“Tư Viễn, Tư An, cũng …” Kiều Cao Dương khẩu thị tâm phi , đầu liền bắt đầu lấy tên gọi hai đứa nhỏ chơi đùa, căn bản quan tâm hiểu .
“Đại Bảo, Tiểu Bảo, hai đứa thích cái tên ? Nếu thích, cũng thể để nhị cữu cữu đặt cho hai đứa một cái tên mới, thế nào?” Kiều Cao Dương trêu chọc đứa trẻ.
“Ra chỗ khác , chuyện gì của .” Kiều Thủ Ngôn ghét bỏ, cảm thấy nhị cữu quá tự giác , còn việc của khác.
“Nguyệt Nha a.” Bạch Tú Tuệ giao đứa trẻ cho trẻ tuổi, đến bên giường nắm lấy tay Tô Nguyệt Nha.
Thấy , Kiều Hâm Nhược hiểu chuyện nhường chỗ.
Lục An Quốc cũng tới.
“Nguyệt Nha, ba đặc biệt cảm ơn con thể sinh Đại Bảo Tiểu Bảo , thời gian , vất vả nhất chính là con…”
“Ba , hai ngàn vạn đừng như ,” Tô Nguyệt Nha ngắt lời cảm thán của Bạch Tú Tuệ, cô hai ông bà đang nghĩ gì, “Đại Bảo Tiểu Bảo là kết tinh tình yêu của con và Chính Quân, con từ lâu đây mong chờ sự xuất hiện của chúng, cho nên bất luận xảy chuyện gì, con cũng nhất định nhất định sẽ sinh chúng , hai cần cảm ơn con, càng cần cảm thấy áy náy.”
Những lời của Tô Nguyệt Nha vô cùng chân thành, khiến hai ông bà mà rưng rưng nước mắt.
“Tốt, …” Bạch Tú Tuệ nắm lấy tay con dâu, gì mới thể bày tỏ tâm trạng của bà lúc .
“Ba , mặc dù Chính Quân … nhưng con mãi mãi đều là con dâu của hai , hiện giờ Đại Bảo Tiểu Bảo, con càng thể tái giá, hai bất cứ lúc nào cũng thể đến thăm đứa trẻ, giống như đây .” Tô Nguyệt Nha .
Lời , Bạch Tú Tuệ và Lục An Quốc mà cảm động, Liễu Ngọc Anh và Kiều Hãn Học thì chút đau đầu.
Dù Tô Nguyệt Nha vẫn còn trẻ, mặc dù sinh hai đứa con , nhưng với điều kiện gia đình bọn họ, còn điều kiện cá nhân của Tô Nguyệt Nha, tái giá tuyệt đối khó.
ý của con gái, cả đời thủ tiết…
Trong lúc nhất thời, Liễu Ngọc Anh và Kiều Hãn Học đều nên gì cho , bọn họ cũng thích con rể Lục Chính Quân , nhưng cũng c.h.ế.t … haizz!
Nga
Bạch Tú Tuệ cảm kích tình cảm của Tô Nguyệt Nha đối với con trai , nghĩ cũng chút gì đó cho cô.
“Nguyệt Nha, con ở cữ, luôn chăm sóc con, nghĩ dứt khoát để đến chăm sóc, con thấy thế nào?” Bạch Tú Tuệ chủ động .
Tô Nguyệt Nha , vội vàng nháy mắt với Liễu Ngọc Anh.
Cũng lo lắng sẽ xuất hiện mâu thuẫn chồng nàng dâu gì, dù Tô Nguyệt Nha và Bạch Tú Tuệ luôn chung sống cực kỳ , nhưng vấn đề là, Bạch Tú Tuệ ở đây, một nhà bọn họ còn thể tự do Không gian ?
Ở nhà ở cữ cũng , nhưng so với điều kiện thoải mái trong Không gian, trong nhà liền vẻ quá bình thường .
Tô Nguyệt Nha vẫn ở cữ trong Không gian hơn, dù đồ ăn thức uống đồ dùng đều là nhất, cũng tiện lợi, nhưng điều tất yếu tránh mặt Bạch Tú Tuệ và Lục An Quốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-mat-tri-nho-toi-nhan-nham-thu-truong-thanh-chong/chuong-835.html.]
“Bà thông gia, cần !” Liễu Ngọc Anh vội vàng mặt giải vây cho con gái.
“Bà bình thường cũng việc, để bà chuyên môn bỏ dở công việc, đến chăm sóc Nguyệt Nha, trong lòng đứa trẻ thể yên tâm ? Thêm nữa, bên chúng đông hơn một chút, mặc dù đều việc, nhưng về mặt thời gian dễ sắp xếp hơn, đặc biệt là lão Lục! Ông là bác sĩ, khá rảnh rỗi, để ông chăm sóc hai đứa trẻ là thích hợp nhất!” Liễu Ngọc Anh .
“ , cần lo lắng , bên con thể tự lo liệu , cứ bận rộn công việc của , thỉnh thoảng đến thăm đứa trẻ và con là .” Tô Nguyệt Nha cũng , chỉ sợ Bạch Tú Tuệ vẫn kiên trì.
Dù nếu từ chối quá kiên quyết, quá mạnh mẽ, cô cũng sợ vô ý tổn thương trái tim của Bạch Tú Tuệ, rốt cuộc cũng con ruột.
Bạch Tú Tuệ rõ ràng chút do dự, đang định mở miệng, Lục An Quốc ôm lấy vai vợ.
“Bà cứ lời con dâu , chúng thời gian rảnh, thì qua thăm.” Lục An Quốc .
“Vậy cũng .” Bạch Tú Tuệ gật đầu đồng ý.
Thực Lục An Quốc cũng khó Tô Nguyệt Nha, dù bây giờ Lục Chính Quân c.h.ế.t , bọn họ thể thường xuyên đến thăm cháu trai cháu gái là , chẳng lẽ thật sự giành giật đứa trẻ với ?
Bọn họ gì tư cách đó.
Thêm nữa, trẻ con chắc chắn là từ nhỏ theo thì hơn.
Thấy Bạch Tú Tuệ từ bỏ ý định chăm sóc , Tô Nguyệt Nha lén lút thở phào nhẹ nhõm.
“Nào, bà thông gia, Nguyệt Nha con bé khỏe lắm, chúng xem đứa trẻ !” Liễu Ngọc Anh , kéo Bạch Tú Tuệ nghiên cứu hai đứa nhỏ .
Hai con khỉ nhỏ , bọn họ thế nào cũng thấy đáng yêu, quả thực chán.
Tô Nguyệt Nha bốn vị trưởng bối xoay quanh đứa trẻ, còn các chị em ở bên cạnh, nhịn ngoài cửa sổ.
Giờ khắc , Lục Chính Quân đang gì nhỉ?
Anh còn khỏe ?
Còn bao lâu nữa, mới thể trở về bên cạnh ?
Tô Nguyệt Nha cảm thấy hạnh phúc, cô ơn thứ ông trời mang đến cho cô, duy chỉ một hy vọng xa vời, đó là Lục Chính Quân bình bình an an trở về.
Nếu Lục Chính Quân lúc cũng ở trong phòng bệnh, ở bên cạnh , cô dám tưởng tượng đó sẽ là sự viên mãn đến nhường nào.
Bởi vì Linh tuyền, bộ quá trình từ lúc m.a.n.g t.h.a.i đến lúc sinh nở, Tô Nguyệt Nha gần như chịu tội gì, vô cùng thuận lợi, nhưng để an , cô vẫn viện một tuần, mới phép xuất viện.