Kiều Hâm Nhược luôn nhà là phái trọng nhan sắc, nhưng cô bao giờ cảm thấy đây là một từ mang nghĩa .
Theo đuổi cái , là bản tính của con .
“Bây giờ hiểu ?” Kiều Hâm Nhược nhướng mày, Chu Cảnh Lan với vẻ mặt lo lắng.
Anh gật đầu.
, theo đuổi cái là bản tính của con .
“Anh , sẽ suy nghĩ lung tung nữa.” Chu Cảnh Lan dõng dạc .
Kiều Hâm Nhược hài lòng gật đầu, coi như là kẻ thể dạy dỗ.
Nga
Bên Kiều Cao Dương mời Lãnh Ánh Ảnh thì vô cùng thuận lợi, dù cô cũng qua với nhà họ Lãnh, bình thường ở trong quân đội cũng độc lập, thật sự bạn bè gì.
Đến ngày hẹn, một đám đông tập trung cửa Kiều Gia.
Trước cửa sớm đậu sẵn 2 chiếc xe.
Kiều Thủ Ngôn và Kiều Cao Dương mỗi lái một chiếc, những còn chia trong 2 xe.
“Ca ca, em lái phía , đến lúc đó cứ theo em là .” Kiều Cao Dương , địa điểm là chọn, khảo sát , rõ vị trí hơn ca ca.
“Được.” Kiều Thủ Ngôn đỡ Mạnh Oanh Tâm lên xe, chăm sóc cô vô cùng chu đáo.
“Đợi một chút, Hâm Nhược mua ít đồ ăn vặt, chia một ít , xe cũng thể ăn.” Tô Nguyệt Nha .
“Lấy một ít .” Kiều Hâm Nhược , lập tức tìm đồ đóng gói.
Lãnh Ánh Ảnh thấy đàn ông bên cạnh Kiều Hâm Nhược giúp đỡ, liền huých vai Kiều Cao Dương, nháy mắt hiệu.
“Đây là em rể thứ 2 của ?” Lãnh Ánh Ảnh đ.á.n.h giá khuôn mặt của Chu Cảnh Lan, khẳng định, “Khuôn mặt đó đúng là tệ, trình độ thưởng thức của Hâm Nhược cũng chút gì đó.”
“Cô nữa?” Kiều Cao Dương nghiến răng nghiến lợi.
Cũng quá coi gì ? Lại dám khen họ Chu trai mặt ? Điều hợp lý ?
“Tai điếc , thấy ?” Lãnh Ánh Ảnh hỏi ngược .
“Cô ai trai?”
“Nhàm chán! Kiều lão nhị giống thằng ngốc ? Mình chỉ khen Chu Cảnh Lan trai một câu thôi , đang loạn cái gì?”
Tiếng Lòng của Lãnh Ánh Ảnh, ở đây ít đều thể thấy, lập tức động tác tay của từng đều cứng đờ.
“Hâm Nhược, , tìm đúng túi ?” Chu Cảnh Lan thấy động tác của cô dừng , liền hỏi.
Kiều Hâm Nhược khuôn mặt của .
Lúc hai đều đang cúi , tìm kiếm trong cốp xe, nhưng dù là góc độ , khuôn mặt của Chu Cảnh Lan vẫn mỹ chê , khiến Kiều Hâm Nhược cảm thấy vui mắt.
Thế là cô đưa tay , vỗ vỗ mặt một cách trêu chọc.
“Thật trai.” Giọng điệu của Kiều Hâm Nhược tràn đầy sự tán thưởng, còn vài phần đắc ý vì thật chọn.
Chu Cảnh Lan: “…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-mat-tri-nho-toi-nhan-nham-thu-truong-thanh-chong/chuong-1347.html.]
Anh lập tức đỏ bừng mặt, vô thức về phía Kiều Thủ Ngôn và Kiều Cao Dương—
Lúc tự giới thiệu , Chu Cảnh Lan thể cảm nhận rõ ràng, mặc dù ca ca và nhị ca “ác ngôn tương hướng” như mấy , nhưng trong ánh mắt , vẫn ít cảnh cáo và bất mãn, cho nên nào dám thể hiện một chút phù phiếm nào mặt họ.
“Hâm Nhược, các ca ca tỷ tỷ đều còn ở đây.” Chu Cảnh Lan nhỏ giọng nhắc nhở, mặt đỏ đến tận mang tai.
“Hờ…” Kiều Hâm Nhược hài lòng, cố ý , “Vậy thì ? Chẳng lẽ em đúng ?”
Cô thậm chí còn về phía Lãnh Ánh Ảnh, cực kỳ cố ý khoác vai Chu Cảnh Lan, lớn tiếng hỏi: “Ảnh Tử, đối tượng của em trông thế nào, trai ?”
“Đẹp trai, hợp với , tuyệt phối!” Lãnh Ánh Ảnh cũng lớn tiếng trả lời.
Bị bệnh gì ?
Cả Kiều Thủ Ngôn và Tô Nguyệt Nha, những cũng thể thấy Tiếng Lòng của Lãnh Ánh Ảnh, đều bật .
“Cô ngốc ?” Kiều Cao Dương nhỏ giọng với Lãnh Ánh Ảnh.
“ ngốc?” Lãnh Ánh Ảnh hề nhận điều gì , vẫn đấu khẩu với Kiều Cao Dương như thường lệ, “Anh tìm lúc nào đó để Nguyệt Nha và Hâm Nhược kiểm tra cho , nghi ngờ tiểu não của vấn đề phát triển.”
Kiều Cao Dương: “…”
Quá đáng lắm !
Chưa kịp tức giận, Lãnh Ánh Ảnh chạy qua chia đồ ăn vặt với Kiều Hâm Nhược, rõ ràng đồ ăn vặt sức hấp dẫn hơn nhiều so với việc đấu khẩu với Kiều Cao Dương.
Lục Tư An lê đôi chân ngắn cũn cỡn chạy đến bên cạnh Chu Cảnh Lan, nghiêng đầu chằm chằm.
Lãnh Ánh Ảnh xuất hiện ở Kiều Gia vài , Lục Tư Viễn và Lục Tư An đều quen thuộc với cô, thậm chí gọi là nhị cữu mụ, nhưng Chu Cảnh Lan là đầu tiên chính thức mắt.
“An An? Con cũng ăn vặt , gì, chú lấy cho con.” Chu Cảnh Lan .
Lúc gặp mặt , giới thiệu lẫn .
Lục Tư An bình thường ham ăn lắc đầu, ăn vặt.
“Con chú bế con.” Lục Tư An đưa tay .
Chu Cảnh Lan sững sờ một lúc, vốn còn lo 2 đứa nhỏ yêu thích, ngờ cô bé chủ động bế.
“Chú thể ?” Chu Cảnh Lan Kiều Hâm Nhược, vô thức hỏi ý kiến cô.
“Không tệ nha!” Miệng của Lãnh Ánh Ảnh nhanh hơn, Kiều Hâm Nhược một cách mờ ám, “Chuyện gì cũng hỏi ý kiến , địa vị gia đình rõ ràng quá, dạy dỗ phương pháp!”
“Nhị ca của em chẳng lẽ lời cô? Cô bảo về phía đông, dám về phía tây ?” Kiều Hâm Nhược hỏi ngược .
“Hắn? Nghe lời?” Lãnh Ánh Ảnh nghĩ .
Kiều Cao Dương: “…”
Không chút thiên lý nào.
“Bế , An An nhà chúng thích trai nhất, nào trai con bé mới cho bế, mấy trong sân, bất kể là chú thím, An An đều cho chạm , thể chủ động để bế, đây là sự khẳng định đối với .” Kiều Hâm Nhược .