“Hả?” Tô Nguyệt Nha lúc mới thu hồi tầm mắt, khó hiểu, “Tại chị thể leo núi đá?”
“Bởi vì —— chị thể m.a.n.g t.h.a.i .” Kiều Hâm Nhược về phía bụng của Tô Nguyệt Nha, “Nếu là thật, chị thể đeo đồ bảo hộ đó, siết bụng quá kín, chị như sẽ rủi ro lớn.”
“Cái gì?!” Tô Nguyệt Nha mang vẻ mặt khiếp sợ, khó tin lặp , “Chị m.a.n.g t.h.a.i ? Em là chị m.a.n.g t.h.a.i ? mà chị m.a.n.g t.h.a.i em ? Sao chị ?”
Với tình trạng cơ thể lúc đó của Lục Chính Quân, Tô Nguyệt Nha từng nghĩ theo hướng .
cũng quả thực khả năng, một là kết quả của Máy Quét từng hiển thị Lục Chính Quân còn là thể sinh sản mà là khó sinh sản; hai là cô lén lút uống Trợ Dựng Hoàn một thời gian dài, chừng là công lao của Trợ Dựng Hoàn.
Nghĩ như còn thật sự là khả năng!
“Chị, mới chỉ là thể thôi.” Kiều Hâm Nhược , lúc đầu cô nàng dám chính là sợ Tô Nguyệt Nha giống như bây giờ quá mức kích động.
Bây giờ rể là giả c.h.ế.t, chị gái chắc chắn sẽ kích động ngất xỉu gì đó.
“Em mau rõ ràng, rốt cuộc là chuyện gì xảy !”
Khảo hạch gì chứ, leo núi đá gì chứ, bất cứ chuyện gì việc m.a.n.g t.h.a.i thì đó đều gọi là chuyện!
“Chính là ở trong văn phòng của Lữ trưởng Ngô, chị đột nhiên ngất xỉu, em bấm nhân trung cho chị , lúc đó vô tình bắt mạch tượng của chị, chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi em quá chắc chắn, nhưng lờ mờ cảm thấy giống như hỉ mạch.”
“ em dám , lo lắng sẽ ảnh hưởng kích thích đến tâm trạng của chị. Chị gái đó cảm xúc d.a.o động quá lớn ngất xỉu nhiều , em sợ chị xảy chuyện nên dám . Vốn định tự lén lút xác nhận một nữa, đó đủ loại chuyện ập đến, em suýt chút nữa quên mất chuyện , vẫn là thấy bộ dạng siết bụng của trợ giáo Hồ mới nhớ .”
“Chị, chị thận trọng.” Kiều Hâm Nhược .
Tô Nguyệt Nha: “...”
Chuyện quan trọng như mà bây giờ mới ?
“Sao em cho chị sớm hơn?!” Tô Nguyệt Nha kích động .
“Thì em lo lắng mừng hụt một phen ... suy cho cùng vẫn xác nhận, hơn nữa lúc đó em căn bản rể là cái đó... mà bây giờ đợt khảo hạch leo núi đá nguy hiểm, may mà em nhớ chuyện !” Kiều Hâm Nhược .
“Nhanh lên!” Tô Nguyệt Nha vươn tay , hiệu cho Kiều Hâm Nhược, “Lại đây, mau bắt mạch cho chị một nữa, xác định rốt cuộc là hỉ mạch !”
Kiều Hâm Nhược nín thở ngưng thần, bỏ qua âm thanh và động tĩnh xung quanh, dùng đầu ngón tay cẩn thận cảm nhận mạch tượng của Tô Nguyệt Nha ——
!
Chính là hỉ mạch!
Mạch tượng rõ ràng hơn nhiều, Kiều Hâm Nhược vô cùng chắc chắn Tô Nguyệt Nha đây chính là hỉ mạch!
Lúc chuyện Lục Chính Quân chẩn đoán là thể sinh sản cả nhà đều , đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến Kiều Hâm Nhược lúc đó do dự, ai ngờ chị gái thật sự m.a.n.g t.h.a.i .
“Chị, đúng! !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-mat-tri-nho-toi-nhan-nham-thu-truong-thanh-chong/chuong-673.html.]
Nhìn vẻ mặt hưng phấn của Kiều Hâm Nhược, nhịp tim của Tô Nguyệt Nha lập tức rối loạn.
“Hâm Nhược, em bắt mạch một nữa, cẩn thận cảm nhận một nữa! Tuyệt đối thể sai sót! Phải khẳng định 100%!” Tô Nguyệt Nha cũng kích động theo, cô tự nhủ cố gắng bình tĩnh, đừng ảnh hưởng đến mạch tượng.
“Vâng.”
Thế là Kiều Hâm Nhược lặp một nữa, nhận đáp án giống .
“Chị, sai , chị chính là m.a.n.g t.h.a.i !” Kiều Hâm Nhược , đáy mắt là sự vui vẻ.
Đây nghi ngờ gì là một tin .
“Tốt quá , quá !” Tô Nguyệt Nha mừng rỡ như điên, hai tay sờ lên chiếc bụng nhỏ vẫn còn bằng phẳng của , nhưng bởi vì tin tức , phảng phất như thật sự thể cảm nhận bên trong đang chứa đựng một sinh mệnh nhỏ bé đang nảy mầm.
Cô m.a.n.g t.h.a.i !
Là con của cô và Lục Chính Quân!
Khoảnh khắc Tô Nguyệt Nha từng ảo tưởng vô —— khi Lục Chính Quân thể sinh sản, nhưng cô cũng ngờ tới sự an bài của vận mệnh thần kỳ như , cô m.a.n.g t.h.a.i khi Lục Chính Quân giả c.h.ế.t!
Đã thật vất vả mới con, Tô Nguyệt Nha nhất định sẽ bảo vệ đứa bé , cùng con chờ đợi Lục Chính Quân bình an trở về.
Đợi khi trở về thấy con, nhất định cũng sẽ vui vẻ!
“Chị, chị thật sự thể leo núi đá, hơn nữa những bài huấn luyện nhất cũng rút lui .” Kiều Hâm Nhược .
Giai đoạn đầu m.a.n.g t.h.a.i cần đặc biệt cẩn thận đề phòng sảy thai.
Đặc biệt là phận di sương liệt sĩ hiện tại của Tô Nguyệt Nha khiến ý nghĩa của đứa bé trong bụng cô càng thêm đặc biệt, thiết nghĩ cho dù tham gia tập huấn, cấp quân đội cũng sẽ ý kiến gì.
“Chị , trong lòng chị tự tính toán.” Tô Nguyệt Nha , ngậm về phía em gái.
Kiều Hâm Nhược kỳ lạ cảm nhận ánh mắt của chị gái dường như đổi.
Giống như chỉ trong nháy mắt, trong mắt Tô Nguyệt Nha nhiều thêm vài phần thiêng liêng của tình mẫu t.ử, đó là một loại quyết tâm bất chấp tất cả đều bảo vệ đứa bé.
“Tô Nguyệt Nha, Kiều Hâm Nhược!” Giọng của Lưu Đức Khải đột nhiên vang lên.
Nga
Hai trở về đội.
“Giáo quan, xin hỏi chuyện gì?” Kiều Hâm Nhược hỏi.
“Trợ giáo Hồ đang giảng dạy, hai đây là đều học hết , cần học nữa? Vậy , hai luyện tập , lên, lên !” Lưu Đức Khải thực luôn chú ý đến nhất cử nhất động của Tô Nguyệt Nha, khi phát hiện hai chị em “mất tập trung” lâu như , đương nhiên sẽ bỏ qua thời khắc nhắc nhở các cô thế .