Trẻ con tuổi còn nhỏ, dễ sùng bái ba của .
Đặc biệt đây là trong đại viện, cơ bản ba của mỗi bạn nhỏ đều là quân nhân, liền càng dễ sùng bái ba hơn.
Tô Nguyệt Nha hy vọng con trai con gái cảm giác vứt bỏ, chỉ thể càng dịu dàng dỗ dành chúng hơn.
“Tiểu Viễn, An An, ba vĩnh viễn đều thể nào cần các con, thật sự chỉ là ngoài chấp hành nhiệm vụ, bắt , chỉ là nơi chút xa, các con thể mấy ngày thấy , nhưng đảm bảo, khi thành nhiệm vụ, liền nhất định trở về ở cùng các con, ?” Tô Nguyệt Nha dịu dàng .
“Vâng.” Hai tiểu gia hỏa hiểu chuyện .
Chỉ là, động tác ôm c.h.ặ.t đùi Tô Nguyệt Nha, vẫn là bán sự bất an trong nội tâm chúng.
Điều quả thực hết cách, cho dù thêm nhiều lời dễ dỗ dành chúng, cũng thể tiêu trừ sự lo âu khi chia xa.
“Hai đứa ngoan ngoãn, ở nhà lời ông bà ngoại và , nhanh liền về …” Tô Nguyệt Nha bế hai tiểu gia hỏa lên, thậm chí cho phép chúng đêm nay ngủ cùng .
“Biết ạ, yên tâm,” Lục Tư Viễn hôn lên má Tô Nguyệt Nha, “Con sẽ chăm sóc cho em gái, chúng con ở nhà đợi về, cũng bảo vệ bản nhé!”
Thấy trai hôn , Lục Tư An cũng cam lòng yếu thế, vội vàng học theo hôn một cái.
“An An sẽ lời ạ!” Lục Tư An đảm bảo.
“Thật ngoan!” Tô Nguyệt Nha nựng nựng đôi má phúng phính của hai tiểu gia hỏa, sự nỡ trong lòng cô cũng ít hơn bọn trẻ.
Lại qua hai ngày, tổ nhiệm vụ tập hợp, xuất phát.
Người dẫn đội là Trần Minh Dương Trần đoàn trưởng, với Tô Nguyệt Nha cũng coi như là quen , chính là chồng của Triệu Tuệ Quyên từng sống ở sát vách nhà cô.
Còn một quen, em của Lục Chính Quân là Triệu Vân Sơn cũng ở đó, nay là Phó đoàn trưởng.
Hoa Đô xa, một đoàn mặc thường phục tàu hỏa đến.
“Tẩu t.ử!” Triệu Vân Sơn chào hỏi Tô Nguyệt Nha.
Nghĩ lúc đầu, khi bọn họ mới gặp , chính là Tô Nguyệt Nha tàu hỏa đến Ma Đô, tàu hỏa gặp Lục Chính Quân và Triệu Vân Sơn, duyên gặp mặt một .
Lục Chính Quân cũng là lúc đó nhất kiến chung tình với Tô Nguyệt Nha.
“Không ngờ cũng ở đây.” Tô Nguyệt Nha , lúc chấp hành nhiệm vụ gặp quen, cũng coi như là một loại duyên phận.
Triệu Vân Sơn đội ngũ, chỉ Tô Nguyệt Nha là nữ giới duy nhất, tự giác gánh vác nhiệm vụ chăm sóc sự an nguy của Tô Nguyệt Nha, suy cho cùng đây chính là tẩu t.ử của !
“Tẩu t.ử, chị yên đừng động, lấy cơm lấy nước cho chị.” Triệu Vân Sơn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-mat-tri-nho-toi-nhan-nham-thu-truong-thanh-chong/chuong-1314.html.]
Bởi vì quan hệ của Tô Nguyệt Nha và Triệu Vân Sơn, những binh sĩ khác cũng nghĩ nhiều, suy cho cùng sự tồn tại của Lục Chính Quân trong quân đội là ai .
“Được, phiền .” Tô Nguyệt Nha cũng khách sáo với , thành thật ở yên tại chỗ.
Chuyến tàu hỏa dọc đường xảy chuyện gì, cũng để lộ phận, giống như những hành khách bình thường , cho đến khi cuối cùng cũng đến Hoa Đô.
“Chúng tiên hội họp với bên , đến lúc đó tập hợp bàn bạc phương án nhiệm vụ.” Trần Minh Dương , nhiệm vụ do quyền phụ trách chỉ đạo và kiểm soát việc.
Đến điểm đóng quân, đều đang bận rộn công việc trong tay .
Mặc dù Tô Nguyệt Nha chỉ là quân y, phụ trách vấn đề sức khỏe của các binh sĩ, nhưng khi tất cả họp bàn chi tiết nhiệm vụ, cô cũng mặt, suy cho cùng cô cần sự hiểu rõ ràng đối với tình hình hiện tại.
“Lần chúng bao vây tiêu diệt là một tổ chức buôn , hiện tượng buôn bán nhân khẩu ở Hoa Đô vô cùng nghiêm trọng, tổ chức hiện tại bắt cóc nhiều trẻ em nhỏ tuổi, chúng cần giải cứu những đứa trẻ , đồng thời bắt giữ những nhân viên phạm tội…”
Trần Minh Dương tiếp tục thuyết minh tình hình hiện tại.
Tô Nguyệt Nha khi thấy là tổ chức buôn , trong nháy mắt cảm thấy phẫn nộ.
Mặc dù cô còn nhớ ký ức thời thơ ấu, nhưng cô chính là kẻ buôn bắt cóc, mới chia cắt với bố em nhiều năm như , nếu cơ duyên âm sai dương thác, cô thể đến bây giờ vẫn là một một cô đơn lẻ bóng sống qua ngày.
Mà những đứa trẻ bắt cóc đó, chính là cô của ngày xưa.
Nói chừng vận khí kém, ngay cả cơ hội lớn lên cũng còn nữa, thể cứ như mà c.h.ế.t .
Tô Nguyệt Nha khi , càng là nổi trẻ con chịu khổ chịu tội.
Phẫn nộ thì phẫn nộ, Tô Nguyệt Nha vẫn thể rõ cục diện.
Đây là đang chấp hành nhiệm vụ, là quân lệnh, trẻ con chơi đồ hàng, chức vụ của cô là quân y, nhiệm vụ là bảo vệ sức khỏe của quân nhân, chứ xông pha chiến đấu, cho nên cô chỉ lệnh hành sự.
“Theo thông tin chúng nắm hiện tại, chỉ là sờ vị trí đại khái sào huyệt của chúng, một mẻ hốt gọn còn vị trí chi tiết hơn, đó, chúng âm thầm điều tra, nhớ kỹ thể để lộ phận, một khi thu hút sự chú ý của chúng, sẽ rút dây động rừng!” Trần Minh Dương .
“Rõ!”
“Trần đoàn, phụ trách dẫn vài điều tra xung quanh, tranh thủ sớm ngày nắm rõ vị trí cụ thể của chúng.” Triệu Vân Sơn .
“Được, ngoài do dẫn đội…”
Nhiệm vụ sắp xếp xong, ai nấy giải tán.
Nga
Hôm , Triệu Vân Sơn cùng vài khi cải trang, bắt đầu lượn lờ xung quanh địa điểm khả nghi, quan sát địa hình xung quanh, phân tích nơi nào khả năng nhất là điểm ẩn náu của tổ chức buôn .