15.
Không trôi qua bao lâu, tỉnh trong cung điện Ma tộc. Mọi thứ xung quanh vẫn y nguyên, tĩnh lặng như thể từng chuyện gì xảy .
Khi mở cửa bước , bên ngoài chật kín . Tiên, Ma, Yêu, Quỷ, Tinh Linh... đủ cả năm tộc. Ta theo bản năng lùi một bước. Chuyện gì thế ?
Còn nữa, Bùi Tịch ?
"Cô nương tỉnh !"
"Đa tạ cô nương cứu mạng chúng ."
" , tên đại ma đầu thế mà kéo cả thế giới chôn cùng , quả là tội ác tày trời. Cũng may nhờ cô nương phút cuối dùng Thần khí cứu vớt chúng sinh."
"???"
Khoan , họ nghĩ như ?
"Bùi Tịch ?"
"Cô nương, tên đại ma đầu Bùi Tịch hồn phi phách tán ."
"Hắn nhiều việc ác, c.h.ế.t là đáng đời."
"......"
C.h.ế.t ?
Thư Sách
Sao thể?
Bùi Tịch thể c.h.ế.t ? Những đều sống , tại c.h.ế.t? Hắn giỏi toan tính như , một con ma đến tám trăm cái tâm cơ, còn việc tìm Thần khí, thể dễ dàng c.h.ế.t như thế...
"Cô nương? Cô nương?"
Ta đám mặt. Họ dường như đều đang vui mừng vì sự biến mất của Bùi Tịch, kể cả những kẻ ban đầu từng tôn sùng là Ma Tôn...
Bùi Tịch quả thực , nhưng dành tất cả những gì nhất cho .
"Đừng nữa."
Đám đông dường như sực nhớ quan hệ giữa và Bùi Tịch, dần dần im lặng.
Tộc trưởng Tinh Linh tộc chậm rãi lên tiếng: "Cô nương, nếu chê, thể cùng chúng về Tinh Linh tộc..."
"Tiên tộc cũng hoan nghênh cô nương."
"......"
"Ta cả. Không cứu các , là Bùi Tịch cứu. Thần khí là do tìm, các cần cảm tạ là , ."
Nói xong, trở phòng, đóng sầm cửa . Ta cho lẽ. Hệ thống chắc chắn cách.
Đợi tiếng ồn ào bên ngoài tan , bắt đầu gọi hệ thống, nhưng đáp chỉ là sự im lặng.
Ta lôi hết tất cả kỳ trân dị bảo mà Bùi Tịch từng đưa cho , lục tung lên để tìm manh mối, nhưng vô vọng.
Căn phòng , từng món đồ vật đều là do Bùi Tịch tự tay sắm sửa cho . Nhìn vật nhớ , lòng quặn thắt.
Ta vẫn tin c.h.ế.t. Hắn tính toán kỹ lưỡng như , tin chừa đường lui cho . Chỉ là tìm thấy mà thôi.
"Đừng nữa, ồn c.h.ế.t !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-cong-luoc-that-bai-ta-bi-vai-ac-giam-cam/8.html.]
Giọng đột ngột vang lên khiến lòng nhen nhóm hy vọng: "Hệ thống? Hệ thống, ngươi cách gì ?"
Giọng điệu máy móc của hệ thống chẳng hiểu vài phần tức giận:
"Ta gì cách nào! Hắn c.h.ế.t là c.h.ế.t . Ta hiện tại ngoi lên là để hỏi cô về thôi. Phiền quá mất!"
Nó cọc cằn quá.
"......"
Khoan , đúng. Hệ thống là máy móc mà? Máy móc cũng cáu kỉnh ?
Ta còn kịp gì, hệ thống lên tiếng, vẻ miễn cưỡng: "Xin , thế giới đang tái thiết lập, nhiều việc quá nên thái độ tệ."
Ta: "???"
Ta chợt nghĩ đến một khả năng. Tuy khó tin, nhưng với tính cách của Bùi Tịch thì gì là thể.
Ta nhanh ch.óng lau khô nước mắt, giả bộ vui vẻ:
"Thật ? Ta thành nhiệm vụ hả? Ta thực sự thể về nhà ư?"
Hệ thống khựng hai giây: "Cô vẻ vui nhỉ?"
" thế, sắp rời khỏi cái nơi quỷ quái ."
"Cô định cứu Bùi Tịch ?"
"Ngươi bảo c.h.ế.t , ngươi còn bó tay thì gì chứ."
Hệ thống: "......"
Ta thấy tiếng "rè rè" trong đầu, lòng càng thêm nghi hoặc. Nhớ tới việc ai đó thể suy nghĩ của , để diễn cho trót, cố tình tưởng tượng vài viễn cảnh phong phú trong đầu.
"Đưa về . Ở đây chán ngắt. Về còn tìm trai nữa chứ. Ta xinh thế , chỉ cắm đầu công việc, giờ nghĩ tiếc thật. Tiền tiết kiệm cũng nhiều, về sẽ b.a.o n.u.ô.i vài em 'phi công trẻ', tiểu cẩu, tiểu lang cẩu (trai trẻ) gì đó cho sướng đời."
Tiếng rè rè của hệ thống vang lên. Khoảng nửa phút , nó lên tiếng, giọng điệu vẻ hả hê:
"Cô nghĩ kỹ ? Về là đấy."
Nếu nhầm thì nó đang dọa đấy ?
"Nghĩ kỹ . Cái nơi khỉ ho cò gáy ai thích ở thì ở."
"Được, nếu cô , bổn hệ thống sẽ toại nguyện..."
Giọng hệ thống đột ngột im bặt. Giây tiếp theo, một đôi bàn tay to lớn vòng qua ôm c.h.ặ.t lấy eo :
"Kẻ nào lóc thích , nữa, nguyện ý ở hả? Đồ l.ừ.a đ.ả.o."
(HOÀN)