Không ngờ nghi ngờ nó là đồ giả? Tô Tiểu Hổ vẫy vẫy đuôi, lập tức cảm thấy Tiểu Mike đáng yêu chút nào.
Tiểu Mike nhíu mày, để kiểm chứng con hổ là thật giả, bé nhặt một miếng thịt khô bàn, bóp miệng con hổ .
“Này, ăn , tiểu hổ…”
Tô Tiểu Hổ cố sức thoát khỏi sự nhiệt tình của đứa nhỏ , nhưng sức lực đủ, nó tủi c.h.ế.t!
Đang lúc Tô Nam nổi định tay giúp thì Tô Tiểu Hổ ép đưa hai chân quơ quơ trong trung.
“Người ăn, là hổ giả!”
Một con hổ dữ dằn, mà mặt một đứa trẻ ngây thơ, quét sạch hết tôn nghiêm!
Nó rũ lông, ủ rũ trong lòng tiểu Mike, mắt đỏ hoe Tô Nam.
Đến cũng giúp !
Tô Nam cúi đầu, im lặng ăn cơm.
Thương Khiêm từng với cô tâm sự của , nên cô càng cố che giấu một tia khác thường trong lòng.
Hai cố tình nhắc đến chuyện đó, nên cũng đến mức lạnh nhạt, chỉ là thỉnh thoảng Thương Khiêm gắp đồ ăn cho cô và Tiểu Mike, cô thể cảm nhận ánh mắt dừng trong chốc lát, cô chỉ thể giả vờ như .
Ăn xong, đưa cô về nhà, Tiểu Mike mệt đến ngủ say xe.
Tô Nam bế Tô Tiểu Hổ xuống xe, Thương Khiêm chỉ lấy chiếc hộp giúp cô, vóc dáng thẳng tắp, mang theo vẻ áy náy cô.
“Mike hiểu ý nghĩa của hoa, sẽ dạy nó.”
Tô Nam mỉm : “Không , trẻ con chẳng ác ý.”
Khóe môi Thương Khiêm giãn một chút: “Lần chuẩn hoa hồng, cô sẽ thích chứ?”
Anh đang dò ý, Tô Nam lập tức hiểu hàm ý của .
Hoa hồng… là chỉ yêu mới tặng ?
“ thích xương rồng hơn.”
Xương rồng, loại hoa giữ cách cả nghìn dặm.
Thương Khiêm nhướng mày, cúi đầu bật .
“Ừ, giỏi nhất là lấy lòng đúng chỗ.”
…
Cùng lúc đó, tại Cảnh Viên.
Phó Dạ Xuyên về đến nhà, chú husky hớn hở lao lên, cau mày, dùng gậy chống gạt nó .
“Không Lục Kỳ về ? Sao còn dắt nó ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ly-hon-toi-thua-ke-tai-san-hang-ty/chuong-489-mot-nha-ba-nguoi.html.]
Ngô Đồ Đồ bưng một chậu thức ăn đuổi theo con ch.ó.
“Lục phu nhân cũng về , thích ch.ó, nên tạm để đây.”
“ cũng thích!”
Phó Dạ Xuyên lạnh mặt. Lục Kỳ đúng là rảnh rỗi gây chuyện cho !
Đang thì điện thoại Lục Kỳ gọi tới, đang bực, liền máy.
Lục Kỳ: “Trời ơi, lão Phó, loại khỏi cuộc chơi ?”
“Ý gì?”
“Tô Nam cùng Thương Khiêm dẫn theo con trai ăn ở nhà hàng Michelin, còn bao trọn, cảm giác y như một nhà ba !”
Đôi mắt Phó Dạ Xuyên lập tức trầm xuống, lạnh lẽo sắc bén, khí thế quanh trở nên rét buốt.
“Giờ họ đang ở ?”
Giọng đè nén một cơn tức giận khó mà khống chế.
Tửu Lâu Của Dạ
“Đi , cùng hết .”
Lục Kỳ còn thêm vài câu, hiếm khi thấy Phó Dạ Xuyên mất khống chế như , nhưng kịp thêm thì cúp máy, dứt khoát lưu tình.
Trong mắt Phó Dạ Xuyên thoáng hiện một ngọn lửa.
Ngô Đồ Đồ run rẩy ôm chú husky , cuộc điện thoại , rõ ràng.
“Phó tổng…”
Phó Dạ Xuyên mặt mũi u ám: “Không cần dùng cách gì, gọi Tô Nam đến đây.”
Ngô Đồ Đồ bản là quân sư vô dụng, ai bảo Phó tổng và Tô Nam đều bình thường chứ!
“… …”
Ba chữ cách còn xong, ánh mắt lạnh như băng của Phó Dạ Xuyên quét qua.
“Anh sống mấy năm nay , cảm thấy sống đủ ?”
Ngô Đồ Đồ lập tức đổi giọng: “ !”
Phó Dạ Xuyên lên phòng sách, Ngô Đồ Đồ mềm nhũn phịch xuống đất.
Phó tổng đúng là đáng sợ, xem ngày thường là hiền !
Anh cuống quýt lấy điện thoại, tìm của Tô Nam.
“Hu hu hu… cô Tô, Phó tổng ngã từ cầu thang xuống…”