Sau Khi Công Lược Thất Bại, Ta Bị Vai Ác Giam Cầm - 3
Cập nhật lúc: 2026-02-09 13:50:30
Lượt xem: 37
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
5.
Cứ thế, mặt dày mày dạn bám dính lấy Bùi Tịch. Hắn ít , còn thì cứ lon ton chạy theo , miệng liến thoắng gọi "ca ca" ngớt. Phần lớn thời gian chỉ im lặng lảm nhảm, thi thoảng chịu hết nổi mới sang mắng ồn ào, bắt ngậm miệng.
Ta cũng chẳng rốt cuộc , tóm thì theo đó.
Khi ngang qua một con sông, nhân lúc Bùi Tịch dựa gốc cây nghỉ ngơi, lén chạy bờ sông soi gương. Thế nhưng... hỡi ôi! Hình ảnh phản chiếu nước chẳng là "cục bột nhỏ" đáng yêu xỉu như tưởng tượng, mà là một con nhóc tóc tai rối bù, mặt mũi lem nhem như mèo mướp.
Ta: "......"
Thảo nào Bùi Tịch ghét bỏ mặt như thế.
Ta hì hục rửa mặt mũi chân tay sạch sẽ, ngắm nữa. Hóa trông chừng ba bốn tuổi, khi gột rửa lớp bụi đất thì lộ vẻ phấn điêu ngọc trác, trắng trẻo dễ thương. Ta gật đầu đầy hài lòng.
Thế nhưng, khi trở gốc cây, bóng dáng Bùi Tịch biến mất tăm. Ta hoảng giận, chắc chắn là nhân cơ hội ném để một .
"Ca ca?"
"Bùi Tịch?"
"Ca ca ơi?"
Nơi là rừng rậm hoang vu, lấy tâm thì bốn phương tám hướng đều là đường, ngả nào mà tìm? Ta gốc cây gào đến khản cả giọng nhưng chẳng nhận lời hồi đáp nào.
Ta thử vận dụng linh khí để tìm , nhưng mới hóa hình, linh lực quá yếu, những tìm mà còn suýt chút nữa duy trì nổi hình .
Ta thất vọng phịch xuống gốc cây, tủi .
Số đúng là khổ quá mà. Ở thế giới cũ thì mồ côi, may mắn nhận nuôi thì chẳng bao lâu ông bà nuôi cũng qua đời vì bệnh tật. Ta cày cuốc vất vả nuôi ăn học, tìm công việc định, tích cóp chút tiền, tưởng đời sắp lên hương thì... "Rầm!", t.a.i n.ạ.n xe cộ.
C.h.ế.t vì t.a.i n.ạ.n thì thôi , coi như giải thoát. Đằng cái hệ thống trời đ.á.n.h lôi thế giới , bắt ép công lược tên Ma Tôn phản diện nào đó. Ta – một đứa "gà mờ" từng mảnh tình vắt vai, thì lấy kinh nghiệm yêu đương chứ?
Hai mạng "bay màu" , giờ là cơ hội cuối cùng, xem cầm chắc cái c.h.ế.t .
Đời quá t.h.ả.m.
Ta thút thít gốc cây, hi vọng lương tâm Bùi Tịch trỗi dậy mà tìm . Bùi Tịch thì chẳng thấy , chờ một tên buôn .
Gã giả lả, hỏi lạc mất cha , còn bảo là quen cha .
Nực , là hoa Kết Hương hấp thu linh khí đất trời mà thành tinh, gì cha .
Ta thừa gã là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, nhưng vẫn theo gã. Dù cũng tìm thấy Bùi Tịch, nhiệm vụ thất bại, hệ thống mất liên lạc, thôi thì mặc kệ gã bán thì bán.
May mắn thì rơi nhà t.ử tế, xui xẻo thì tìm cơ hội hiện nguyên hình bỏ trốn, tìm đại một bụng nào đó hiếm muộn con cái để nương nhờ, hoặc tự tu luyện chờ ngày lớn lên.
Ở thế giới cũ thế giới cũng là sống một kiếp, sống ở mà chẳng như .
Thôi , lý do chính là vì tiêu hao hết linh lực, cộng thêm đôi chân ngắn cũn chạy ai, nên đành buông xuôi (bãi lạn) cho xong chuyện.
Ta giả vờ tin lời gã, leo lên xe ngựa. xe chạy bao lâu thì bỗng thấy tiếng hét t.h.ả.m thiết của tên buôn .
Ta run rẩy bò khỏi thùng xe, đập mắt là hình ảnh Bùi Tịch đang dựa tường ở cách đó xa, còn tên buôn thì bất tỉnh nhân sự mặt đất.
"???"
Là ?
Chẳng đó vẫn là một đứa trẻ đáng thương bắt nạt ? Hắn trở nên lợi hại như từ bao giờ?
Ta kịp nghĩ nhiều, thấy Bùi Tịch là mừng như bắt vàng.
"Ca ca!"
Bùi Tịch bằng ánh mắt lạnh nhạt: "Thích theo kẻ khác ? Vậy đừng bám theo nữa."
Ta: "......"
Ta cách từ xe ngựa xuống mặt đất, chạy chỗ nhưng nhất thời dám nhảy: "Ca ca, thế?"
Bùi Tịch đáp, xoay định bỏ . Ta c.ắ.n răng nhắm mắt nhảy đại xuống. Giây tiếp theo, một luồng lực lượng vô hình đỡ lấy . Ta mở mắt , thấy làn hắc khí lờ mờ đang dần tan biến.
"???"
Chuyện gì xảy ?
Hắn mới tách khỏi một lúc mà xuất hiện ma khí ?
Thư Sách
Đây chính là hào quang của phản diện ư?
"Ca ca, cái đó là thứ gì ?"
"Tiểu Hoa Tinh, đừng giả vờ mặt nữa."
Nói thật, mà nổi da gà rần rần.
Ta Bùi Tịch, ánh mắt sắc bén của , rụt rè lê bước đến gần: "Ca ca, hết ?"
Khi mặt , mới phát hiện dường như cao lên một chút. Lúc cao hơn một cái đầu, giờ dáng một thiếu niên . Sao lớn nhanh như thổi ?
Bùi Tịch liếc một cái, ném cho một quả gì đó: "Ăn ."
"Ca ca, đây là cái gì?"
Hắn trừng mắt lạnh lùng, lập tức ngậm miệng.
Nhìn chằm chằm quả lạ một lúc, quyết định ăn luôn. Chỉ một lát , cảm thấy linh lực trong cơ thể dồi dào hơn hẳn, hình cũng trở nên định. Không ảo giác , nhưng hình như lớn thêm một chút, dù vẫn cao bằng Bùi Tịch.
Bộ quần áo cũng tự động biến to theo kích cỡ cơ thể, thật thần kỳ.
"Ca ca, quả là quả gì mà lợi hại thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-cong-luoc-that-bai-ta-bi-vai-ac-giam-cam/3.html.]
Bùi Tịch khẽ hừ một tiếng, thèm trả lời. Ta vội vàng lon ton đuổi theo. Lớn hơn một chút nên chạy cũng đỡ ngã hơn, việc đuổi kịp còn quá khó khăn nữa. Ta vô cùng hài lòng.
6.
Ta cứ ngỡ Bùi Tịch sẽ về Ma tộc, nhưng hóa . Hắn chẳng đích đến cụ thể nào, chỉ dẫn lang thang khắp nơi. Thỉnh thoảng sẽ biến mất một lúc, khi thường ném cho một quả linh quả, hoặc vài cuốn tâm pháp tu luyện gì đó.
Nhờ "vỗ béo", cũng dần dần lớn lên. Hắn vẫn kiệm lời như cũ, nào cũng là chủ động tìm chuyện để . Tuy nhiên, chẳng từ bao giờ, còn mắng ồn ào nữa.
Ta cùng cứ thế du ngoạn khắp chốn. Ta rốt cuộc đang toan tính điều gì, hỏi thì cũng chẳng thèm , nhưng lờ mờ cảm nhận ma khí ngày càng nồng đậm hơn.
Dưới sự tấn công của những tiếng "ca ca" ngọt xớt mỗi ngày, độ hảo cảm của đối với đạt 50%. Ta vui như mở cờ trong bụng.
Ta dần quen với cuộc sống ở thế giới . Tuy vẫn tăng độ hảo cảm, nhưng còn cảm giác bức thiết, sống ch·ết như lúc đầu nữa. Việc ở bên cạnh cũng trở nên tự nhiên hơn.
Khi độ hảo cảm tăng cao, sự đổi rõ rệt nhất là còn lẳng lặng vứt một nữa. Thỉnh thoảng khi các bí cảnh, cũng sẽ xách theo.
Dù ngoài miệng luôn chê yếu nhớt, nhưng hễ nguy hiểm là chắn ngay mặt .
Gặp những bí cảnh quá nguy hiểm, sẽ biến trở về nguyên hình, nhét gọn vạt áo n.g.ự.c.
Nói nhỉ, cái cảm giác xem chiến đấu với đám quái thú bảo vệ kho báu từ góc đó... chẳng khác nào xem phim 3D ở rạp, kích thích vô cùng!
Thật rõ thực lực của k.h.ủ.n.g b.ố đến mức nào, cho đến khi chúng dừng chân nghỉ tại một t.ửu lầu ở trấn nhỏ. Nghe bàn dân thiên hạ đồn đại về một tên Ma tộc điên cuồng cướp sạch các pháp bảo trong bí cảnh... Đầu bỗng "ong" một cái.
Dựa theo cốt truyện của công lược thứ hai, những món pháp bảo mà họ nhắc đến chính là thần khí mà nam nữ chính dùng để đối phó với Bùi Tịch trong đại chiến Tiên - Ma .
Còn hiện tại... coi chúng như mớ phế liệu, ném toẹt cho giữ.
Ta: "......"
Ta lén mở túi trữ vật , lầu miêu tả đến thì đối chiếu đến đó. Ta câm nín.
Không sai chút nào. Những bí cảnh mà ngoài coi là đầm rồng hang hổ, với chỉ như dạo chợ. Những món Thần khí cũng chẳng thèm , vứt hết cho như đồ chơi.
Ta vốn mù tịt về mấy món đồ , thấy tùy tiện như cứ tưởng là đồ rẻ tiền...
"Ca ca, đống cho thật hả?"
Nhìn cái vẻ lười nhác buồn trả lời của , hỏi thừa .
"Ca ca, nếu khác đang giữ đống , khi nào họ đuổi g.i.ế.c ?"
Bùi Tịch khẽ : "Muốn bảo vệ ?"
Ta gật đầu lia lịa.
"Được thôi, miễn là lời."
Ta: "......"
Bình thường gì mà với chẳng .
Bùi Tịch liếc : "Sau cấm chuyện với lạ."
Ta: "......"
Hắn vẫn còn ghim vụ lén tám chuyện với tên ăn mày bên ngoài lúc đang đả tọa ? Chuyện đó khiến phạt cắt cơm thịt ngày hôm nay , vẫn nguôi giận thế?
"Muội là một tiểu tinh linh linh lực thấp kém, kỳ trân dị bảo, còn ngây thơ hiểu lòng . Muội bắt lột da t.h.u.ố.c, phiền toái cứu?"
Ta kinh ngạc. Sao đang nghĩ gì? Chẳng lẽ thuật tâm?
Ta thử nghĩ thầm trong đầu: Bùi Tịch là đồ ngốc.
"Muội đang mắng ."
"Sao ?"
Bùi Tịch rũ mắt uống , nhàn nhạt : "Soi gương , mặt chỉ thiếu điều chữ lên đó thôi."
Ta: "???"
Là ?
Hóa là giấu nổi tâm sự!
Ta lôi gương trong túi trữ vật soi tới soi lui. Rõ ràng gì, chỉ thấy một khuôn mặt xinh như hoa như ngọc thôi mà.
Ta ngước mắt Bùi Tịch, bắt gặp cũng đang . Ta bỏ lỡ độ cong nhỏ nơi khóe miệng , dù nhạt, nhưng thấy.
"Bùi Tịch, kìa."
Bùi Tịch đáp, trong mắt hiện rõ hai chữ "cạn lời".
À ~
Ta hình như hiểu cái câu " mặt chỉ thiếu điều chữ lên đó" của nghĩa là gì .
Ta nghi ngờ nữa, sang gương vỗ vỗ má .
Ta hiểu , thì chỉ cần giả vờ "mặt liệt" (poker face), thì sẽ ai đoán đang nghĩ gì nữa.
Bùi Tịch: "......"