“Chỗ nên một tuyệt chiêu, nếu thì bình đạm quá…”
Sau khi biên đạo xong bộ tiết mục chính là lúc huấn luyện.
Mỗi ngày ở trong gian liều mạng luyện tập, cố gắng dung hợp động tác và nhịp điệu trí nhớ cơ bắp hình thành phản xạ điều kiện, như buổi biểu diễn hôm đó nhất định sẽ vấn đề gì.
Tạ T.ử Ngải lải nhải đòi chiêm ngưỡng phong thái lâu coi như hết hy vọng, nhưng Kiều Thủ Ngôn và Kiều Cao Dương thì hưởng lợi thế gần gũi.
Hai họ chỉ tự xem mà còn dẫn theo hai đứa nhỏ Lục Tư Viễn và Lục Tư An.
“Mau và dì nhỏ múa kiếm kìa, An An xem là múa hơn là dì nhỏ lợi hại hơn?” Kiều Cao Dương hỏi.
Kiều Thủ Ngôn lập tức trừng mắt một cái : “Có thể đừng dạy hư trẻ con ? Hay là chú mặt Hâm Nhược và Nguyệt Nha trả lời câu hỏi một xem?”
Kiều Cao Dương: “…”
Cậu lập tức ngậm miệng, ai bảo đ.á.n.h đại ca chứ!
“Mau mau , chúng thèm để ý đến đại cữu cữu!” Kiều Cao Dương , ôm Lục Tư An xem các cô múa kiếm.
Lúc luyện tập Tô Nguyệt Nha và Kiều Hâm Nhược cũng mặc bộ trang , mục đích là để quen với cảm giác mặc đồ cổ trang đội tóc giả, như đến lúc lên sân khấu sẽ tự nhiên hơn.
“Được đấy! Nguyệt Nha, cú bay của em lắm, ngầu đấy!”
“Hâm Nhược cũng múa , đại ca thấy cũng ngầu!”
“Tốt !”
“Chà chà, còn tuyệt chiêu nữa kìa! Thế chẳng sẽ mù mắt khán giả ?”
“Xong , nếu Đoàn văn công mà thấy tiết mục của hai đứa phỏng chừng tìm Bộ trưởng các em đòi mất, Bộ trưởng Đoàn văn công giành giỏi lắm…”
“Còn luyện cái gì nữa, thế là trực tiếp lên sân khấu , đúng Tiểu Viễn? An An?”
Không chỉ hai trai lớn tiếng khen ngợi, cung cấp đủ giá trị cảm xúc, mà ngay cả hai đứa nhỏ cũng vô cùng nể mặt, đôi bàn tay nhỏ bé vỗ liên tục.
“Ha ha…”
“Mẹ!”
Hai đứa nhỏ Lục Tư Viễn và Lục Tư An hiện tại thể một từ vựng đơn giản, thấy hai ngừng khen ngợi và dì nhỏ, chúng thể tụt hậu ?
“Dì!”
“Bộp —— Bộp ——”
Bọn trẻ sức vỗ tay, bàn tay nhỏ bé đều vỗ đến đỏ ửng, khuôn mặt nhỏ nhắn tươi như một nụ hoa.
Nga
“Tiểu Viễn, con xem biểu diễn ?” Kiều Cao Dương học tính thật thà , dám hỏi mấy câu chia rẽ tình cảm nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-mat-tri-nho-toi-nhan-nham-thu-truong-thanh-chong/chuong-987.html.]
“Đẹp!” Lục Tư Viễn chằm chằm , ánh mắt căn bản rời , “Đẹp, ha ha ha…”
“An An, con xem dì nhỏ biểu diễn thế nào?” Kiều Thủ Ngôn cũng hùa theo hỏi.
“Đẹp!” Lục Tư An kích động lắm, cô bé thấy trai dường như giơ ngón tay cái lên, , cô bé cũng giơ ngón tay cái cho dì nhỏ, “Hì hì!”
Màn “biểu diễn” của hai đứa nhỏ còn đặc sắc hơn cả lớn.
Tô Nguyệt Nha và Kiều Hâm Nhược luyện tập vài cảm thấy lượng huấn luyện hôm nay hòm hòm liền dừng . Hai đứa nhỏ tuy đang ở trong vòng tay của các nhưng ngừng vươn tay về phía các cô ý đòi bế.
Lục Tư Viễn lao thẳng đến mặt , Tô Nguyệt Nha đón lấy.
“Tiểu Viễn ——” Tô Nguyệt Nha còn dứt lời, thằng bé nhào tới lập tức chủ động hôn lên má Tô Nguyệt Nha một cái, hôn đến mức não cô đình trệ luôn.
“Ây da, Tiểu Viễn nhà chúng đúng là cao thủ dỗ nha!” Kiều Cao Dương lập tức khen ngợi.
“Tiểu Viễn, thật sự yêu c.h.ế.t con !” Tô Nguyệt Nha hạnh phúc đến mức nổi bong bóng.
Kiều Hâm Nhược chua xót lập tức ghé mặt qua phục : “An An, mau hôn dì nhỏ một cái, mau lên ——”
Lục Tư An đặc biệt phối hợp ghé sát qua chụt một cái, lúc mới khiến Kiều Hâm Nhược tâm mãn ý túc.
“Hai cái đứa quỷ nhỏ đúng là thiên vị ai cả!” Kiều Thủ Ngôn .
Bốn em mang theo hai đứa nhỏ, bầu khí vui vẻ hòa thuận.
“Đại ca nhị ca, màn biểu diễn của bọn em cũng chứ hả?” Kiều Hâm Nhược hỏi chút ý tứ khoe khoang.
Lúc đầu cô cảm thấy chuyện phiền phức, vui vẻ gì khi lên sân khấu biểu diễn cùng chị gái, cảm thấy thật lãng phí thời gian.
cùng với sự thiện của thiết kế sân khấu cũng như hiệu quả mà bản thấy trong lúc luyện tập cảm thấy vô cùng , cô nhanh ch.óng đổi suy nghĩ, cảm thấy biểu diễn đáng giá!
“Được, quá chứ! Hóa nãy giờ hai khen nửa ngày trời, hai đứa một câu cũng thấy ?” Kiều Cao Dương hỏi.
“Vừa nãy mải chú ý nhạc khớp nhịp điệu mà, để ý các gì, nhưng mà các vỗ tay thì thấy.” Tô Nguyệt Nha vui vẻ .
Tiết mục vất vả tập luyện thể nhận sự yêu thích khiến vô cùng cảm giác thành tựu.
“Đặc biệt , vô cùng, lão nhị còn lão đại Đoàn văn công mà xem màn biểu diễn của hai đứa chắc chắn sẽ tìm Bộ trưởng Hồ giành .” Kiều Thủ Ngôn .
“Khoa trương ?” Kiều Hâm Nhược nhướng mày.
“Đó là điều hiển nhiên, cũng xem là em gái của ai chứ?” Kiều Cao Dương đắc ý.
Kiều Thủ Ngôn thực sự chịu nổi cái hành vi phân biệt cảnh cũng dát vàng lên mặt của lão nhị, khinh bỉ : “Rốt cuộc là chú đang khen Nguyệt Nha và Hâm Nhược là đang khen chính chú ?”
Kiều Cao Dương đảo mắt lớn tiếng : “Em khen ba chúng , là hai họ sinh mới sinh bốn em chúng ưu tú như , hết cách , đầu t.h.a.i là một công việc đòi hỏi kỹ thuật mà cũng để em bắt kịp!”