Phó Dạ Xuyên nheo mắt, nghiến răng bước tới, trực tiếp xách một tay Tiểu Mike lên, đặt bé vị trí bên trong.
Động tác dứt khoát, thái độ cho phép từ chối, Tiểu Mike thậm chí còn kịp phản kháng.
Mọi chuyện an bài xong xuôi, Phó Dạ Xuyên chỗ, chỉnh cổ áo.
“Bây giờ chẳng là chỗ ?”
Tô Nam nhàn nhạt, giọng mang theo ý cảnh cáo:
“Phó Dạ Xuyên, nó vẫn chỉ là một đứa trẻ thôi.”
Phó Dạ Xuyên nhướng mày, liếc sang Tiểu Mike đang đỏ hoe cả vành mắt:
“Bông hoa của tổ quốc ? Không, là bông hoa ngoại quốc, liên quan gì tới nước Z của chúng .”
Tô Nam: “…”
Tiểu Mike tức tối trừng mắt Phó Dạ Xuyên, trong lòng nghẹn đến khó chịu, thật sự hận thể lớn lên ngay lập tức, dắt theo chị xinh nước ngoài, vĩnh viễn về nữa.
“Chị xinh , khi em thấy thích, em sẽ ăn nổi !”
Tiểu Mike hừ lạnh một tiếng, thẳng.
Tô Nam ngước mắt Phó Dạ Xuyên:
“Đi mau.”
Quyết đoán như ?
Trong lòng Phó Dạ Xuyên khỏi dâng lên vài phần tổn thương.
Hắn cong môi nhạt, ánh mắt chuyển sang Tiểu Mike:
“Vậy thì nhắm mắt ăn, thấy nữa là .”
Nói xong, lập tức sang Tô Nam, hạ giọng dỗ dành:
“Chúng lâu như gặp, em nhớ ?”
Tô Nam nhẹ, mây gió thản nhiên:
“Bên cạnh chỉ mỗi , gì mà nhớ?”
Sắc mặt Phó Dạ Xuyên lập tức trầm xuống, nhưng cố gắng khống chế cảm xúc.
Hắn , Tô Nam đang cố ý chọc giận , tự rút lui.
Không thể nào!
“Bọn họ ai bằng .”
Ánh mắt trầm tối, một tia u ám lướt qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ly-hon-toi-thua-ke-tai-san-hang-ty/chuong-577-bon-ho-khong-bang-toi.html.]
Tô Nam im lặng, rõ ràng những lời quá đáng mặt trẻ con.
Suốt bữa ăn, cô hầu như gì, cũng , chỉ lặng lẽ cô chậm rãi ăn uống.
Thật sự… !
Ánh mắt giống như con báo đang rình mồi, kiềm chế, nhẫn nhịn nhưng sôi sục d.ụ.c vọng, trong đó chỉ là sự chiếm hữu.
Tiểu Mike bực bội ăn phần ăn trẻ em của , thỉnh thoảng liếc Phó Dạ Xuyên đầy cảnh giác.
Thật tức quá… Sao vẫn lớn lên chứ?
Ăn xong, Phó Dạ Xuyên nhất quyết đòi đưa họ về. Tô Nam chịu, liền vác Tiểu Mike lên vai thẳng.
Tiểu Mike hoảng hốt, nhận biến thành công cụ, tức đến mức giãy giụa loạn xạ, Tô Nam bất lực đành theo .
Trước khi rời , Phó Dạ Xuyên bỗng nắm lấy cổ tay cô:
“Buổi tiệc của nhà họ Lục ngày mai, chúng cùng nhé?”
Tô Nam khẽ nhíu mày, cô cũng nhận thiệp mời của nhà họ Lục, chỉ là rõ vì tổ chức tiệc, nhưng mỗi tiệc tùng đều là một buổi xã giao, cũng .
Tửu Lâu Của Dạ
“Không cần, sẽ tìm khác.”
Giọng cô nhẹ nhàng , trong mắt Phó Dạ Xuyên lóe lên một tia âm trầm, , giọng lạnh vài phần:
“Tối mai sẽ tới đón em, nếu để thấy em cùng đàn ông khác…”
“Thì sẽ g.i.ế.c .”
Trong lời , sự tàn nhẫn hề che giấu.
Tô Nam lạnh lùng một tiếng, sắc mặt đổi, d.a.o động.
Phó Dạ Xuyên nỡ buông tay, cổ tay cô mịn màng mềm mại, hóa chỉ cần nắm tay cô thôi cũng đẽ đến , những điều … đều là của , Phó Dạ Xuyên, kẻ khác dám mơ tưởng ? Cửa cũng !
Ánh mắt trầm xuống, xoay định lên xe, Tô Nam bỗng lên tiếng:
“Nhà Lục Kỳ rốt cuộc tổ chức tiệc gì mà thần bí ?”
Phó Dạ Xuyên đầu :
“Chúc mừng Lục Kỳ và vợ cũ tái hôn.”
Tim Tô Nam nghẹn một nhịp.
“…”
Làm đây… đột nhiên cô chẳng còn nữa .