Thì sẽ thế nào?
Phó T.ử Thần đối xử với Tần Giai, thì sẽ cướp Tần Giai .
Kỷ Dư liếc Phó T.ử Thần, thấy hai đến cùng , trong nháy mắt hiểu chuyện gì. Hắn bước tới kéo tay , lực tay mạnh đến mức khiến đau điếng.
"Kỷ Dư, đau đấy."
cau mày định hất nhưng , dù nới lỏng lực tay đôi chút.
Tần Giai khẽ ngước mắt, chằm chằm bàn tay Kỷ Dư đang nắm c.h.ặ.t lấy , đáy mắt hiện lên sự thất vọng, cô cúi đầu, vẻ mặt càng thêm ủy khuất.
Kỷ Dư thấy cảnh đó, chân mày khẽ nhíu .
"Phó T.ử Thần, liệu mà lo liệu , chúng còn gặp ."
Buông lời đe dọa xong, kéo rời .
Yết hầu Phó T.ử Thần khẽ chuyển động, ánh mắt hằn học chằm chằm chiếc thìa Kỷ Dư dùng, nhưng cuối cùng cũng chẳng lời nào. Tất nhiên là dám.
7
Trên đường về nhà, hai bên im lặng câu nào.
Vừa đến cửa nhà, Kỷ Dư mở khóa cửa xe, nhốt trong xe, sang đầy thắc mắc.
"Tại ở bệnh viện những lời như thế?"
Hắn châm một điếu t.h.u.ố.c, rít một tiếp:
"Nhan Nhan, giúp A Giai chỉ vì trả ân tình thời thơ ấu, yêu ."
"Em chiêu trò gì cứ nhắm , đừng khó A Giai."
ngẩn một lúc lâu mới phản ứng kịp. Hắn tưởng cố ý để đau ở bệnh viện, diễn kịch mặt Tần Giai để nắm c.h.ặ.t t.a.y , mục đích là để Tần Giai ghen, khiến chú ý đến ?
kìm mà bật thành tiếng.
"Kỷ Dư, ôm vợ khác là để báo thù? Anh ngoại tình với Tần Giai là để trả đũa Phó T.ử Thần?"
Kỷ Dư ngờ sắc sảo như , hồi lâu cũng theo.
"Nhan Nhan, em ghen lên trông vẫn đáng yêu như thế."
liếc một cái.
Trước đây cứ mãi thắc mắc về thái độ của Kỷ Dư, rốt cuộc là thông qua Tần Giai để tìm cảm giác kích thích ngày xưa, thực sự vẫn còn vương vấn tình cũ với cô ?
Bây giờ hiểu , cả hai đều đúng. Hắn cuộc sống kích thích, Tần Giai, và mãi mãi quỳ lạy, tranh giành ghen tuông vì .
"Kỷ Dư, còn nhớ lời cầu hôn năm đó ?"
Hắn đáp: "Nhớ chứ, sẽ mãi mãi yêu em, lời quân t.ử nhất ngôn."
lắc đầu:
"Em hỏi một câu, nếu là phản diện, bản năng của là yêu nữ chính, còn em chỉ là nữ phụ, sẽ gì?"
Hắn sững , khổ:
"Nhan Nhan, em thật là vô lý."
Cười xong, bắt đầu thẩn thờ. Từ khi bắt đầu đối xử dịu dàng với , cũng luyện thành một kỹ năng khác: đ.á.n.h trống lảng. Bất cứ khi nào gặp câu trả lời mà cho rằng sẽ vui, đều lảng tránh như thế.
Và đó chính là câu trả lời mà cả hai chúng đều quá rõ ràng. Đã đến lúc buông tay .
8
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-cong-luoc-thanh-cong-trum-phan-dien-benh-kieu-han-lai-yeu-nu-chinh-mot-lan-nua/chuong-3.html.]
Trợ lý kể cho , khi chúng , Phó T.ử Thần tức đến nổ mắt, bóp cổ Tần Giai gào lên: "Đồ đàn bà lăng loàn, cô dám chọc giận !"
Còn Tần Giai thì đến nhòe cả lớp trang điểm, ánh mắt quật cường yếu ớt chằm chằm Phó T.ử Thần, nhất quyết chịu giải thích.
Cảnh tượng quen thuộc đến lạ, nhớ hồi còn đang công lược Kỷ Dư, cũng từng thấy cảnh .
Lúc đó Tần Giai nấu cơm cho Phó T.ử Thần, cắt trúng ngón tay chảy chút m.á.u. Phó T.ử Thần đang họp hội nghị quốc tế cũng bắt dừng , lao về bế Tần Giai lúc đó vết thương đóng vảy đến bệnh viện đòi nhập viện.
Kỷ Dư lúc đó đ.á.n.h gãy xương sườn cũng đang xử lý vết thương ở bệnh viện, thấy Tần Giai liền phát điên, giật phăng kim truyền dịch lao phòng bệnh ôm chầm lấy cô như khảm xương tủy.
Và cảnh tượng đó Phó T.ử Thần tận tay mang cháo đến bắt gặp. Anh xông bắt quả tang, Kỷ Dư thì bày vẻ mặt lưu manh, Phó T.ử Thần đầy khiêu khích. ngăn cản hai họ mới lao đ.á.n.h .
Đợi khi lôi Kỷ Dư , Phó T.ử Thần liền bóp cổ Tần Giai. Các y tá ngang qua đều dám đụng , ai nấy đều giả vờ như thấy mà bỏ chạy.
Diễn biến tiếp theo thì đoán . Không ngoài dự đoán là Phó T.ử Thần sẽ cưỡng hôn Tần Giai, lặp lặp những lời chiếm hữu điên cuồng đó.
, trợ lý kể tiếp khiến nhướn mày kinh ngạc.
Y tá kiểm tra thấy cảnh đó, tưởng Phó T.ử Thần đang bạo hành Tần Giai nên nhanh ch.óng báo cảnh sát. Phó T.ử Thần ngay lập tức cảnh sát hốt .
nhướng mày, hiếm khi thấy hứng thú:
"Thế đó thì ?"
"Còn nữa ạ, vị Phó tổng đó vẫn đang bóc lịch trong đồn cảnh sát kìa."
"Tần Giai giải thích giúp ?"
"Cô nàng đó cứ c.ắ.n c.h.ặ.t môi mà thôi ạ. Chị , cô t.h.ả.m hại lắm..."
dậy, khiến trợ lý đang diễn tả một cách hăng say giật .
"Chị... chị thế?"
"Đi bảo lãnh Phó T.ử Thần!"
9
Khi Phó T.ử Thần bước , bộ vest vốn phẳng phiu một nếp gấp nay nhăn nhúm, mái tóc chải chuốt kỹ càng cũng cắt ngắn ngủn.
Anh , liếc thấy bóng dáng ánh đèn, vẻ mặt càng thêm kiêu ngạo.
"Sao cô đến đây?"
"Vợ câm gọi tiếng nào, nên chị đành đích cứu đấy." Trợ lý ở ghế lái nhanh nhảu đáp.
Giọng địa phương nồng đặc khiến Phó T.ử Thần ghét bỏ nhíu mày, nhưng đôi mắt sáng lên.
"Tại cứu ? Cô yêu ?"
Thấy trợn mắt , tưởng đúng tim đen.
"Hèn gì năm xưa cô tốn công tốn sức nhắm A Giai như , hóa là vì thế."
"Đừng tưởng cứu là sẽ cô bằng con mắt khác. Nhớ kỹ, cô ngay cả một sợi tóc của A Giai cũng bằng!"
"Đi thôi, đến bệnh viện."
Anh vắt chéo chân, hai tay đặt tự nhiên lên tay vịn, mắt nhắm thư giãn, đúng chất một vị vương giả!
Cậu trợ lý nắm c.h.ặ.t vô lăng, tay đ.ấ.m lắm .
mỉm với trợ lý:
"Anh Mã, rẽ hướng công trường nhé."