Thương Khiêm lập tức chuyển chủ đề, hai trò chuyện thêm một lúc, Tô Nam còn hỏi thăm tình hình gần đây của Tiểu Mike.
Nghe cô gửi hẳn cho thằng bé cả một thùng sách bài tập, Tiểu Mike tức đến mức suốt nửa đêm, dỗ kiểu gì cũng nín.
Dần dần, bầu khí trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn, đang vui vẻ thì tiếng “Hoan nghênh quý khách” của phục vụ vang lên, phần đột ngột.
Vài giây , một ánh lạnh lẽo như băng ghim c.h.ặ.t hai cạnh cửa sổ, Tô Nam chỉ cảm thấy sống lưng dâng lên một luồng lạnh buốt, còn kịp phản ứng thì một cánh tay cứng rắn đặt lên vai cô, đó cho cô cơ hội từ chối, trực tiếp ôm lấy eo cô, xuống bên cạnh.
Tô Nam khẽ sững , Phó Dạ Xuyên nở nụ , ánh mắt u tối khóa c.h.ặ.t lấy cô, nghiến răng mở miệng:
“Trùng hợp thật đấy, bảo bối?”
Chỉ một câu, , chỉ một cách xưng hô thôi cũng đủ khiến khí rơi thẳng xuống điểm đóng băng.
Tô Nam lạnh lùng :
“Buông .”
“Tô Nam!” Hắn đè nén sóng gió trong đáy mắt, trầm giọng gọi tên cô.
Sao cô thể vô tâm đến ? Hắn hạ đến mức thấp nhất, liên tục mấy ngày liền hẹn cô ăn sáng, ăn trưa, ăn tối, đều cô từ chối chút do dự, mà bây giờ, cô thời gian ngoài ăn cơm với Thương Khiêm? Rốt cuộc là cô thời gian, chỉ là ăn cùng ? Bực c.h.ế.t ! Thế nên… nhịn nữa!
Đối diện, ánh mắt Thương Khiêm tối một chút, mỉm , chủ động phá vỡ bầu khí quái gở :
“Phó tổng, xung quanh nhiều đang lắm, dù cũng nên chừa cho Tô tiểu thư chút thể diện chứ.”
Phó Dạ Xuyên ngoài ăn cơm, phía đương nhiên ít cùng, chỉ là , đụng mặt hai bọn họ ở đây mà thôi.
Ánh mắt Phó Dạ Xuyên trầm xuống, lạnh như phủ băng, nghiến răng, bàn tay đặt eo cô chậm rãi thu về.
Hắn thể để ý đến thể diện của Tô Nam, nếu thì chẳng sẽ nổi bật sự điều của Thương Khiêm ?
“Thương tổng đúng là nhàn nhã thật, việc ăn của lo cho , cứ thích đặt tâm tư những chỗ nên đặt.”
Lời đầy ẩn ý.
“Phó tổng bận trăm công nghìn việc, đừng để khác đợi lâu. Chúng gánh nổi , là mau qua đó .”
Thương Khiêm vẫn giữ nụ ôn hòa, nhưng trong đáy mắt, hàn ý chẳng hề thua kém. Đều là những cùng một cơ hội, ai sẽ chịu thua ai chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ly-hon-toi-thua-ke-tai-san-hang-ty/chuong-573-that-trung-hop-nha-bao-boi.html.]
Nghĩ đến việc Thương Khiêm gặp nhà của Tô Nam, Phó Dạ Xuyên liền bình tĩnh nổi, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, thể dung túng để hai họ riêng ăn cơm cùng ?
Phó Dạ Xuyên liếc nhạt về phía nhóm mang theo, trầm giọng phân phó:
“Trần Miễn, đưa , sẽ qua .”
“Vâng.”
Trần Miễn đáp một tiếng, khách sáo dẫn sang khu vực xa hơn.
Phó Dạ Xuyên đôi mày nhàn nhạt của Tô Nam, rõ ràng chẳng hề để mắt, sắc mặt càng lúc càng trầm, nhưng cũng chỉ dám trút lên Thương Khiêm.
Hắn sang Tô Nam, giọng dịu , cố ý tỏ mật, cho cô cơ hội từ chối, đưa tay vén nhẹ lọn tóc bên tai cô:
“ qua đó một lát , em ăn chút gì , đừng để đói bụng.”
Một bộ dáng quan tâm chu đáo, nhưng trong mắt Tô Nam, tên đàn ông ch.ó bắt đầu diễn trò, giả tạo thấy rõ. Chỉ điều… trình độ diễn quả thật cao hơn ít.
Cô chẳng buồn để ý, cúi đầu nếm một miếng bánh ngọt, phớt lờ sự tồn tại của Phó Dạ Xuyên.
Sắc mặt Phó Dạ Xuyên âm trầm, liếc Thương Khiêm một cái đầy cảnh cáo dậy rời .
Thương Khiêm theo bóng lưng , ánh mắt mang theo vài phần trầm ngâm.
“Phó tổng hình như đổi khá nhiều.”
Tửu Lâu Của Dạ
Tô Nam ngước mắt :
“Có lẽ là kích thích .”
Thương Khiêm , thêm gì, chỉ cảm thấy giữa bọn họ dường như xảy chuyện gì đó.
Phó Dạ Xuyên trong nâng ly chào hỏi một lượt , những chuyện còn đều giao cho Trần Miễn. Hắn yên, thể ở dù chỉ một khắc.
Nhìn Tô Nam và Thương Khiêm vui vẻ, lòng trĩu xuống.
Người phụ nữ thật sự xem như một kẻ tình nhân đáng nhắc tới ? Mà … còn kịp thực hiện bất kỳ nghĩa vụ nào của một tình nhân nữa cơ mà!