Sau Khi Đoạn Thân - Ta Có Không Gian Tích Trữ Vật Tư - Trồng Rau Nổi Tiếng Khắp Kinh Thành - Chương 62: Xuân Di Nương Dâng Công Thức ---
Cập nhật lúc: 2025-11-27 00:59:20
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Uyển đồng t.ử co rút, đột ngột , tới cúi xuống nắm chặt cổ áo nha .
“Ngươi cái gì, Bá gia triệu tập... Sao ả chuyện ?”
Ếch Ngồi Đáy Nồi
“Là Phu nhân đến thăm di nương nhắc tới.”
Trái tim Ôn Uyển một phen chấn động, lập tức như rơi hầm băng lao dung nham, nóng lạnh dày vò, khiến nàng suýt chút nữa nổi điên.
Phụ đây rõ ràng là từ bỏ nàng , để cho những tiểu tiện nhân gì đến thế vị trí đích nữ của nàng .
Khốn kiếp!
“Phu nhân thế nào, tại ngăn cản?”
“Phu nhân , nếu bà còn khuyên can, Bá gia sẽ bảo bà cùng Đại tiểu thư trở về Đông Tĩnh.”
Ôn Uyển chân mềm nhũn, thể trực tiếp ngã về phía .
Nha bên cạnh vội vàng lo lắng đỡ lấy, “Tiểu thư, cẩn thận.”
Ôn Uyển hồn, đẩy mạnh ả , nha đang quỳ mặt đất, ánh mắt hung ác.
“Di nương nhà ngươi thật sự cách? Cách gì, Phu nhân ?”
“Di nương , chỉ cần Tiểu thư gặp mặt là sẽ .”
Ôn Uyển khẽ cụp mi, bàn tay nắm chặt vạt áo nha , khớp xương trắng bệch.
Một lát , nàng hất nha , phủi phủi xiêm y dậy, “Dẫn đường.”
Nha vội vàng dậy, cung kính dẫn nàng đến Thúy Lan Uyển.
Thúy Lan Uyển chỉ một Xuân di nương ở, mà còn vài vị thất khác.
Ôn Uyển hiện giờ mang ác danh lan truyền khắp phủ.
Thấy nàng xuất hiện ở Thúy Lan Uyển, nha các phòng liền kinh hãi vội vàng báo tin cho chủ t.ử của , bảo họ tuyệt đối đừng ngoài rước họa .
Ôn Uyển mặt nặng mày chì, dẫn phòng Xuân di nương.
Trong phòng một mùi t.h.u.ố.c nồng nặc, khiến nàng nhíu chặt mày, bịt mũi bỏ .
nghĩ đến cảnh hiện tại của , nàng vẫn cố gắng nén cơn nóng giận, mặt mày cau bước phòng trong.
Nghĩ rằng nếu tiện nhân dám lừa gạt nàng , nàng sẽ cho ả thế nào là sống bằng c.h.ế.t.
Trong phòng, Xuân di nương đang giường, sắc mặt trắng bệch, bệnh tật, trông vẻ đáng thương, khiến thấy mà thương xót.
Nha báo một tiếng, ngoài, canh cửa.
Xuân di nương đầu , nở nụ ôn hòa với nàng .
Ôn Uyển cau mày, cảm thấy Xuân di nương hôm nay vẻ gì đó khác lạ một cách khó hiểu.
Nàng đang nghi hoặc, liền đối phương : “Đại tiểu thư, chuyện hôm nay, e rằng thích hợp cho ngoài chúng thấy.”
Ôn Uyển cau mày, lạnh giọng hỏi, “Ngươi rốt cuộc cái gì, Vân Tri Ý, nếu dám lừa gạt , tuyệt đối sẽ khiến ngươi c.h.ế.t thây!”
Xuân di nương đổi thái độ nhún nhường, khúm núm thường ngày, chỉ dùng cây ngân châm nhẹ nhàng khều khều lò xông hương.
“Ta thời gian rảnh rỗi để đùa giỡn với Đại tiểu thư, nếu Đại tiểu thư còn bay cao vươn xa, tự khắc thể ở một lời, nếu tin, thể rời .”
“Ngươi!”
Ánh mắt Ôn Uyển trầm xuống, nhưng thấy ả vẻ tự tin như , nàng âm thầm nghiến răng.
Cuối cùng vẫn phất tay, bảo hai nha ngoài cùng canh giữ.
Đợi cửa đóng , nàng hỏi: “Rốt cuộc là phương pháp gì, mau!”
Xuân di nương nghiêng đầu, đầy ẩn ý.
“Đại tiểu thư cảm thấy mùi hương thế nào?”
Ôn Uyển sững sờ, khi phản ứng , định phát hỏa.
ả tiếp.
“Hương tên là Khiên Hồn Hương, ngửi lâu ngày thể kiểm soát suy nghĩ của khác.”
Đồng t.ử Ôn Uyển co rút mạnh, lập tức bịt miệng mũi, kinh hãi giận dữ trừng mắt ả.
Xuân di nương từ từ dậy, .
“Đại tiểu thư chớ lo, chỉ uống Hương Hoàn mới kiểm soát về lâu dài, còn nếu uống thuốc, hương khi ngửi chỉ tác dụng ngưng thần an miên.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-doan-than-ta-co-khong-gian-tich-tru-vat-tu-trong-rau-noi-tieng-khap-kinh-thanh/chuong-62-xuan-di-nuong-dang-cong-thuc.html.]
Ôn Uyển mặt đầy vẻ tin, chỉ cảnh giác chằm chằm ả, bước chân vô thức lùi về phía .
Dường như nàng thể bỏ chạy ngay lập tức.
Xuân di nương thấy , đáy mắt lóe lên một tia khinh thường và chán ghét.
‘Nữ chủ quá nhát gan ngu độn như .’
‘Do cảnh tạo nên, nên mới cần ngươi hỗ trợ.’
‘Chậc, thật là phiền phức. Yêu Linh Linh, ngươi thật sự thể tra nguyên nhân ảnh hưởng cốt truyện ? Ta nghĩ giải quyết từ gốc rễ sẽ hơn.’
‘Cần Ký Chủ tự điều tra để mở khóa.’
‘Thôi .’
Xuân di nương thầm hít một , nén sự bực bội trong lòng, một nữa nở nụ .
“Có một chuyện, lẽ Đại tiểu thư , thực Xuân Ngọc Lộ ban đầu là do điều chế , Vân Tri Ý đoạt và cải tiến.”
Nghe , bước chân lùi của Ôn Uyển chợt dừng , cũng thèm che miệng mũi nữa, nhanh chóng bước lên hai bước, ánh mắt hung tợn.
“Ngươi cái gì? Xuân Ngọc Lộ là do ngươi điều chế?”
Xuân di nương cổ áo nắm chặt, nén ham ném kẻ mặt ngoài.
“Là công thức ban đầu.”
Ôn Uyển quan tâm là công thức ban đầu cuối cùng, vội vàng hỏi: “Vậy bây giờ ngươi thể ?”
Xuân di nương lắc đầu, “Có thể, nhưng vẫn kém hơn phiên bản cải tiến.”
Khi nàng còn thêm điều gì, ả nhanh chóng : “ nghiên cứu hai loại vật phẩm mới, một loại chính là Khiên Hồn Hương, loại là hương lộ hiệu quả hơn cả Xuân Ngọc Lộ, gọi là Ngọc Cơ Tiên Lộ. Chỉ cần dùng ba ngày là da dẻ mịn màng trắng nõn, bảy ngày nếp nhăn mờ , mười lăm ngày biến mất.”
Đồng t.ử Ôn Uyển co rút theo giọng điệu chậm rãi của ả, thở cũng dồn dập hơn vài phần.
“Đồ ?”
Xuân di nương lấy một cái bình sứ nhỏ màu đỏ từ trong tay áo, đưa cho nàng .
Ôn Uyển lập tức giật lấy.
Móng tay sắc nhọn để một vết hằn đỏ ngón tay Xuân di nương.
Ngón tay Xuân di nương khẽ run lên, đáy mắt lóe lên một tia lạnh lẽo.
Ôn Uyển mở nắp bình, lập tức một mùi hương cực kỳ dễ chịu lan tỏa .
Nàng nhịn nheo mắt , hít sâu một .
Sau đó đổ một chút lên mu bàn tay, cũng màng đến việc bên trong là t.h.u.ố.c độc .
Chất lỏng mu bàn tay, giống như sương sớm, trong suốt và óng ánh.
Khi xoa đều, nó bám da như nước, hề nhờn dính, đầu tiên là cảm giác nóng, đó là mát lạnh, thoải mái.
nàng mu bàn tay dường như bất kỳ đổi nào, liền nhíu mày, đầu chất vấn.
“Tại tác dụng?”
Xuân di nương nén sự bực bội trong mắt, ôn tồn : “Cần đợi một canh giờ mới thấy hiệu quả, khi vết sẹo nếp nhăn, nó chỉ tác dụng trắng và săn chắc da, nhưng nếu sử dụng lâu dài, thể giữ mãi tuổi thanh xuân.”
Mắt Ôn Uyển sáng rực lên, về mu bàn tay, chút nôn nóng.
thời gian thể trôi qua ngay lập tức vì sự nôn nóng của nàng , nàng chỉ thể tạm thời đè nén sự bồn chồn, nghi ngờ ả .
“Nếu thứ thật sự như , tại ngươi lấy sớm hơn, và tại Xuân Ngọc Lộ là do ngươi nghiên cứu , để cho tiện nhân chiếm tiện nghi vô ích.”
Xuân di nương thở dài.
“Đại tiểu thư, chỉ là một tỳ nữ ngay cả phận tự do cũng , tất cả của đều thuộc về chủ nhà, dù Xuân Ngọc Lộ do điều chế, nhưng nó thuộc về . Huống hồ, dù , cũng chắc tin, khi còn Phu nhân trừng phạt bán .”
Ôn Uyển nheo mắt, “Nếu , tại đưa cho Phu nhân, đưa cho ? Ta đó còn ngươi thương.”
Xuân di nương thở dài một tiếng u hoài.
“Ta từ nhỏ hầu hạ bên cạnh Phu nhân, hiểu rõ chỉ khi Phu nhân thì mới thể , nhưng Phu nhân luôn nhân hậu, một lòng hướng về Bá gia, xung quanh Bá gia thất thành đàn, e là nếu phương t.h.u.ố.c rơi tay Phu nhân, Bá gia sẽ đòi lấy , một ngày nào đó nó sẽ trở thành vật của một thất nào đó. Đại tiểu thư thì khác, trong thời gian , thường xuyên quan sát, thông minh, giỏi tự mưu tính, sẽ dễ dàng khác lợi dụng. Nếu món đồ ở trong tay , định sẽ dễ dàng khác đoạt .”
Ai mà chẳng thích lời ngon tiếng ngọt.
Nhất là thời gian nàng mắng c.h.ử.i thì cũng đang đường mắng.
Đột nhiên thấy tán thưởng hành vi ngôn ngữ của , chân mày Ôn Uyển mới giãn .
Nàng liếc Xuân Di Nương một cái, kiêu ngạo : “Coi như ngươi mắt , ngươi gì?”