Kế hoạch giải cứu
Sự đặc biệt của Không gian, chúng đều , cũng hiểu rõ.
Nếu lỡ lộ ngoài, sẽ bắt như một con yêu quái, vì chúng tuyệt đối sẽ sai.
“Tiểu Viễn, An An, các con thật sự cứu con mèo nhỏ đó ?” Tô Nguyệt Nha hỏi. Trước khi hành động thật sự, cô xác nhận rõ tâm ý của hai đứa nhỏ.
Bởi vì đây là trò đùa, cứu thì chịu trách nhiệm đến cùng.
Hai đứa nhỏ , đều thấy sự kiên định trong mắt đối phương.
“Vâng!” Hai đứa trẻ gật đầu thật mạnh.
“Được, nếu các con cứu mèo con, nhất định sẽ giúp các con. Chúng sẽ lợi dụng chức năng Thời gian tĩnh chỉ trong Không gian, đến lúc đó…”
Tô Nguyệt Nha đơn giản thông báo cho hai đứa nhỏ về kế hoạch đại khái.
Cô cần chúng gì, chỉ cần phối hợp và giữ mồm giữ miệng là , thao tác cụ thể đều do cô thực hiện, đây mới là cách an nhất.
“Sau , hễ nghỉ ngơi là sẽ dẫn các con sân chơi. Nếu thể gặp tên xa đó dẫn mèo con ngoài, sẽ hành động.”
“Các con cần gì cả, nhưng nhất định lung tung, giả vờ như gì, các con ?”
“Chúng con !” Hai đứa nhỏ lập tức gật đầu đồng ý.
Chúng luôn giữ bí mật thuộc về gia đình . Lần , vì con mèo nhỏ ngược đãi, chúng càng quyết tâm .
“Mẹ, yên tâm , con và An An gì!” Lục Tư Viễn đảm bảo.
“ , chúng con sẽ gì cả.” Lục Tư An lắc đầu như trống bỏi, thể hiện quyết tâm kiên định của .
“Mẹ ơi, thật sự thể cứu mèo con ạ?” Lục Tư Viễn chút lo lắng. Cậu sợ mèo con thể chống đỡ đến ngày họ cứu, vì thấy, nó yếu .
“Thật sự, chuyện hứa với các con thì nhất định sẽ , đừng lo lắng nữa.” Tô Nguyệt Nha nhẹ nhàng .
“Dạ!”
Hai đứa nhỏ lúc mới vui vẻ hơn một chút. Đối với hành động giải cứu mèo con , chúng mong đợi, thấp thỏm, tâm trạng vô cùng phức tạp.
Tô Nguyệt Nha cố ý điều chỉnh thời gian nghỉ ngơi của , cô chủ trương “tùy duyên”, tức là đến lượt cô nghỉ, cô mới dẫn hai đứa trẻ ngoài chơi.
Quá cố ý ngược sẽ khiến khác cảm thấy kỳ lạ.
Mà Lục Tư Viễn và Lục Tư An cũng hiểu chuyện, đây là chiến lược của nên hề quấy phá, ngoan ngoãn theo sự sắp xếp của .
Mãi đến thứ ba chơi trong Khu gia thuộc, họ mới cuối cùng gặp Lưu Thịnh Duệ!
“Đến !” Lục Tư An nhịn , kéo tay áo trai một cái, nháy mắt hiệu : “Anh ơi, đến , đến ! Chúng nên cho ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-mat-tri-nho-toi-nhan-nham-thu-truong-thanh-chong/chuong-1119.html.]
“Suỵt——” Lục Tư Viễn vội vàng ngăn em gái , đó bảo cô bé đừng về phía Lưu Thịnh Duệ: “Đừng , chúng tiếp tục chơi, thế nào.”
Lục Tư An gật gật đầu, tiếp tục cùng Linh Linh trêu đùa Sữa Bò.
Lưu Thịnh Duệ hiện tại cũng coi như là “nhân vật nổi tiếng” trong Khu gia thuộc . Điều thể hiện ở chỗ, khi ôm mèo nhỏ ngoài chơi, những đứa trẻ vốn dĩ đang vui vẻ đùa thấy là lập tức giải tán trong chớp mắt!
Nga
“Hổ Tử, chúng đằng chơi , tớ thấy ở đây vui nữa .”
“Đi thôi thôi, tớ cũng cùng các , ?”
“Được, mau lên!”
“An An, chúng ôm Sữa Bò trốn thôi. Mẹ tớ chơi với , sẽ đ.á.n.h đấy.” Linh Linh cũng vội vàng . Cô bé chút sợ hãi, bất giác xích gần Lục Tư An và Lục Tư Viễn hơn.
“Linh Linh, đừng sợ, chúng là .” Lục Tư An , ôm Sữa Bò lên, trao đổi ánh mắt với trai.
Những đứa trẻ vốn dĩ đang tụ tập cùng , đột nhiên giải tán là giải tán, cảnh tượng thoạt tràn ngập sự bài xích rõ rệt.
Tô Nguyệt Nha vẫn luôn âm thầm quan sát.
Cho nên, khoảnh khắc Lưu Thịnh Duệ xuất hiện, cô liền nên hành động .
Ở đây nhiều quân tẩu như , hơn nữa từ đám trẻ con tản là thể thấy đều ý thức phòng .
Tô Nguyệt Nha thấy mấy quân tẩu đang quan sát phía đám trẻ con.
Trong thời gian ngắn như , hẳn là sẽ chuyện ngoài ý gì xảy .
“Ây da——” Tô Nguyệt Nha đột nhiên bắt đầu diễn kịch, ôm bụng khom xuống, mặt nhăn nhó kêu lên: “Bụng tự nhiên đau quá!”
“Nguyệt Nha, cô ?” Mấy quân tẩu xung quanh giật , cũng , chỉ đành hỏi .
“Đau bụng ? Cô bệnh , là ăn trúng cái gì hỏng bụng ?”
“, cũng rõ lắm, chắc là ăn trúng cái gì hỏng bụng …” Tô Nguyệt Nha diễn vô cùng chân thực, ôm bụng, cả khó chịu đến mức chuyện cũng lưu loát, giống như thật sự đau bụng cấp tính phát tác .
“Hả? Vậy, bây giờ?”
Các quân tẩu đều chút hoảng. Bọn họ bác sĩ, đối mặt với tình huống cũng dám tùy tiện cho Tô Nguyệt Nha chủ ý, lo lắng cô thật sự xảy mệnh hệ gì. Suy cho cùng đều ở chung một Khu gia thuộc, vẫn hy vọng thể khỏe mạnh bình an.
“Nguyệt Nha t.ử, cô là bác sĩ, cô thế đây?”
“Ây da——” Tô Nguyệt Nha rõ ràng nhập vai, cô vẻ đau đớn, nhưng thực tế thứ đều trong nhịp độ của cô: “ nhớ , hình như là đồ ăn sáng nay vấn đề, thể là tiêu chảy , nhưng mà lúc …”
Cô hết câu, ẩn ý rõ ràng.
Nơi cách nhà cô còn một đoạn, với trạng thái hiện tại của cô, nếu cứ khăng khăng kiên trì về nhà mới vệ sinh, lỡ như nhịn , chẳng sẽ thành một vụ “thảm án” ?