Ngủ đến lúc tự tỉnh, Mạc Du Du cùng Lưu Đức Khải liền khỏi cửa.
Những thứ như giấy tờ tùy , Lưu Đức Khải đều thu dọn từ , cứ để trong tủ đầu giường.
Hôm nay ngoài, chủ yếu là mua sắm một đồ dùng cho sản phụ và em bé.
“Trước tiên chọn vài bộ quần áo cho con b.ú, còn đồ dùng ở cữ nữa.” Mạc Du Du chỉ huy.
Lưu Đức Khải chủ yếu đóng vai trò xách đồ và trả tiền.
Mạc Du Du vẫn luôn phẫn nộ, tại cứ là phụ nữ mang thai, chịu tội đều là cô , Lưu Đức Khải thể ngang nhiên một đứa con, hiện tại cuối cùng cũng chút tác dụng .
Đã thể mang thai, thì bỏ nhiều tiền một chút .
Đau ví cũng coi như là một kiểu đau lòng.
Còn hơn là chẳng bỏ chút gì.
“Du Du, quần áo mua hai bộ là , bốn năm bộ là nhiều quá ?” Lưu Đức Khải .
“Sao thế, sinh con cho , đến vài bộ quần áo cũng xứng đáng ?” Mạc Du Du hỏi vặn , biểu cảm vô cùng vui, “Lưu Đức Khải, chỗ mới bao nhiêu tiền chứ, xót , nỡ ? Anh kiếm tiền là vì cái gì? Lẽ nào là để cho vợ và con tiêu ? Anh nỡ tiêu tiền cất , là chuẩn để cho phụ nữ bên ngoài tiêu ?”
Lưu Đức Khải: “…”
Tiêu chút tiền lẻ thì vấn đề gì, tiêu nhiều , thì ai mà nỡ? Sao lôi đến phụ nữ bên ngoài ? Anh dám phụ nữ bên ngoài ?
Anh mà dám, Mạc Du Du là đầu tiên thiến !
Dẫu Lưu Đức Khải chỉ là một Phó doanh trưởng, thu nhập tồi, nhưng thu nhập cũng đến mức thể tiêu xài hoang phí, thể xót?
lời thể như , như , Mạc Du Du đảm bảo sẽ bùng nổ.
Lúc chú trọng nghệ thuật chuyện, dẫu lúc khi còn mặn nồng, cái miệng của vẫn dỗ cho Mạc Du Du vui vẻ.
“Anh ý đó! Du Du, tiêu tiền cho em, tiêu bao nhiêu cũng thành vấn đề, chỉ là nghĩ, đây dẫu cũng là mặc lúc ở cữ, cũng mặc lâu dài, em sinh con xong, chắc chắn sẽ nhanh khôi phục vóc dáng , những bộ quần áo đến lúc đó, chắc chắn sẽ mặc nữa, chi bằng tiết kiệm , mua cho em những bộ hơn!” Lưu Đức Khải .
Mạc Du Du thật sự lọt tai .
Từ khi mang thai, vóc dáng cô đổi ch.óng mặt, trong lòng chút gánh nặng nào là giả.
Lưu Đức Khải cô khôi phục nhanh, thật sự là đ.á.n.h trúng tâm lý của cô .
“Cũng đúng… Vậy thì, lấy ba bộ , đợi em khôi phục mua thêm nhiều quần áo mới.” Mạc Du Du vui vẻ .
Nga
Mua đồ cho sản phụ , còn mua đồ cho trẻ sơ sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-mat-tri-nho-toi-nhan-nham-thu-truong-thanh-chong/chuong-702.html.]
Trong trung tâm thương mại khu vực chuyên biệt, đồ dùng cho sản phụ và trẻ sơ sinh cơ bản là cạnh , hai vòng sang phía bên ——
“Chị! Cái , chúng xem !” Kiều Hâm Nhược hưng phấn gọi.
Hôm nay, Kiều Hâm Nhược và Tô Nguyệt Nha đều nghỉ phép luân phiên.
Kiều Hâm Nhược vốn dĩ định cùng chị gái dạo phố, mua đồ cho chính họ, kết quả thấy quần áo cho em bé mặc, cảm thấy một bộ nhỏ xíu, trông đặc biệt đáng yêu.
Trước đây cho dù thấy cũng suy nghĩ gì, nhưng bây giờ khác , Tô Nguyệt Nha m.a.n.g t.h.a.i , thấy những bộ quần áo nhỏ , quả thực là thể rời mắt.
Vừa nghĩ tới cháu trai cháu gái tương lai của mặc những bộ quần áo nhỏ xíu dễ thương, Kiều Hâm Nhược cảm thấy trái tim như tan chảy !
“Bây giờ xem những thứ , là sớm quá ?” Tô Nguyệt Nha .
Cô mới m.a.n.g t.h.a.i bao lâu, còn lâu mới đến ngày sinh!
“Không sớm sớm, dù cũng mua mà, chúng cứ xem , cái nào phù hợp thì mua, phù hợp thì coi như xem cho vui.” Kiều Hâm Nhược kéo chị gái, nhất quyết đòi xem.
Tô Nguyệt Nha trong lòng cũng thích những bộ quần áo nhỏ , liền để em gái kéo trong.
Có lẽ là do mang thai, cô bây giờ đối với những thứ còn hứng thú lớn hơn cả những chiếc váy cho bản mặc.
“Chị! Chị xem bộ quần áo nhỏ , đáng yêu quá !” Kiều Hâm Nhược vui vẻ , cầm bộ quần áo nhỏ ướm lên Tô Nguyệt Nha, lẩm bẩm, “Cũng là cháu gái cháu trai, nhưng màu xanh nhạt , thực bé trai bé gái đều mặc nhỉ?”
Tô Nguyệt Nha nhận lấy bộ quần áo nhỏ sờ thử, chất liệu vải cho trẻ sơ sinh mặc, đặc biệt mềm mại, sờ thoải mái.
“Quả thực, quần áo chắc cần phân biệt giới tính , đều mặc .” Tô Nguyệt Nha lặp .
lúc , Mạc Du Du khoác tay Lưu Đức Khải, cũng xuất hiện ở cửa hàng quần áo trẻ sơ sinh .
Bốn , cứ như mà đụng mặt .
Không khí một khoảnh khắc đông cứng .
Tô Nguyệt Nha thừa nhận, khoảnh khắc thấy Lưu Đức Khải và Mạc Du Du xuất hiện, trong lòng cô lướt qua một thoáng tiếc nuối —— nếu như bây giờ là Lục Chính Quân cùng cô, thì mấy.
Không cô từng ảo tưởng qua cảnh tượng , khi cô cuối cùng cũng mang thai, thể cùng Lục Chính Quân mua đồ ăn, đồ mặc, đồ dùng cho con, đó sẽ là niềm hạnh phúc bao?
ý nghĩ chỉ kéo dài trong một khoảnh khắc, liền Tô Nguyệt Nha ném sang một bên, bởi vì cô rõ, Lục Chính Quân giờ phút , lẽ đang đối mặt với muôn vàn hiểm nguy, thậm chí là sự đe dọa đến tính mạng, cố ý vắng mặt khoảnh khắc quan trọng .
Cho nên, so với tiếc nuối, Tô Nguyệt Nha càng lo lắng cho sự an nguy của hơn.