Sau khi mặt dày theo đuổi bạn trai nghèo - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-12-25 14:58:54
Lượt xem: 48
1
Tại yến tiệc, Thái t.ử gia cầm ly rượu, khuôn mặt lạnh tanh bước về phía . sợ đến mức chân tay bủn rủn, dựa sát tường, túm c.h.ặ.t lấy vạt áo gào lên:
“Em t.h.a.i ! Con là của ! Anh đ á n h em, mắng cũng ! Em đang m.a.n.g t.h.a.i mà dám b ạ o l ự c lạnh ư? Đồ tra nam!”
gào to. Hai chữ “tra nam” thốt , cả yến tiệc đang ồn ào bỗng chốc im phăng phắc, đưa mắt .
Phó Ký tức đến mức gân xanh trán giật giật: “Chúng chia tay ba tháng, cuối cùng quan hệ là nửa năm . Sáu tháng mà bụng vẫn phẳng lì, cô m.a.n.g t.h.a.i cái gì?”
Bầu khí càng thêm tĩnh lặng. Từ ghế chủ tọa truyền đến tiếng ho khan kìm nén. Ông cụ Phó ho xong, uống ngụm nước gượng gạo giảng hòa: “Không , chuyện của bọn trẻ con mà, đùa giỡn chút thôi. Con gái nhà họ Thẩm, đây với ông.”
như vớ cọc, vội vàng dậy định chạy về phía chủ tọa thì Phó Ký túm c.h.ặ.t lấy. Anh âm trầm : “Ông nội, đây là chuyện giữa cháu và cô , ông đừng xen . Cháu việc cần với cô , xin phép đưa , cứ chơi vui vẻ.”
Nói , bế xốc lên, sải bước ngoài. Trong sảnh tiệc, bố , trai , và cả tên oan gia đối đầu với đều bằng ánh mắt đồng cảm như : “Chúc may mắn”.
Trước đó ở sân bay, lúc trai đón ý vị sâu xa rằng gan lớn. Đến bữa tiệc, tên oan gia Lâm Hữu sáp gần, vẻ mặt hưng phấn thông báo cho : Chàng học bá nghèo khổ lấy cớ “nghèo” đá bay ba tháng , chính là vị Thái t.ử gia kín tiếng của Phó gia.
“Mày xong đời .” Lâm Hữu man rợ, “Người chỉ sống khiêm tốn thôi, kết quả mày tưởng nghèo thật nên đá. Nghe h ậ n đến nghiến răng nghiến lợi, thề rằng gặp mặt sẽ t h ị t mày.”
rùng .
Nỗi sợ hãi lên đến đỉnh điểm khi Phó Ký ném trong xe. co rúm sát cửa xe, kinh hãi bắt đầu cởi áo khoác, nới lỏng cà vạt.
“Anh… cái gì? cảnh cáo , bậy! Chẳng chỉ là chia tay thôi ? Người trưởng thành tan hợp là chuyện thường tình, chơi như ?”
“Chia tay?” Anh giận quá hóa , “Có kiểu chia tay như em ? Nhắn tin qua Wechat xong là chặn , đầu bỏ nước ngoài du lịch. Nếu bố và trai em đảm bảo em sẽ về, còn tưởng em trốn luôn đấy.”
Anh cởi áo nữa, xe, kéo ôm lòng, giọng khàn khàn: “Giải thích.”
“Giải thích cái gì?”
“Tại chia tay vô cớ?”
“Còn tại nữa? Vì em thích nữa!”
Từ đại học đến khi nghiệp, mặt dày theo đuổi suốt ba năm. Đến năm thứ tư, mới vì cảm động (hoặc thương hại) mà đồng ý ở bên . ở bên mới là ác mộng.
xinh , gia thế , từ nhỏ bố chiều chuộng sinh hư, sống phóng khoáng. cứ thích lập quy tắc cho .
Không ăn vặt giường. Không bỏ bữa sáng. Thức khuya chơi game càng . Những quy tắc dày đặc khiến đau cả đầu. Giận quá cãi thì dùng “b ạ o l ự c lạnh”.
lóc ầm ĩ, bên cạnh bình thản xem tài liệu. Đợi khản cả giọng, mới ngẩng đầu hỏi: “Nháo đủ ? Đủ thì ăn cơm, chiều còn .”
Cái cảm giác như đ ấ m bông thực sự tệ hại vô cùng.
Ngày xưa theo đuổi thích bao nhiêu, bây giờ thấy cái kiểu quản giáo như bố già của phiền bấy nhiêu.
thực sự chịu đủ . Bố , thiên kim tiểu thư kiêu kỳ như hợp tìm một đàn ông nhu mì, dỗ dành cả đời.
Trước thấy đúng, giờ ngẫm thấy bố chí .
kiêu kỳ, tùy hứng, mắc bệnh công chúa. Phó Ký chiều thì đổi yêu khác nhẫn nhịn hơn.
đ.á.n.h c h ế t cũng ngờ, Phó Ký là vị Thái t.ử gia thần bí của Phó gia.
Nếu sớm Phó Ký là Thái t.ử gia “ngậm thìa vàng”, chẳng chia tay. Tuy can dự việc kinh doanh của gia đình, nhưng cũng bám Phó gia bao nhiêu lợi ích. Thế mà , l ừ a suốt bốn năm trời.
Nghĩ đến đây, thấy tức giận. vùng vẫy bò khỏi Phó Ký, nhíu mày chất vấn: “Anh cũng l ừ a em bốn năm, tư cách gì trách em chia tay?”
Có lẽ nhận đuối lý, im lặng một lát : “Vậy chúng hòa. Không so đo nữa, coi như từng xảy chuyện .”
Anh đưa tay định ôm nữa, giọng điệu cũng dịu dàng hơn: “Giang Giang, chúng về nhà thôi. Anh nấu chè hạt sen em thích nhất .”
“Chát!”
hất tay : “Anh rõ một chút . Em đang giận dỗi, là em thật sự chia tay với . Anh l ừ a em là với em, em so đo với , nhưng nghĩa là em tiếp tục ở bên .”
hít sâu một , bất chấp sắc mặt ngày càng khó coi của , cuối cùng cũng : “Phó Ký, em thích nữa. Chúng chia tay trong êm , giữ cho chút thể diện, ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-mat-day-theo-duoi-ban-trai-ngheo/chuong-1.html.]
Hầm để xe tối tăm và yên tĩnh.
Phó Ký lạnh lùng , ánh mắt thiếu kiên nhẫn cảnh cáo: “Thẩm Giang Giang, em quậy quá trớn đấy. Bây giờ em xin , sẽ coi như thấy gì, bằng ngày mai em đừng hòng xuống giường.”
dứt khoát lắc đầu: “Em thật sự chia tay, tùy hứng, cũng mẩy. Phó Ký, em thích nữa. Rất thích, vô cùng thích, đặc biệt thích. Nhìn thấy là ghét, hiểu ?”
lặp mấy từ “ thích”.
Sắc mặt Phó Ký đen sì, cánh tay dài vươn , kéo cả lòng, cúi xuống bóp cằm c ư ỡ n g hôn.
2
“Phó Ký! Buông !”
Nụ hôn kết thúc, giọng trầm thấp đáng sợ: “Còn nhớ lúc mới yêu , em gì ?”
hôn đến mê , dùng cái đầu óc đang đình trệ lục lọi ký ức, cuối cùng cũng nhớ câu đó: “Nhà em truyền thống thâm tình, nhận định một là mãi mãi đổi. Phó Ký, một khi ở bên em là chuyện cả một đời, thực sự nghĩ kỹ ?”
Lúc đó trả lời chắc nịch. đó chẳng là lời ngon tiếng ngọt dỗ dành yêu ? Anh , tùy tiện bịa cả đống lời thề non hẹn biển, chứ đặt thực tế thì tác dụng gì?
“ bao giờ lời thừa thãi.” Phó Ký gằn từng chữ, “Yêu đương và kết hôn với gì khác biệt, đều là nhận định một . Thế giới của ly hôn, cũng chia tay. Lý do duy nhất để tách rời chỉ thể là góa bụa. Thẩm Giang Giang, em dám thử chọc giận nữa xem?”
“Đồ bạo quân!” uất ức trừng mắt , đưa tay định véo bắp tay .
Anh im cho véo, tay xoa đầu , đột nhiên : “Bố em gần đây đang tìm Phó gia hợp tác, em chứ?”
lắc đầu.
Anh tiếp tục: “Nhà em trong các đối thủ cạnh tranh ưu thế, lấy dự án đó dễ. Anh thể giúp, nhưng em ngoan một chút. Chuyện chia tay cấm nhắc . Còn , sẽ chiều em nữa . Hiểu ?”
“Anh!” dám tin, “Anh lấy công ty nhà em uy h.i.ế.p em? Anh còn là ? Phó Ký!”
“Anh là cầm thú, là lòng lang sói, là heo ch.ó bằng…”
“Không dùng thành ngữ thì đừng dùng, ai ép em tỏ văn hóa cả.” Phó Ký bất lực day day ấn đường, “Giang Giang, chỉ em ngoan một chút. Em ngoan, việc cũng tập trung.”
“Em là chia tay!”
“Được , còn nháo nữa là giận thật đấy.” Anh nắm lấy ngón tay , nhẹ nhàng xoa nắn, giọng điệu ung dung, “Giang Giang, em chắc là thấy dáng vẻ lúc tức giận nhỉ?”
lập tức im bặt.
Phó Ký lúc tức giận đáng sợ. Đáng sợ theo đúng nghĩa đen.
Lần giận là khi sốt cao mà vẫn thức đêm chơi game, dẫn đến viêm phổi. Phó Ký lạnh mặt chăm sóc ở bệnh viện. Đợi khỏi bệnh, lôi sân vận động, ép chạy năm nghìn mét. Anh chạy cùng . Cuối cùng chạy đến mức suy sụp, bệt xuống sân mắng bệnh.
Anh hỏi còn dám thức đêm chơi game . gào lên: “Anh dựa mà quản ? Anh đúng là đồ bệnh! Hu hu chân đau c.h.ế.t mất!”
“Rất , còn tục.” Phó Ký gật đầu, “Cộng thêm năm nghìn mét nữa. Bao giờ chạy xong thì về ngủ.”
Thấy dậy, phủi bụi quần áo thể thao, định túm lên chạy tiếp, tối sầm mặt mũi, ôm c.h.ặ.t lấy chân lóc t.h.ả.m thiết: “Ông xã em sai ! Em chạy nữa! Không thức đêm, chơi game nữa! Em sai hu hu hu… Chân em đau lắm…”
Anh thở dài, cúi xuống xoa cái đầu đầm đìa mồ hôi của : “Sớm ngoan thế .”
Hôm đó bế về nhà, bế tắm, bế lên giường. mệt như con cá c.h.ế.t, mấy ngày liền lết xuống giường nổi. Từ đó về , dám thức đến nửa đêm chơi game nữa. Dù ngủ cùng , nhưng hễ tiếng thông báo game lúc nửa đêm là chân run lẩy bẩy theo phản xạ.
Bố và trai chuyện, đều cảm thấy Phó Ký , còn mời về nhà ăn cơm, khuyến khích quản c.h.ặ.t , sửa hết mấy thói của .
Có bệnh! thật sự thấy Phó Ký bệnh. Thanh niên hơn hai mươi tuổi đầu, thức đêm, chơi game, lướt “tóp tóp”. Quản bạn gái như quản con.
Bạn gái sai, hình phạt là “vận động giường” mà là chạy bộ thể d.ụ.c.
Nội tâm đang gào thét như con chuột chũi, nhưng ngoài mặt vẫn lạnh tanh, trèo xuống khỏi Phó Ký, khoanh tay cửa sổ: “Em vẫn chia tay. Mặc kệ gì, nghĩ gì, ngược đãi em vô nhân đạo thế nào, em vẫn chia tay.”
Phó Ký thở dài: “Lý do?”
“Em , thích. Anh đừng mấy câu kiểu ‘ tin’.”
Anh gạt cái gối ôm chắn giữa hai , đưa tay xoa tóc : “Giang Giang, lời, cho em đang nghĩ gì. Vợ chồng cần giao tiếp, em mới sửa , đúng ?”