Sau Khi Công Lược Thất Bại, Ta Bị Vai Ác Giam Cầm - 4
Cập nhật lúc: 2026-02-09 13:52:40
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
7.
Đã đôi , nghi ngờ liệu Bùi Tịch trùng sinh, là đang nắm giữ "bàn tay vàng" (cheat) nào đó .
chẳng hề giống như cốt truyện cũ: vội vàng kế thừa ngôi vị Ma Tôn, cũng chẳng gây sự với nam nữ chính. Hắn chỉ dẫn du ngoạn khắp nơi, nhàn nhã tự tại. Hành động khiến cảm thấy, lẽ là do nghĩ nhiều .
Dựa theo lẽ thường, phản diện một khi trùng sinh thì việc đầu tiên là tìm nhân vật chính tính sổ, hoặc đoạt tất cả những gì thuộc về mới đúng chứ.
Ở bên cạnh Bùi Tịch lâu ngày, tuy vẫn còn chút sợ hãi, nhưng khí giữa hai hòa hợp hơn nhiều. Ta cùng qua bao nhiêu danh lam thắng cảnh. Nếu đám nhân vật chính tìm tới cửa, nghĩ và vẫn sẽ tiếp tục chu du thiên hạ.
Chuyện là do Bùi Tịch thu thập quá nhiều Thần khí. Đám nhân vật chính lo lắng cầm bảo vật chuyện xằng bậy, hại nước hại dân, nên tập hợp các nhân sĩ chính phái, dương cao ngọn cờ "hành hiệp trượng nghĩa" đến đòi Thần khí.
Kết quả là và Bùi Tịch bọn họ bao vây ba tầng trong, ba tầng ngoài.
Lúc , và Bùi Tịch đang câu cá ở một nơi non xanh nước biếc. Ta năn nỉ gãy lưỡi Bùi Tịch mới chịu đồng ý nướng cá cho ăn. Đừng Bùi Tịch hung dữ thế thôi chứ tay nghề nấu nướng của đỉnh lắm đấy.
Chỉ là... mắt thấy cá c.ắ.n câu, dây câu của bỗng nhiên đ.á.n.h đứt phựt.
Ta: "......"
Sống hai kiếp , bao giờ thấy cạn lời như lúc .
Bùi Tịch vẻ mặt buồn bực của mà bật . Hắn đưa tay về phía : "An Bội."
Ta quá quen với việc , lập tức biến trở về nguyên hình là một đóa hoa, để nhét vạt áo n.g.ự.c.
Thật mỗi tác chiến cũng giúp lắm, nhưng lực bất tòng tâm. Dù nhồi cho bao nhiêu linh quả, linh lực của cũng chẳng tiến bộ là bao. Ở những trường hợp đối chiến căng thẳng thế , dễ ngộ thương.
Ta vẫn là đứa quý mạng sống a.
Bùi Tịch dùng ngón trỏ nhẹ nhàng vuốt ve cánh hoa đang thò của , thì thầm:
"Bọn họ đứt dây câu của nàng, bắt bọn họ quỳ xuống bồi tội cho nàng, chịu ?"
Ta Bùi Tịch mạnh, nhưng vẫn khỏi lo lắng. Dù đối phương cũng là "đoàn phim" nhân vật chính (vai chính đoàn), hào quang của họ mạnh mẽ vô cùng:
"Ca ca, cẩn thận một chút, đừng để thương."
Đánh thì chúng vẫn còn Thần khí mà, lôi đống đó ném cũng đủ đè c.h.ế.t họ.
Bùi Tịch khẽ. Ngón tay khẽ động, liền cảm thấy một luồng ma khí nhẹ nhàng quấn quanh . Ta cũng quen , tự giác tìm một tư thế thoải mái mà . Thứ chẳng khác nào dây an , sợ lúc đ.á.n.h sẽ rơi khỏi vạt áo.
Ta vốn tưởng đây sẽ là một trận ác chiến, nhưng hóa ... .
Chỉ thấy tay khẽ kết ấn đơn giản, xung quanh liền xuất hiện từng đợt hắc khí cuồn cuộn. Ma khí dần ngưng tụ thành thực thể, vây ngược đám nhân vật chính đang bao vây chúng .
Đám nãy còn hùng hổ buông lời đe dọa giờ sắc mặt đại biến:
"Nguy ! Hắn là Ma Tôn!"
Ta rúc trong vạt áo , nghĩ nát óc cũng hiểu về Ma tộc và đoạt ngôi vị Ma Tôn từ lúc nào.
Không còn nghi ngờ gì nữa, trận chiến Bùi Tịch thậm chí còn chẳng cần động tay động chân, đám nhân vật chính thua tan tác giữa biển ma khí ngợp trời.
Mắt thấy đám nhân vật chính trói gô ném thành một đống, rụt sâu trong áo.
Thư Sách
Không hổ là trùm phản diện hủy thiên diệt địa, thế cũng quá hung tàn !
Ngón tay Bùi Tịch khẽ động, từ vạt áo bay , rơi xuống lòng bàn tay . Ngay khi buông tay, khống chế mà biến thành hình , rơi xuống. Hắn thuận thế đỡ lấy, ôm trọn lòng.
Bị nhiều chằm chằm như , chút ngại ngùng vùng , nhưng khẽ:
"Mấy kẻ tự xưng là nhân sĩ chính phái, thực tâm cơ nhiều. Muội yếu ớt như , cẩn thận kẻo bọn họ đ.á.n.h lén."
Ta: "......"
Hắn mạnh, cái gì cũng đúng.
Đám nhân vật chính thấy , sắc mặt khẽ biến:
"Ma Tôn! Ngươi... ngươi dám dụ dỗ, lừa gạt một tiểu tinh linh ngây thơ! Ngươi thật hổ!"
"Tiểu tinh linh, đừng sợ! Chờ chúng đoạt Thần khí, sẽ đưa trở về Tinh Linh tộc."
Ta: "......"
"Cái đó... nghĩ đến khả năng là do thấy trai, nên mới mặt dày mày dạn bám theo ..."
Đám nhân vật chính đang trói: "......"
Khóe miệng Bùi Tịch khẽ nhếch lên.
"Không thể nào! Tiểu tinh linh, đừng sợ, đang uy h.i.ế.p ?"
"Không mà."
"Muội là của Tinh Linh tộc cao quý, là Ma Tôn của Ma tộc tà ác..."
Ta: "......"
Thì chứ?
Ta nam nữ chính với vầng hào quang rực rỡ đầu mà cảm thấy ngán ngẩm. Cả đám đông như kiến cỏ mà đ.á.n.h mấy con lính lác ma khí của Bùi Tịch, thế mà vẫn còn mạnh miệng .
Tâm trạng Bùi Tịch dường như . Ta thấy tiếng thông báo độ hảo cảm tăng lên 80%, ngay đó là cảm giác bàn tay xoa nhẹ lên đầu :
"Hôm nay tâm trạng khá , sát sinh mặt nàng. Các ngươi đứt dây câu của nàng, giờ dập đầu nhận sai hoặc là xuống nước bắt cá đền bù, tự chọn ."
Ta: "......"
Đám nhân vật chính trói mấp máy môi định gì đó, nhưng giây tiếp theo như cấm ngôn, một chữ cũng thốt nên lời.
"Thôi bỏ , các ngươi còn xứng để bắt cá cho nàng. Dập đầu ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-cong-luoc-that-bai-ta-bi-vai-ac-giam-cam/4.html.]
Ta: "......"
Tuy là tình huống ... ba chấm, nhưng mà, trải nghiệm cảm giác "cáo mượn oai hùm", theo chân phản diện đại sát tứ phương thế ... thấy sướng rơn!
8.
Đám nhân vật chính đương nhiên giữ vững khí tiết "thà c.h.ế.t chứ chịu khuất phục", nhưng khổ nỗi Bùi Tịch nào để bọn họ mắt.
Ta chút tò mò. Tuy Bùi Tịch là phản diện, nhưng đối thủ của là nam nữ chính cơ mà? Hào quang nhân vật chính hết ? Sao Bùi Tịch mạnh đến mức áp đảo như từ bao giờ?
Bùi Tịch đưa tay nắm lấy bàn tay . Ta theo bản năng rút , nhưng nhất thời thoát . Giọng vang lên nhàn nhạt, nhưng chẳng hiểu chút ý vị dịu dàng:
"Có thử cảm giác 'cáo mượn oai hùm' một chút ?"
Ý gì đây?
Bàn tay Bùi Tịch trượt nhẹ lên, nắm lấy cổ tay . Ta kinh ngạc lòng bàn tay bỗng xuất hiện luồng ma khí đen tuyền. Còn thể truyền công lực kiểu ?
"Cứ như khi nàng dùng linh lực thôi. Nàng gì bọn họ cũng , kể cả là g.i.ế.c sạch."
"!!!"
Thế thì cũng hung tàn quá !
"Sao thế? Sợ ? Nếu nàng g.i.ế.c bọn họ, khi rời khỏi đây bọn họ vẫn sẽ tìm cơ hội đến quấy rầy chúng thôi."
Ta: "......"
lúc , cái hệ thống lặn mất tăm lâu đột nhiên "hiện hồn", giọng nó đầy vẻ gấp gáp:
"An Bội! Mau ngăn cản phản diện ! Nếu đám nhân vật chính c.h.ế.t hết, thế giới sẽ sụp đổ đấy!"
Ta: "......"
Ặc!
Cái quái gì thế ? Vận mệnh thế giới trong tay ? Mà cái hệ thống lấy niềm tin là cản Bùi Tịch ?
Ta kìm ngẩng đầu , vặn chạm ánh mắt đang xuống. Thần sắc vẫn dửng dưng, chỉ cánh tay đang ôm eo là siết c.h.ặ.t hơn.
Bên tai là tiếng hệ thống gào thét thúc giục. Thôi kệ, còn nước còn tát, ngựa c.h.ế.t chữa thành ngựa sống .
"Ca ca, dám."
Bùi Tịch lẳng lặng một lúc lâu, mới thu hồi tầm mắt: "Thật vô dụng."
Nói đoạn, xoay , ấn đầu l.ồ.ng n.g.ự.c , cho cảnh tượng tiếp theo.
"Ca ca?"
"Bùi Tịch?"
Giọng Bùi Tịch nhẹ: "Nếu bọn họ c.h.ế.t, thì ôm c.h.ặ.t lấy ."
Hệ thống gào lên: "An Bội, cô còn chần chừ gì nữa, ôm c.h.ặ.t lấy !"
Ta: "......"
Ta miễn cưỡng vươn tay vòng qua eo . Giây tiếp theo, cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng như đang lơ lửng. Ta định xuống xem thì bàn tay Bùi Tịch đè đầu .
"Hệ thống, ? Đám nhân vật chính c.h.ế.t thật đấy chứ? Nếu thế giới sụp đổ thì bây giờ? Đây là cơ hội cuối cùng của , thế giới toang là cũng toang theo đấy!"
Hệ thống im bặt, lặn sủi tăm. Ta chút buồn bực, nhưng cảm nhận xung quanh thì thấy thứ vẫn bình thường.
Ống tay áo rộng thùng thình của Bùi Tịch che kín mít cả , khiến thấy phong cảnh bên ngoài, cũng chẳng định đưa . Chỉ đến khi chân chạm đất nữa, mới phát hiện ở Ma tộc.
"Bùi Tịch, Bùi Tịch, gì đám ?"
"Quan tâm bọn họ đến thế ?"
Không quan tâm , bọn họ liên quan trực tiếp đến cái mạng nhỏ của mà!
"Bùi Tịch..."
Thấy Bùi Tịch định bỏ , theo bản năng túm lấy ống tay áo . Hắn khựng một chút, hồi lâu mới chậm rãi mở miệng:
"Yên tâm, g.i.ế.c ."
Nghe câu của Bùi Tịch, tảng đá trong lòng mới trút bỏ.
Thật cũng chẳng quan tâm đám nhân vật chính sống c.h.ế.t , thánh mẫu mà lo chuyện bao đồng. Ta chỉ cần thế giới sụp đổ, để còn sống là .
Ta lẽo đẽo theo chân Bùi Tịch hành cung Ma tộc. Đám ma binh ngang qua thấy đều quỳ rạp xuống hành lễ.
Ta túm vạt áo ngó xung quanh. Phải là cái hành cung cũng thấy toát mùi tiền. Chỉ thể dùng một chữ để hình dung: GIÀU!
Từ gạch lát chân, đến đá quý khảm tường, cả đồ đạc bài trí xung quanh... đúng là giàu nứt đố đổ vách, xa hoa lối thoát!
Bùi Tịch dẫn đến một tòa cung điện. Nơi sáng sủa hơn hẳn những chỗ khác trong Ma tộc, ma khí cũng loãng hơn nhiều. Bên ngoài cung điện còn trồng nhiều linh thảo, linh quả quý hiếm.
Bùi Tịch kéo đến bên cạnh: "Tự tìm một phòng mà ở ."
"Còn ?"
Bùi Tịch hất cằm đầy ngạo nghễ: "Nơi là cung điện của ."
"Được thôi."