Cuối cùng, cũng đến đêm ba mươi vạn mong đợi!
Từ buổi trưa, Kiều Cao Dương bước trạng thái thất hồn lạc phách, sớm quần áo mới, cách một lúc thời gian một cái, cách một lúc thời gian một cái, tính toán xem khi nào khỏi cửa.
“Nhị ca, sắp em ch.óng mặt đấy, mới ăn trưa xong thôi mà, thể yên tĩnh một chút ?” Kiều Hâm Nhược xoa bụng, dựa sô pha ườn , đó nhạo hai trai thể bình tĩnh nổi.
“Bây giờ em cứ đắc ý , đợi đến lúc em đối tượng ——”
“Em đối tượng!” Kiều Hâm Nhược đắc ý, hất cằm, tự tin , “Cho dù em đối tượng, cũng sẽ vô dụng như và đại ca !”
Tô Nguyệt Nha: “…”
Lời a, vẫn là đừng quá sớm.
Mặc dù là mời Mạnh Oanh Tâm và Lãnh Ánh Ảnh đến nhà ăn cơm, nhưng hai họ cũng thể nào thực sự đến giờ cơm mới xuất hiện, như thì quá bất lịch sự , chung vẫn đến sớm một chút để chúc Tết .
Cho nên, hai giờ chiều, lão đại lão nhị liền xuất phát đón .
Chỉ là…
Thực tế so với trong tưởng tượng của họ, dường như một chút giống lắm.
Vốn dĩ tưởng tượng là Kiều Thủ Ngôn đón Mạnh Oanh Tâm, Kiều Cao Dương đón Lãnh Ánh Ảnh, họ đều thể một thời gian ngắn ngủi ở riêng với , nhưng ai ngờ đến quân đội, ở cùng !
“Mạnh đại mỹ nữ, cô đây là đang đợi Kiều gia lão đại ?” Lãnh Ánh Ảnh chủ động.
“Bản nữ vương cũng đối với ai cũng chủ động như , vẫn là nể tình cô lớn lên xinh , hì hì…”
Hết cách , Mạnh Oanh Tâm thực sự lớn lên quá , cho dù là những bạn cùng phòng ghét cô như Từ Xuân Yến, cũng thể thừa nhận điểm .
“ , cô đợi Kiều Cao Dương .” Mạnh Oanh Tâm .
Tô Nguyệt Nha , sẽ đến đón các cô, nhưng cho đến tận lúc , các cô mới ý thức sự sắp xếp của Tô Nguyệt Nha dường như tiết lộ một mùi vị tầm thường.
Nếu là lo lắng các cô đường, hoặc là để thể hiện lễ nghĩa, thực cử một đến đón là , tại cử đến đón riêng biệt?
“Nữ chính nhất định là nhân cơ hội tác hợp cho Kiều lão đại và đại mỹ nữ, hiểu hiểu , tối nay chính là yểm trợ nhất!”
“Kiều lão đại, đừng quá cảm ơn ! Xin hãy gọi là Lãnh Phong!”
Mạnh Oanh Tâm: Cho nên, vị Lãnh đồng chí và Kiều Cao Dương… hiểu hiểu , xem sớm muộn gì cũng thành chị em.
“Oanh Tâm!”
“Ảnh Tử!”
Hai tên ngốc thấy , đều chút ngây ngẩn, mà Mạnh Oanh Tâm cũng vì ngại ngùng, gì nhiều, chỉ một Lãnh Ánh Ảnh ảnh hưởng, vẫn luôn lải nhải.
“Thật sự quá cảm ơn Nguyệt Nha , chúng đều đón Tết một ở Đế Đô, còn đặc biệt mời chúng … Chuyện đó, Mạnh đại mỹ nữ, chúng tay thì lắm , là mua chút đồ?” Lãnh Ánh Ảnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-mat-tri-nho-toi-nhan-nham-thu-truong-thanh-chong/chuong-996.html.]
“, là nên mua!” Mạnh Oanh Tâm suýt chút nữa quên mất chuyện , cô nghĩ đến việc sắp gặp nhà của Kiều Thủ Ngôn, quá căng thẳng , “Còn nữa, chuyện đó, cô đừng mở miệng là đại mỹ nữ, gọi là Mạnh Oanh Tâm hoặc Oanh Tâm đều .”
“Được, Oanh Tâm, cô gọi là Ảnh T.ử là , chúng đều là bạn của Nguyệt Nha, chúng cũng là bạn !” Lãnh Ánh Ảnh .
Mạnh Oanh Tâm gật đầu, cô khá thích tính cách sảng khoái thẳng thắn của Lãnh Ánh Ảnh.
Chung đụng với như , , sẽ mệt mỏi, cũng vòng vo tam quốc gì, thoải mái.
“Lại thêm một bạn mỹ nữ, hì hì hì…”
Kiều Cao Dương: Có thể đắn một chút ?
Kiều Thủ Ngôn: Đừng đ.á.n.h chủ ý lên cô !
“Thực cần mua đồ , ba , các cô thể đến nhà là lắm , thật sự cần ——” Kiều Cao Dương cố gắng ngăn cản.
“Anh thì cái gì? Làm gì chuyện năm mới năm me khách nhà khác mà tay , đây là định cho đến thứ hai đúng ?” Lãnh Ánh Ảnh cảnh giác Kiều Cao Dương, mắng, “Uổng công chúng còn thường xuyên cùng tu luyện, như ? Quá trượng nghĩa đấy!”
Kiều Thủ Ngôn cúi đầu trộm, Mạnh Oanh Tâm phát hiện trộm, liền chớp chớp mắt với .
Mạnh Oanh Tâm: Hai tình huống?
Kiều Thủ Ngôn gật đầu.
Mạnh Oanh Tâm lập tức hiểu .
“Làm thể, cô hiểu lầm , nhà chúng lúc nào cũng hoan nghênh cô, đây là sợ lãng phí tiền …” Kiều Cao Dương giải thích.
“Đừng!” Lãnh Ánh Ảnh từ chối.
“Lãng phí tiền? Xin nhé, bản nữ vương thiếu tiền, cứ lấy tiền thưởng rào rào, lấy đến mỏi tay, Lãnh Ánh Ảnh hiện tại còn là Lãnh Ánh Ảnh lúc nữa , mà là Nữu Cỗ Lộc Đại Ảnh Tử! Ha ha ha…”
Hai em: “…”
Kiều Thủ Ngôn đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, trong nhà đều thể thấy tiếng lòng của Lãnh Ánh Ảnh, đợi khi cưới Mạnh Oanh Tâm, Mạnh Oanh Tâm cũng thể thấy tiếng lòng của Lãnh Ánh Ảnh ?
Đồ, chắc chắn là mua .
Những cửa hàng vẫn kiên trì mở cửa ngày , đồ bán đều là đồ , hề rẻ.
May mà Mạnh Oanh Tâm và Lãnh Ánh Ảnh cũng hào phóng, lúc hai mua đồ, còn bàn bạc với , cố gắng đừng mua trùng lặp.
“ định mua chút rượu và lá , Oanh Tâm, cô đừng mua hai thứ nữa, xem thứ khác .” Lãnh Ánh Ảnh , đó bắt đầu chọn lựa.
Nga
“Lá tặng cho ba của nữ chính, còn rượu thì… lát nữa lúc ăn cơm, là thể mở nếm thử, tình cảm sâu đậm, thì bắt buộc một cạn sạch a!”