Sau Khi Đoạn Thân - Ta Có Không Gian Tích Trữ Vật Tư - Trồng Rau Nổi Tiếng Khắp Kinh Thành - Chương 201: Dân Trang Đến Tặng Lương Thực ---
Cập nhật lúc: 2025-11-29 01:59:52
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Phu nhân, xin hãy bớt giận, bớt giận, vài trời sinh là hạt giống , thể nghĩ thông, chớ nên tức giận mà hại thể đáng.”
Bà t.ử vội vàng tiến lên, đỡ Sầm Thị suýt ngất xỉu, sai nhanh chóng mời đại phu.
Ôn Uyển cũng vội vàng dậy, cùng đỡ nàng xuống, lo lắng : “Nương, đừng giận, dù nhi nữ cũng , đừng hỏng thể.”
Sầm Thị thở gấp mấy , mở mắt khuôn mặt nhỏ nhắn gầy gò của nàng, càng thêm đau lòng, đưa tay ôm lấy nàng.
“Uyển nhi, đứa con đáng thương của , để con chịu khổ , là của nương, nương bảo vệ cho con. Con yên tâm, chuyện nương nhất định sẽ đòi công bằng cho con, nhất định để nó hại con nữa, đợi cha con về, nương sẽ bảo ông bắt nó về!”
Ôn Uyển sắc mặt tái nhợt, “Nương, chi bằng cứ bỏ qua , vạn nhất cha nổi giận, cảm thấy con mất thể diện Bá phủ, thì ?”
Sầm Thị nghĩ đến thái độ gần đây của Bá gia, cũng thấy lòng lạnh ít.
Nàng cũng cần , nếu để ông chuyện , chừng cũng chỉ bảo nữ nhi lớn chuyện mà thôi, đừng gây trò cho Bá phủ.
Nàng càng nghĩ càng giận, nghiến răng ken két.
“Chuyện thể bỏ qua, vẫn nó tay nữa , nếu cha con quản, nương cũng sẽ quản đến cùng!”
Nói , nàng vỗ nhẹ tay Ôn Uyển, “Việc con đừng bận tâm nữa, tiếp theo hãy dưỡng thể cho , con xem, tiều tụy đến mức nào .”
Ôn Uyển mím môi, rúc lòng nàng, hít hít mũi, dịu dàng : “Nương, thật , là nhi nữ quá tùy hứng, luôn đau lòng, trải qua chuyện , mới khổ tâm của .”
Nghe lời , lòng Sầm Thị mềm nhũn như bùn, vẻ mặt đầy vẻ an ủi vuốt tóc nàng.
“Haiz, chuyện qua thì cứ để nó qua , cũng thể trách hết con. Thôi, con mệt mỏi vì chuyến dài, hết hãy về tắm rửa nghỉ ngơi, sẽ bảo nhà bếp vài món con thích ăn, hầm thêm canh bổ.”
Nàng vội vàng gọi tới, bắt đầu lo liệu.
Trước đó còn vài phần tức giận, giờ chỉ còn sự xót thương, hận thể dâng bộ những thứ nhất đời cho nàng.
Lúc , một tỳ nữ bước thông báo, rằng Liễu di nương và nhị tiểu thư Đại tiểu thư về, nên đến thăm hỏi.
Sầm Thị , mặt lập tức xụ xuống.
Ôn Uyển cũng sửng sốt, kinh ngạc đầu, thất thanh kêu lên, “Nhị tiểu thư? Ai? Chẳng lẽ…”
Lời nàng xong, tỳ nữ bên cạnh vội vàng đỡ lấy nàng, “Tiểu thư cẩn thận.”
Ôn Uyển kịp phản ứng, vội vàng thu vẻ mặt dữ tợn, bối rối về phía Sầm Thị.
Sầm Thị thấy nàng hiểu lầm, tưởng rằng đưa Ôn Nhu về nữa, vội vàng giải thích.
“Không như con nghĩ , là mấy vị thứ của con đến.”
Nói xong, nàng lạnh mặt với tỳ nữ: “Cứ bảo Đại tiểu thư mệt mỏi vì chuyến xa, đợi khi nào rảnh rỗi sẽ gặp .”
“Dạ.”
Tỳ nữ hồi bẩm, Ôn Uyển khỏi khẽ run má, đáy mắt đầy vẻ âm hiểm.
vẫn chỉ thể giả vờ ngoan ngoãn, ngây thơ, “Nương, các nàng đến gì?”
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Nhắc đến chuyện , sắc mặt Sầm Thị cũng , chỉ thể .
“Việc lát nữa sẽ kể chi tiết cho con , yên tâm, dù các nàng đến, cũng cướp thứ vốn thuộc về con, con cứ tắm rửa nghỉ ngơi , đừng để tâm thần tổn thương.”
Ôn Uyển còn hỏi.
Ống tay áo tỳ nữ kéo một cái, nàng chỉ đành nuốt lời và cơn giận xuống, dịu dàng .
“Vâng, nương cũng , đừng tức giận nữa, đáng .”
Sầm Thị nét mặt rạng rỡ, gật đầu, nàng rời , sắc mặt mới lạnh .
Lúc , Vân Tri Ý, "theo dõi" bộ quá trình, nhẹ nhàng mở mắt, đáy mắt tĩnh lặng gợn sóng, chỉ còn vài phần hài hước lưu .
Ngón tay vô thức gõ nhẹ lên mặt bàn, tay chống cằm, khóe môi khẽ cong, dáng vẻ xem kịch vui, chẳng hề giận dữ vì bản gán thêm tội danh.
Chuyện ngay từ khi Ôn Uyển và Giả Thiếu Dương mưu tính cùng .
Dẫu , tên trong thời gian đó ít Ôn Uyển nhắc đến, để tâm cũng khó.
Vốn tưởng hai thể bày đại kế kinh thiên động địa gì, kết quả chỉ đơn thuần là Ôn Uyển yên về phủ, trách tội mà thôi.
Thẳng thắn mà , ban đầu chút nghi ngờ, liệu phần miêu tả cốt truyện của Giả Thiếu Dương thổi phồng , là Ôn Uyển ảnh hưởng mà giảm trí tuệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-doan-than-ta-co-khong-gian-tich-tru-vat-tu-trong-rau-noi-tieng-khap-kinh-thanh/chuong-201-dan-trang-den-tang-luong-thuc.html.]
nghĩ thì hiểu.
Đời Giả Thiếu Dương tiên ô danh, gia chủ đuổi về lão trạch.
Núi cao Hoàng đế xa, kể chỉ là một thứ t.ử nhận bao nhiêu tài nguyên của gia tộc, thế lực cũng kịp bồi dưỡng.
Căn bản thể kịp thời nắm bắt tình hình kinh thành.
Nếu là buổi yến tiệc Trung thu, kế lẽ còn hữu dụng, thể giúp Ôn Uyển giành chút đồng tình.
giờ đây, e rằng sẽ phản tác dụng.
Chỉ thể dùng để lừa bịp Sầm Thị thôi.
Quay về kinh cũng .
Vừa Hứa Bảo Phúc vẫn còn ở kinh thành.
Tính toán ngày tháng, thư gửi tới Tụ Bảo Đổ Phường hẳn là sắp tới nơi.
‘Linh Y Y, Ôn Uyển tồn tại để che đậy nữ chính thực sự ?’
‘... Ký chủ vì nghĩ như ?’
Vân Tri Ý nheo mắt, ‘Dù cũng một điều thể khẳng định, Ôn Uyển tuyệt đối nữ chính.’
Ta xuyên qua nhiều thế giới như , nắm bắt một quy luật, nữ chính nào như Ôn Uyển.
Ngoại trừ việc thể g.i.ế.c c.h.ế.t, nàng hề nửa phần khí vận gia , cứ như là một quân cờ tùy tiện ném để thu hút sự chú ý.
Mà trong một thế giới, nam chính, tất yếu nữ chính, cho dù sự tồn tại của nữ chính quan trọng, cũng nhất định .
Trừ phi thế giới tồn tại nam nữ chính.
những tình tiết thấy đó đều cho thấy nam chính, nữ chính thực sự là ai?
Nếu nam chính thật sự là Quách Vương, khả năng trở thành nữ chính...
Ngón tay nàng khẽ gõ, trong đầu liên tục lướt qua những nữ t.ử khả năng liên quan đến .
Ngay cả Phúc An Quận Chúa cũng nàng xem xét tới lui, vẫn tìm manh mối.
Hay là nam chính cũng thể là b.o.m khói do ý thức thế giới thả để che đậy điều gì đó?
Hiện tại gặp vị Quách Vương mà từng diện kiến cho đến tận bây giờ.
Nói thì vị cũng đủ thần bí, hai đời vẫn từng gặp.
Nghe vị từ nhỏ rõ vì lý do gì, đưa đến một đạo quán nào đó.
Ngay cả mấy cung yến cũng từng xuất hiện.
Tuy nhiên, dựa theo tình tiết tổng hợp từ các nhân vật khác, hẳn là khi Phó Tinh Thần thương thành phế nhân, sẽ bắt đầu xuất hiện.
Có lẽ đợi khi tra rõ nguồn độc, cũng thể kinh thành một chuyến.
Vân Tri Ý trăm sự vô vị, suy nghĩ.
Lúc Lý Phúc vội vàng chạy tới, ngoài sân gọi.
Vân Tri Ý dậy, đến hành lang, “Vào đây mà .”
Lý Phúc mới vội vã bước , mặt mang theo ý nén .
“Đông gia, bên ngoài, các trang hộ đến giao lương .”
Vân Tri Ý khựng , hiểu là giao lương thuế.
Nàng gật đầu, “Cứ để Lý bên đó đối chiếu sổ sách là .”
Lý Phúc xoa xoa tay, “Kia, Đông gia, các trang hộ bàn bạc, năm nay giao thêm một thành lương thuế.”
Vân Tri Ý kinh ngạc, nhướng mày hỏi: “Vì ?”
Chỉ từng xin Đông gia giảm thuế, từng thấy chủ động yêu cầu tăng thuế, quả thực là lạ lùng.
Lý Phúc ha hả, “Lần trang viên mùa lớn trăm năm một, tất cả đều nhờ phúc của Đông gia, chỉ là đây đều là lũ chân đất, cũng thể lấy vật gì để tạ ơn Đông gia, bèn nghĩ, cứ giao thêm chút lương thực.”