Nguyên Kỳ còn bao nhiêu tôn nghiêm, sự xâm chiếm của độc tố, vẫn ôm c.h.ặ.t lấy Tạ Phùng Xuyên, mắt âm trầm đến mức nhỏ nước.
sự kháng cự của Tạ Phùng Xuyên đối với đạt tới đỉnh điểm, ngay cả phúc lợi là tựa đầu vai nghỉ ngơi của Nguyên Kỳ cũng còn. Hơn nữa, U Minh Linh Đăng rơi tay Tạ Phùng Xuyên, cho dù ngày mai thoát ngoài thì cũng sẽ vì nhiệm vụ thất bại mà mất mạng ngay lập tức.
"Thiếu Ty Mệnh đại nhân, ngài vẫn còn giận ?" Nguyên Kỳ cẩn thận gần, cố gắng giữ cho thẳng cái eo mỏi nhừ, chỉ sợ lỡ yếu sức một cái là ngã nhào lòng .
Tạ Phùng Xuyên nhắm mắt, mặt còn lạnh lùng hơn cả lúc ban đầu, khắp toát hai chữ cấm d.ụ.c, cứ như một vị hòa thượng xuất gia.
"Ngài thực sự tha thứ cho ?"
Nguyên Kỳ cụp mắt, hàng mi ướt đẫm rủ xuống, "Thiếu Ty Mệnh đại nhân, thực sự lừa ngài mà..."
Giọng khi cầu xin luôn mềm mại, giống như một con vật nhỏ đáng thương vô tội, ngón tay còn khẽ nắm lấy vạt áo . "Ngài tin ? Xin ngài đấy..."
Gân xanh trán Tạ Phùng Xuyên giật mạnh một cái, nhịn nổi nữa mà mở mắt, lạnh lùng : "Bổn Ty Mệnh ghét nhất là mấy tên nhõng nhẽo."
Nguyên Kỳ chột sờ mũi: "Ta nhõng nhẽo."
Tạ Phùng Xuyên nhắm mắt, tiếp tục niệm Thanh Tâm Chú trong đầu.
Đột nhiên mắt ai đó che , môi vương một chút chất lỏng ấm nóng, mũi ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng nặc. Hắn nhíu mày: "Ngươi gì ?"
Nguyên Kỳ c.ắ.n rách cổ tay, vì đau mà giọng còn kèm theo cả tiếng nấc: "Thiếu Ty Mệnh đại nhân, bao nhiêu ngài cũng tin , nhưng nếu lập huyết khế, chắc là ngài sẽ tin đúng ..."
Huyết khế? Đó là thuật pháp lấy m.á.u lời thề, nếu lập khế nuốt lời sẽ chịu cảnh mạch m.á.u khô kiệt mà c.h.ế.t, vĩnh viễn siêu sinh.
Đầu ngón tay Tạ Phùng Xuyên khẽ run rẩy. Cảm giác môi thật nhẹ nhàng và tinh tế, đó là cổ tay của Nguyên Kỳ, còn thoang thoảng mùi hương mộc lan thanh khiết.
Hắn sức vùng vẫy: "Buông !"
Tay của Nguyên Kỳ càng bịt c.h.ặ.t mắt hơn, hổn hển : "Thiếu Ty Mệnh đại nhân, đừng cử động, sợ m.á.u của sẽ khiến ngài sợ..."
Follow Chị Cá Đực trên trang truyện chính [MonkeyD] để theo dõi truyện nhe các tềnh êu ❤❤❤
Trái tim Tạ Phùng Xuyên đột nhiên đập lệch một nhịp, mất kiểm soát.
Nguyên Kỳ gằn từng chữ: "Lấy m.á.u khế, nguyện dùng tính mạng thề rằng, từng dòm ngó U Minh Linh Đăng, câu nào cũng là lời thật lòng, thật tâm đối xử với ngài..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-nam-chinh-bi-xem-la-cong-cu-giai-doc/chuong-29-neu-ta-lap-huyet-khe-chac-la-ngai-se-tin-dung-khong.html.]
Dựa theo lời thề, vết m.á.u môi Tạ Phùng Xuyên tỏa huyết quang đỏ rực, bao bọc lấy cả hai như những sợi tơ hồng.
Nguyên Kỳ ho sặc sụa, gian nan tiếp: "Nếu dối lừa ngài dù chỉ một thì nguyện chịu nỗi đau vạn đao xuyên tim, chịu khổ hình nghiệp hỏa thiêu đốt, linh hồn vĩnh viễn đọa lạc..."
Tạ Phùng Xuyên đột ngột ngắt lời: "Đừng nữa!"
"Không... để Thiếu Ty Mệnh đại nhân thấy tấm lòng của ..." Giọng yếu ớt như sắp ngất đến nơi.
Thanh Tâm Chú trong đầu Tạ Phùng Xuyên một nữa loạn cào cào. Tiếp xúc bao nhiêu ngày qua, thừa Nguyên Kỳ là yếu đuối tới mức nào. Chỉ cần ngón tay cành cây quẹt một vết nhỏ thôi là ôm lấy tay xót xa hồi lâu, cố chớp chớp mắt để nước mắt chảy . Thế mà giờ vì mà tự tàn...
"Linh hồn vĩnh viễn đọa lạc nơi rừng sâu, suốt đời thể..." Chữ "giải thoát" còn kịp thốt , Tạ Phùng Xuyên gạt bàn tay đang che mắt .
Trước mắt là Nguyên Kỳ mồ hôi nhễ nhại, vì sợ chạm nên cố gắng dựng thẳng lưng dậy, trông giống như một con bướm nhỏ mong manh.
Những lọn tóc mai bết má, gương mặt xinh mà dễ vỡ như mới vớt từ nước lên, đôi mắt hồ ly đỏ hoe ướt át, ngay cả bờ môi vốn căng mọng giờ cũng còn chút huyết sắc.
Cậu , ánh mắt trong trẻo nhưng chứa chan tình ý, giống như là trong sáng nhất đời.
"Suốt đời thể..." Nguyên Kỳ hổn hển bổ sung lời thề.
Gân xanh cổ tay Tạ Phùng Xuyên nổi lên, nhắm mắt như từ bỏ sự chống cự, nhàn nhạt : "Đừng nữa, bổn Ty Mệnh tạm thời tin ngươi một ."
Nguyên Kỳ thở phào, yếu ớt: "Tốt quá ..."
Vừa dứt lời, mềm nhũn ngã nhào lòng Tạ Phùng Xuyên, đôi đồng t.ử ướt sũng vẫn , gian nan: "Ta mà, Thiếu Ty Mệnh đại nhân sẽ tha thứ cho ..."
Tạ Phùng Xuyên mất tự nhiên mà né tránh ánh mắt nồng cháy đó, tầm mắt rơi cổ tay trắng trẻo của . Vì dùng răng c.ắ.n nên vết thương lúc m.á.u thịt be bét, m.á.u ngừng chảy xuống.
Thấy ánh mắt của , vội giấu cổ tay : "Đừng ..."
Hàng mi Tạ Phùng Xuyên khẽ run, đôi mắt vốn thanh lãnh thoáng gợn lên một tia đau lòng khó nhận , hỏi: "Đau ?"
"Không đau."
Nguyên Kỳ tựa trong lòng ngọt ngào: "Chỉ cần ngài tin , gì cũng đáng hết..."