Nhân chứng xuất hiện
“Du Du, đừng giở tính trẻ con loạn!” Mạc Trình lên tiếng dạy dỗ.
Dù ông cũng là bậc trưởng bối. Lâm Thanh và Hồ Phỉ Nguyệt nãy giờ vẫn luôn lên tiếng, với tư cách là của Mạc Song Nhi và Mạc Gia Khánh, mặt ông đều là vãn bối.
Giữa những cùng vai vế, tranh chấp thế nào cũng thể hóa giải, nhưng đối với trưởng bối, những lời tuyệt đối thể .
Cho nên Mạc Trình mở miệng, hiện trường lập tức yên tĩnh .
Những trưởng bối khác cùng vai vế với Mạc Trình lúc mới lên tiếng.
“Lời của Song Nhi coi trọng, lời giải thích của Tiểu Duệ cũng thể coi gì. Sự việc rốt cuộc là thế nào ai thấy, tiện bình luận gì, cũng thể tùy tiện định tội cho . Bây giờ quan trọng nhất là đợi xe cứu thương đến xem Tiểu Khánh rốt cuộc thương thế nào——”
Lời khá công bằng, thiên vị bất kỳ bên nào.
Nga
Cứ tưởng chuyện sẽ cứ thế mà bỏ ngỏ cho đến khi xe cứu thương đến, ngờ lúc một lao công của nhà hàng tới. Dù tiếng tranh cãi của họ thật sự quá lớn, còn một đám vây quanh cầu thang gây ảnh hưởng đến hoạt động của nhà hàng.
Tất nhiên, trong nhà hàng xảy chuyện như , phụ trách nhà hàng cũng thể trốn tránh trách nhiệm. Ông lập tức hỏi thăm các nhân viên phục vụ ở hai tầng lầu, nhiều dò hỏi cuối cùng cũng manh mối hữu ích.
Chính là lao công .
“Thưa các vị khách, đừng cãi nữa, nhà hàng chúng còn những vị khách khác đang dùng bữa. Còn về t.a.i n.ạ.n xảy , thật là nhân chứng——” Quản lý nhà hàng chủ trì cục diện. Ông đẩy lao công bên cạnh lên : “Tiểu Trần, , lúc nãy dọn dẹp vệ sinh thấy những gì.”
Tranh cãi nửa ngày, hóa còn nhân chứng!
Vậy thì sự việc trở nên đơn giản hơn nhiều .
Không hiểu khoảnh khắc Mạc Du Du cực kỳ căng thẳng. Cô nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, chờ đợi lao công mở miệng.
Tiểu Trần , đem cảnh tượng tận mắt chứng kiến lúc thành thật kể cho .
“Lúc đó đang dọn dẹp vệ sinh, chính là dọn dẹp ở vị trí ——” Tiểu Trần chỉ một chỗ, đó chính là một góc khuất. Từ vị trí ở bậc thang tầng một, nếu xuống một nửa, chỉ từ tầng đang thì thể thấy vị trí .
Đây cũng là lý do tại khi Lưu Thịnh Duệ tay rõ ràng xác nhận ai nhưng vẫn Tiểu Trần nhân chứng.
“Nghe thấy bậc thang ba đứa trẻ đang chơi đồ chơi, vốn dĩ cũng để ý, nhưng đột nhiên một chiếc ô tô đồ chơi lăn từ cầu thang xuống. vốn định giúp nhặt lên thì thấy một đứa trẻ nó nhặt, còn chắc là hỏng , bảo hai đứa trẻ đừng lo lắng. Kết quả bước lên một bước liền thấy đứa trẻ đó——”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-mat-tri-nho-toi-nhan-nham-thu-truong-thanh-chong/chuong-1485.html.]
Nói , Tiểu Trần chỉ về hướng Lưu Thịnh Duệ, đó né tránh ánh mắt của Mạc Du Du, tiếp tục miêu tả:
“Nó... nó đưa tay đẩy đứa trẻ một cái, đứa trẻ liền trực tiếp lăn từ cầu thang xuống.”
“Nói bậy!” Mạc Du Du gần như theo bản năng lập tức phản bác, chỉ Tiểu Trần hỏi: “Anh vu khống một đứa trẻ là rắp tâm gì?”
Tiểu Trần quả thực oan uổng c.h.ế.t. Anh quản lý, Mạc Du Du, bất đắc dĩ : “ vu khống nó lúc nào? căn bản quen các , ai cũng quen. chẳng qua chỉ đem tình hình thấy thành thật , trả công bằng cho bạn nhỏ thương thôi, chẳng lẽ là các tật giật ?”
“Nói hươu vượn! Không thể nào, là nhầm , chính là nhầm !” Mạc Du Du gào lên.
Phản ứng của cô trong nháy mắt khiến Mạc Ngạn Thành và Hồ Phỉ Nguyệt lạnh lòng.
Nếu Mạc Song Nhi và Lưu Thịnh Duệ mỗi một từ, sự thật khó rõ, trong tình huống đó Mạc Du Du gánh vác trách nhiệm bọn họ còn thể hiểu .
bây giờ nhân chứng mới xuất hiện, lời khai giống hệt Mạc Song Nhi, đến mức độ Mạc Du Du còn c.h.ế.t thừa nhận, thử hỏi ngoài việc bảo vệ con , cô một chút tôn trọng nào đối với Mạc Gia Khánh ?
Không hề!
Người lao công Tiểu Trần oan uổng đặc biệt tức giận. Anh rõ ràng là thật, vì trốn tránh trách nhiệm ngược còn vu khống bậy? Làm gì ai sai mà còn lý lẽ hùng hồn như ?
Thảo nào dạy một đứa trẻ hư hỏng như thế!
Anh cố tình tin cái tà .
“Được, dám thề!” Tiểu Trần đột nhiên giơ tay lên, thề với trời: “Nếu những lời nửa chữ giả dối thì cửa xe tông c.h.ế.t, c.h.ế.t t.ử tế, trời đ.á.n.h thánh đ.â.m!”
“Đồng chí , cô cứ khăng khăng dối bậy, sẽ thề độc để chứng minh sự trong sạch. Nếu cô kiên quyết tin rằng vu khống con cô, cô dám để con cô phát lời thề tương tự ?!”
Lời của Tiểu Trần ném đất tiếng!
Mặc dù hành động thề độc thể chứng minh gì, nhưng ít nhất dám, chứng tỏ thật sự tự tin dối. Trong tình huống , dám thề thì khả năng nghi ngờ sẽ tăng lên.
“Anh thật độc ác, ép một đứa trẻ con thề độc, còn là ?” Mạc Du Du chất vấn.
“Ha ha… Mạc Du Du, cô đây là c.h.ế.t nhận nợ ? Cô khác dối, khác thề độc chứng minh sự trong sạch, đến lúc bảo cô thề, cô độc ác. Tóm thế nào cũng là của khác, cô thì một chút cũng đúng ?” Hồ Phỉ Nguyệt hét lên. Lúc cô xác nhận , chính là do Lưu Thịnh Duệ !