Sau Khi Đồng Mộng Với Án Mạng, Tôi Trở Thành Con Cưng Của Cục Cảnh Sát - Chương 65: Nhìn thấy thông tin tuyển dụng
Cập nhật lúc: 2026-03-18 04:48:41
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cộc cộc cộc!”
“Xin hỏi bên trong ai ?”
Tiếng gõ cửa cuốn vang lên từ bên ngoài. Đó là giọng của một cô gái trẻ, vẻ đến 25 tuổi.
Bước chân đang lên lầu của Vương Nhất Kiều khựng . Cô đầu cánh cửa cuốn khóa c.h.ặ.t, nhưng nhanh ch.óng dời mắt . Cô định trả lời, tiếp tục bước lên lầu.
Lúc giọng cô gái bên ngoài vang lên nữa.
“Xin hỏi bên trong ai ?”
“ thấy thông tin tuyển dụng ở cửa là tuyển thợ gội đầu, bây giờ còn tuyển ? Nếu tuyển đủ thì phiền nữa, xin .”
Nói xong, cô gái ngoài cửa vẻ chuẩn rời .
“Đợi một chút.”
Vương Nhất Kiều mở cửa sổ kính bên hông gọi một tiếng.
Cô thò đầu ngoài, ánh mắt quét từ xuống cô gái một lượt. Cô gái mặc áo thun màu hồng đất trông quê mùa, quần jean ống màu sáng, tóc tết hai b.í.m đuôi tôm. Sắc mặt vàng nhưng vẫn đường nét khá ưa . Dáng cũng , đường cong rõ ràng.
Hai ngày , “hàng tuyển” mới đưa về suýt chút nữa chạy thoát, khiến cô thương khắp . Chỉ riêng việc dưỡng thương cũng cần một thời gian. Hơn nữa giao cho cấp vẫn còn thiếu một suất.
Con bé mặt ... cũng là một món hàng tuyển khá .
Vương Nhất Kiều hài lòng gật đầu. Ánh mắt đảo qua một vòng dừng mặt cô gái. Cô nắm khung cửa sổ hỏi: “Trước giờ từng thấy cô ở thị trấn. Cô trấn Hoành đúng ?”
“ trấn, ở làng Thanh Thủy. Chị ơi, chỗ còn tuyển ? thấy thông tin tuyển dụng ghi bao ăn ở, thật ?” Cô gái chỉ tờ giấy tuyển dụng tường, ngập ngừng hỏi.
Vương Nhất Kiều : “Có bao ăn ở.”
cô khoanh tay tựa cửa sổ tiếp: “ ông chủ. Ông chủ về quê thăm . Nếu cô thật sự thử việc thì hôm khác đợi ông chủ về .”
Cô quan sát biểu cảm mặt cô gái, vẫn ý định mở cửa.
Quả nhiên, cô gái lộ vẻ thất vọng. Cô Vương Nhất Kiều với ánh mắt lúng túng chớp chớp mắt. “Vậy chị ơi, ông chủ của chị bao giờ mới về?”
Giọng Vương Nhất Kiều bình thản. “Ít nhất cũng bốn năm ngày nữa. Ngày thứ năm cô . lên nghỉ ngơi .”
Nói xong, cô bộ định đóng cửa sổ.
“A, . Cảm ơn chị. vẫn chỗ ở trấn. Nếu ông chủ của chị về thì thôi , nơi khác hỏi thử. Cảm ơn chị.”
Cô gái vân vê ngón tay, đó cúi đầu chào Vương Nhất Kiều rời .
Động tác đóng cửa của Vương Nhất Kiều khựng . Cô chằm chằm bóng lưng đang dứt khoát rời của cô gái.
Ánh mắt Vương Nhất Kiều lóe lên. Một lúc cô đột nhiên gọi lớn: “Này em gái, đợi chút. Để chị gọi điện hỏi ông chủ xem , tránh cho em hôm nay chạy chạy vô ích.”
Tiếng gọi vang lên phía . Cô gái đầu .
Vương Nhất Kiều mỉm với cô gái, giả vờ lấy điện thoại gọi một lúc : “Ông chủ em lên trấn mà chỗ ở nên cho em thực tập ở tiệm ba ngày. Trong ba ngày bao ăn ở, thực tập cũng lương sáu mươi tệ một ngày. Nếu thì sẽ giữ em lâu dài.”
“Thật ? Ông chủ nhận em ? Cảm ơn chị, cảm ơn chị nhiều lắm.”
Cô gái vui mừng khôn xiết, liên tục cúi đầu cảm ơn Vương Nhất Kiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-dong-mong-voi-an-mang-toi-tro-thanh-con-cung-cua-cuc-canh-sat/chuong-65-nhin-thay-thong-tin-tuyen-dung.html.]
Vương Nhất Kiều nhếch môi, cầm chìa khóa mở cửa cho cô gái. Khi kéo cửa cuốn lên, cô gái ở cách gần, cô càng càng thấy ý.
“À đúng , còn hỏi em tên gì?”
Cô gái ngại ngùng đáp: “Dương Phương. Người nhà đều gọi em là Tiểu Phương.”
“Tiểu Phương, tên đấy.” Vương Nhất Kiều . “Hôm nay tiệm kinh doanh, chị dẫn em xem chỗ ở phía . Em nghỉ ngơi , ngày mai hãy bắt đầu việc.”
“Vâng, cảm ơn chị.”
Tiểu Phương ngoan ngoãn bên cạnh Vương Nhất Kiều, cũng ngó xung quanh.
Vương Nhất Kiều hài lòng với dáng vẻ ngoan ngoãn lời của Tiểu Phương. Cô dẫn cô lên một căn phòng tầng hai, lấy chăn gối sắp xếp xong mới rời .
Tiểu Phương bên mép giường, cánh cửa phòng đóng kín, chờ một lúc. Khi cô định đưa tay lên tai thì trong tai vang lên một giọng :
“Trong phòng camera. Vương Nhất Kiều thể đang theo dõi cô. Đừng động tác gì bất thường.”
Tiểu Phương, đúng hơn là Thẩm Vi, động tác đưa tay lên tai lập tức đổi thành dụi mắt. Sau đó cô cởi giày, tựa lưng đầu giường, khoanh chân nhắm mắt giả vờ ngủ.
Trong tai truyền đến giọng của Cố Cận Xuyên: “Thả lỏng . Lúc nãy cô thể hiện . Vương Nhất Kiều cho cô nghĩa là tin câu chuyện đó. Bây giờ cô chỉ đang quan sát thôi. Cô cứ giữ trạng thái thoải mái là .”
Thẩm Vi gì, chỉ khẽ “hừm” một tiếng, giống như âm thanh vô thức khi đang ngủ.
Giọng Cố Cận Xuyên vang lên: “Nếu cô thấy Vương Nhất Kiều dấu hiệu phát hiện thì lập tức phát tín hiệu. Chúng sẽ đến chi viện ngay.”
Thẩm Vi đưa tay gối đầu, hàng mi khẽ run.
Hai giờ , tức là buổi sáng khi Thẩm Vi cùng Thẩm Thanh Sơn và Thẩm Tiểu Bảo đón Trương Ngọc Lan xuất viện về nhà, cô ngủ quên taxi. Trong giấc ngủ, cô thấy những hình ảnh mới.
Trong mơ, Vương Nhất Kiều ngay từ sáng sớm chuyển Phạm T.ử Hiên và Sở Tâm Nhiên nơi khác.
Thẩm Vi thấy ngày giờ hiển thị lịch điện thoại khi Vương Nhất Kiều gọi điện. Vương Nhất Kiều giao nhóm Phạm T.ử Hiên cho hai gã đàn ông mà cô từng thấy đó, bảo họ đưa tới “chỗ cũ”.
Hơn nữa phía Vương Nhất Kiều còn một ông chủ. chỉ liên lạc qua điện thoại, nên Thẩm Vi kẻ Vương Nhất Kiều là ai.
Tuy trong giấc mơ cô vẫn thu hoạch. Qua cuộc điện thoại giữa Vương Nhất Kiều và ông chủ, cô một “món hàng” của cô hỏng nên cần bổ sung hàng mới gấp.
Sau khi tỉnh dậy và về đến nhà, Thẩm Vi lập tức tìm Cố Cận Xuyên và chủ động xin tham gia.
Ban đầu Cố Cận Xuyên đồng ý. nhiều Thẩm Vi cam đoan, cộng thêm việc bắt Vương Nhất Kiều ngay lúc thật sự thời điểm nhất vì cảnh sát vẫn gì về kẻ cô .
Kế hoạch bắt giữ tạm thời hoãn . Thay vì để một nạn nhân rõ danh tính khác xuất hiện, ít nhất Thẩm Vi còn cảnh sát hậu thuẫn. Cô còn đeo chiếc dây chuyền định vị mà Cố Cận Xuyên từng tặng đó. Nếu xảy tình huống bất ngờ, đội hình sự cũng thể tới kịp.
Vì , thực sự ai thích hợp mồi nhử hơn Thẩm Vi.
Khoảng nửa giờ trôi qua.
“Vương Nhất Kiều cô nữa .”
Thẩm Vi mở mắt.
Cô bắt đầu hành động.
Thẩm Vi dậy, bước tự nhiên nhưng nhẹ nhàng về phía cửa. Cô nắm lấy tay nắm cửa, cẩn thận vặn xuống để phát tiếng động bước ngoài.
Cô định xuống lầu thì phía đột nhiên vang lên một giọng u ám.