiếu Ty Mệnh tìm... lẽ chính là ?!"
Lại thêm một tiếng "cộp" nữa, Nguyên Kỳ thấy bàn tay đang giữ rèm xe của Diệp Thiên Minh buông thõng xuống, y lảo đảo như sắp ngã, may mà tiểu tư phía kịp đỡ lấy.
Thế nhưng khuôn mặt hồng hào của thiếu niên giờ đây còn một giọt m.á.u nào. Y , vẻ mặt còn hoảng loạn hơn cả chính chủ, đôi môi run rẩy thốt nên lời: "Tiểu Kỳ... ... ..."