Phó Dạ Xuyên bước tới, âm u cắt ngang cuộc trò chuyện của họ, giọng phảng phất vị chua.
“Đang gì mà vui thế?”
Thương Khiêm liếc Tô Nam, cô thong thả nhấp một ngụm cà phê đặt xuống, đụng tới nữa. Những ngón tay thon dài trắng mịn, ánh lên sắc ngọc, như một tác phẩm nghệ thuật.
Anh thoáng thất thần trong giây lát, lập tức lên tiếng:
“Tô tiểu thư kể một câu chuyện , Phó tổng cũng ?”
Tô Nam ngước mắt Thương Khiêm, gì thêm.
Ánh mắt Phó Dạ Xuyên càng trầm xuống, mang theo ý nghiến răng rõ rệt.
Hừ, cô kể chuyện cho Thương Khiêm ?
“Muốn chứ, phiền nếu cùng chứ?”
Vừa , cần chờ câu trả lời, trực tiếp xuống bên cạnh Tô Nam, dáng vẻ rõ ràng là đang tuyên bố chủ quyền, chỉ là đôi chân dài của vô ý chạm chân cô. Cô mặc váy ngắn, độ dài quá đầu gối, theo phản xạ liền dịch sang bên cạnh một chút.
Thấy , Phó Dạ Xuyên cố ý cọ chân cô, trong khoảnh khắc , như dòng điện chạy qua, đ.á.n.h thẳng tim.
Hắn liếc mắt một cái, dời nữa.
Bắp chân thon thả, trắng mịn … đến thế? Nhìn mà nóng cả mắt!
Vài giây , vội vàng , dám thêm nữa, nữa là sẽ chuyện.
Tô Nam lạnh lùng liếc một cái, né tránh nữa, ngược còn đá mạnh một cái.
Trong chớp mắt, sắc mặt trắng bệch vì đau. Mẹ kiếp, đúng là tay chẳng nương tình!
Động tĩnh lớn, Thương Khiêm hề chuyện gì đang xảy gầm bàn.
Phó Dạ Xuyên như việc gì, :
“Thật ăn cơm với Thương tổng cũng thú vị đấy, hai hẹn , nhớ gọi .”
Hắn sang Tô Nam, cô lườm một cái, sang Thương Khiêm:
“Thương tổng, ăn cũng gần xong , xin phép về .”
Thương Khiêm khựng , vội :
“Tô tiểu thư, còn một việc nhờ em.”
Tô Nam .
“Vài hôm nữa nước ngoài xử lý công việc, để Tiểu Mike ở trong nước một yên tâm, thể nhờ em trông nom giúp vài ngày ? Bảo mẫu và vệ sĩ đều sẽ ở , chỉ là thằng bé chịu lời lắm.”
Tô Nam lập tức hiểu .
Bên cạnh vang lên một tiếng lạnh:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ly-hon-toi-thua-ke-tai-san-hang-ty/chuong-574-dieu-toi-khong-chiu-noi.html.]
“Không yên tâm thì mang luôn , cứ phiền khác gì?” Huống hồ Tiểu Mike tuy nhỏ mà quỷ quái, lúc nào cũng gây rối cho .
Tô Nam ngay:
“Không vấn đề gì, sẽ cho đến đón thằng bé, mấy ngày cứ để nó ở nhà họ Tô.”
Sắc mặt Phó Dạ Xuyên khựng , chút vui, nhưng thêm lời vô ích nào.
Thương Khiêm nhẹ:
“Vậy phiền .”
Không ai để ý tới sự bất mãn của Phó Dạ Xuyên.
Tửu Lâu Của Dạ
Tô Nam rời , Phó Dạ Xuyên đương nhiên bám sát theo . Lên xe, Phó Dạ Xuyên ghế phụ.
Tô Nam lái xe, chỉ im lặng chằm chằm hàng đèn đường vàng vọt phía .
“Anh xe ?”
Phó Dạ Xuyên đáp:
“Anh uống rượu , lái xe , tài xế của cũng đang uống bên trong.”
Nói trắng là… lái.
“Tô Nam, thể đừng gặp riêng nữa ? Em mà… chịu nổi.”
Giọng hạ thấp, khàn khàn như đang cầu xin.
Tô Nam hít sâu một :
“Phó Dạ Xuyên, mong nhớ cho, , chuyện giữa chúng để khác .”
Ánh mắt u tối của Phó Dạ Xuyên lóe lên, đột nhiên ghé sát , giọng trầm thấp mang theo sức mê hoặc:
“Chúng chuyện gì? Chuyện trở thành tình nhân của em ? chỉ mang tiếng mà miếng. Hay là… chúng cho nó thành thật ?” Nếu thì cái danh hão , gánh thật là oan uổng!
Tô Nam nghiêng đầu , ánh mắt nhàn nhạt.
Hừ, con ch.ó cuối cùng cũng lộ nguyên hình !
Ánh mắt Phó Dạ Xuyên sâu thẳm u ám, như thể hút đó, nhưng Tô Nam hề d.a.o động. Cô gõ gõ lên vô lăng, lạnh một tiếng, nổ máy.
Phó Dạ Xuyên hỏi:
“Đi ?”
Tô Nam đáp gọn:
“Khách sạn.”