“Là con trai cô ném mèo con !”
Tô Nguyệt Nha mới Đặng Văn Phương dắt mũi, logic của cô vẫn luôn trực tuyến.
“Sữa Bò cũng là một thành viên trong nhà chúng , Tiểu Viễn và An An đối xử với Sữa Bò , thích nó, cũng chăm sóc nó, hơn nữa Sữa Bò cũng là một sinh mệnh, Ngô Phi Vũ công kích Sữa Bò , Tiểu Viễn mới lựa chọn phản kích!”
Đương nhiên, Tô Nguyệt Nha là phân biệt trái.
Lục Tư Viễn phản kích sai, nhưng dùng đá ném trả cách , quả thực đúng lắm.
Ngộ nhỡ ném trúng chỗ hiểm nào đó, trò đ.á.n.h lộn nhỏ giữa trẻ con , thể sẽ mở rộng thành sự cố tổn thương ngoài ý .
Tô Nguyệt Nha định trốn tránh, nhưng mặc dù như , cô cũng sẽ đấu tranh cho con một sự đối xử công bằng nhất.
“Trước tiên, Ngô Phi Vũ ném mèo chính là đúng, nó nên xin Tiểu Viễn, còn Tiểu Viễn lúc phản kích ném Ngô Phi Vũ, điểm là nó đúng, nó cũng nên xin Ngô Phi Vũ, nhưng đó Ngô Phi Vũ tiếp tục ngừng dùng đá ném Tiểu Viễn, vẫn là nó đúng, nó cần xin nữa.”
“Cho nên, chuyện hôm nay, nên là hai đứa trẻ xin lẫn , hơn nữa là Ngô Phi Vũ xin Sữa Bò và Tiểu Viễn cùng lúc, chứ là con trai đơn phương xin .”
Tô Nguyệt Nha rõ ràng rành mạch, lớp lang.
Hơn nữa cách xử lý như , thể là vô cùng công bằng , đồng thời chiếu cố đến hai đứa trẻ.
Đặng Văn Phương là một thể câu ném mèo thì , cô mà thể đạo lý, thì mới là chuyện lạ.
“Dựa cái gì? Xin các , cửa cũng !” Đặng Văn Phương , lớn tiếng la hét ầm ĩ, “Con trai sai, chính là con trai cô ném con trai , con trai phản kích mới ném nó, nó đó là đáng đời, đáng! Chúng tuyệt đối xin !”
“Cứ xin đấy, cứ xin đấy, lêu lêu lêu!” Có chống lưng, Ngô Phi Vũ một chút cũng sợ, còn trốn lưng kiêu ngạo mặt quỷ.
Rõ ràng, bọn họ căn bản nhận thức lầm của , càng sẽ trả giá cho lầm của .
“Được thôi, các xin , cũng sẽ để Tiểu Viễn xin , chuyện hôm nay chúng cứ ầm lên, ầm lên càng lớn càng , xem là ai sẽ chột ?!” Tô Nguyệt Nha .
Bất kể lý, chuyện hôm nay, Tô Nguyệt Nha đều vững chân.
Bởi vì là Ngô Phi Vũ ném mèo con gây chuyện .
Phàm là chuyện gì cũng một nguyên tắc kẻ trêu chọc là kẻ hèn hạ, Ngô Phi Vũ mới là kẻ trêu chọc đó.
“Làm ầm lên , cô tưởng sợ cô chắc?” Đặng Văn Phương chống nạnh, khí thế một chút cũng thua kém, cô quyết tâm c.ắ.n c.h.ế.t là Lục Tư Viễn tay .
Còn về ném mèo con gì đó, ai mà để tâm chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-mat-tri-nho-toi-nhan-nham-thu-truong-thanh-chong/chuong-1081.html.]
“Mẹ ơi…” Nhìn thấy đối phương kiêu ngạo như , Lục Tư Viễn chút sợ hãi, cũng lo lắng, theo bản năng về phía Tô Nguyệt Nha, lo lắng sai .
“Tiểu Viễn đừng sợ, ở đây, một ai thể bắt nạt con , đừng sợ nhé!” Tô Nguyệt Nha , nhẹ nhàng xoa đầu con trai.
Tròn thật, sờ thích ghê.
Có câu của , Lục Tư Viễn lập tức thêm dũng khí.
Cậu bé ngẩng cao đầu, sợ hãi!
Tất cả đều lời !
“Nào, gây sự , cô gây sự thế nào, , Đặng Văn Phương, xin tiếp, ai sợ đó là cháu!” Đặng Văn Phương vênh váo , tưởng rằng nắm điểm Lục Tư Viễn tay thì ở thế bất bại.
“Vậy thì báo cảnh sát, để các đồng chí cảnh sát đến xử lý...”
Tô Nguyệt Nha và Đặng Văn Phương giằng co dứt, các chị em quân nhân bên cạnh vây xem hồi lâu, thấy chuyện mãi cách giải quyết, đều là trong cùng một khu tập thể, ít nhiều cũng giúp đỡ, hòa giải đôi chút.
“Mẹ Tiểu Viễn, Tiểu Vũ, hai đừng cãi nữa, , đều là trong một khu, chúng hà tất khó coi như !”
“ thế, còn báo cảnh sát nữa, khó coi bao! Thật sự cần thiết, theo , mỗi lùi một bước cho xong, đều ở trong khu, ngày ngày ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, bán em xa mua láng giềng gần, chúng hà tất cho quan hệ hàng xóm căng thẳng như chứ?”
“ đúng đúng, Tiểu Vũ, thật Tiểu Viễn sai, con mèo tuy là động vật nhưng cũng là một sinh mạng, ném mèo con là đúng mà...”
“Này...” Đặng Văn Phương vui, chỉ chị quân nhân đang hòa giải, : “Cô đây là dĩ hòa vi quý là bênh vực thiên vị thế? thấy nhé, cô chính là giúp Tô Nguyệt Nha, phì, giả vờ công bằng đạo đức gì chứ, giả tạo lắm!”
Nga
“Cô gì? bênh vực thiên vị? Con mèo đó là bỏ tiền mua, vốn là một sinh mạng, sai câu nào? Tự cô coi mèo là sinh mạng, tưởng ai cũng giống cô, m.á.u lạnh vô tình như !”
“Cô chuyện kiểu gì thế?!” Sức chiến đấu của Đặng Văn Phương quả thật tồi, thấy cô sắp cãi với chị quân nhân đang hòa giải.
Các chị quân nhân khác vội vàng ngăn .
“Ôi đừng cãi nữa, đừng cãi nữa, chúng là để giải quyết vấn đề, để gây mâu thuẫn mới, gì từ từ , gì từ từ , tuyệt đối đừng cãi !”
“ thấy nhé, cách của Nguyệt Nha lúc nãy , cũng bắt nạt nhà cô, cũng thừa nhận chỗ đúng, hai bên cùng xin là đúng nhất!”
“Không sai, chính là lý lẽ đó! Tiểu Vũ nhà cô tùy tiện bắt nạt mèo con của khác là đúng, nên xin mèo con, Tiểu Viễn ném Tiểu Vũ cũng xin , Tiểu Vũ ném nhiều như , cũng nên xin , ai thiệt ai, đây là cách giải quyết nhất, công bằng nhất!”