Sau Khi Cô Nàng Tiểu Thư Trí Thức Xuống Nông Thôn, Bị Anh Chàng Chăn Bò Thô Kệch Ôm Eo. - Chương 451: Vạch rõ giới hạn

Cập nhật lúc: 2025-12-31 09:29:14
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Tô Nghị Tô Trường An cúi đầu , cơn giận trong lòng cũng nguôi phần nào.

 

Ông thở dài, hạ giọng : "Nghĩ đến phận hiện tại của chúng ! Nếu con Mỹ Phương ở , khuyên nó, khuyên nó mau ch.óng đến Cục Cảnh sát đầu thú."

 

"Cầu xin tổ chức khoan hồng, cầu xin cơ hội sửa sai cuộc đời!"

 

"Còn con nữa, chuyện trong quân đội con cũng đừng nghĩ nhiều quá, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, sẽ cách thôi. Cho dù thể ở quân đội, tùy tiện tìm việc gì cũng thể nuôi sống bản , suy nghĩ thoáng chút. Quan trọng nhất bây giờ là mau ch.óng tìm Mỹ Phương, kẻo nó mất lý trí, chuyện thể cứu vãn."

 

Đợi Tô Trường An rời , Tô Nghị thở dài thườn thượt, như thể bộ tinh khí thần đột nhiên rút cạn, vô lực phịch xuống ghế sô pha.

 

Đều là con ông, lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, giờ bảo ông đây?

 

Ông thể thực sự trơ mắt Mỹ Phương chỗ c.h.ế.t, Trường An hủy hoại.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

nếu ông... Bên sẽ càng hận ông thấu xương.

 

Ông vốn bạc đãi bên nhiều, giờ còn ... Thật sự là khó ông quá...

 

Tô Trường An khỏi nhà liền tìm cách gặp Vương Cảnh Đào, Mỹ Phương chẳng mấy chỗ để trốn.

 

Hơn nữa mâu thuẫn giữa Vương Cảnh Đào và Tống Cảnh Chu, ít nhiều cũng một chút. Mỹ Phương tay dứt khoát như , chắc Vương Cảnh Đào thêm dầu lửa.

 

Lúc , cũng chỉ nhà họ Vương mới khả năng bảo vệ mạng sống cho Mỹ Phương, còn phía Tô Nghị... Hắn chẳng đặt chút hy vọng nào!

 

Nhà họ Vương.

 

Vương Cảnh Đào bước vội trong tứ hợp viện, qua cổng vòm liền gặp Vương Trung Nhẫm chắp tay lưng .

 

Mắt Vương Cảnh Đào tối sầm , cung kính cúi đầu: "Ông trẻ."

 

Vương Trung Nhẫm "ừ" một tiếng: "Về thăm ông ngoại cháu ?"

 

"Vâng ạ, thưa ông trẻ."

 

"Vào , ông ngoại cháu đang ở trong thư phòng."

 

Vương Cảnh Đào ngẩng đầu bóng lưng Vương Trung Nhẫm rời , quai hàm bạnh , trong mắt lóe lên vẻ tức giận. Hắn đại khái đoán Vương Trung Nhẫm đến đây gì.

 

Phó quan Lý thấy Vương Cảnh Đào tới liền bước lên đón: "Cảnh Đào."

 

"Chú Lý."

 

"Vào , thủ trưởng đang đợi cháu bên trong đấy."

 

Ngập ngừng một lát, Phó quan Lý nhắc nhở: "Cẩn thận chút, đang nóng giận đấy."

 

Trong lòng Vương Cảnh Đào trầm xuống, cảm kích với Phó quan Lý, đó hít sâu một , gõ cửa.

 

Cốc cốc cốc ~

 

"Ông ngoại, là cháu, Cảnh Đào đây ạ."

 

"Vào !"

 

Phó quan Lý thót tim, vểnh tai cẩn thận ngóng động tĩnh bên trong.

 

Chẳng bao lâu bên trong truyền tiếng tranh cãi, tiếp theo là tiếng "choang", tiếng cốc vỡ tan tành.

 

Phó quan Lý cau mày, thủ trưởng tuổi cao, chịu nổi tức giận như . Cái ông Vương Trung Nhẫm cũng thật là, chuyện gì cũng mang đến chỗ thủ trưởng ầm ĩ.

 

Ông đưa tay định đẩy cửa khuyên can, nhưng nghĩ đến tính khí của Vương Trung Lập rụt tay về, chỉ sốt ruột tại chỗ.

 

Mãi một lúc lâu , bên trong mới yên tĩnh trở . Ngay khi ông thở phào nhẹ nhõm, "kẽo kẹt" một tiếng, cửa gỗ mở .

 

Vương Cảnh Đào mặt hầm hầm, thậm chí thể giữ hình tượng nho nhã lễ độ mặt trưởng bối như khi, cũng thèm Phó quan Lý lấy một cái, sải bước nhanh ngoài.

 

"Cảnh, Cảnh..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-co-nang-tieu-thu-tri-thuc-xuong-nong-thon-bi-anh-chang-chan-bo-tho-kech-om-eo/chuong-451-vach-ro-gioi-han.html.]

Phó quan Lý lo lắng theo bóng lưng Vương Cảnh Đào, nghĩ đến cuộc cãi vã trong phòng , tiếng gọi nghẹn trong cổ họng. Ông về phía phòng trong, chức trách của ông là chăm sóc cho thủ trưởng, chuyện khác, nhất đừng xen thì hơn.

 

Hai ngày Tô Trường An mới tìm Vương Cảnh Đào. Không đợi mở miệng, Vương Cảnh Đào .

 

"Anh mau đưa Tô Mỹ Phương ."

 

Trong mắt Tô Trường An hiện lên vẻ hiểu rõ: "Nó thực sự đang ở chỗ ?"

 

Vương Cảnh Đào nghĩ đến lệnh c.h.ế.t ông ngoại đưa , trong lòng bực bội thôi. Lúc nên chứa chấp Tô Mỹ Phương, mời thần dễ tiễn thần khó, giờ toạc mà đối phương vẫn chịu , cứ ăn vạ ở chỗ .

 

"Anh theo ." Vương Cảnh Đào thở phào nhẹ nhõm trong lòng, ruột cô chắc thể bỏ mặc cô chứ? Cuối cùng cũng tống khứ cục nợ .

 

Tô Trường An cảm nhận thái độ lạnh nhạt của Vương Cảnh Đào, trong lòng cũng thoải mái.

 

Hắn là yêu của Mỹ Phương, giờ ý gì đây? Bộ dạng sợ Mỹ Phương bám lấy, vạch rõ giới hạn ? Biểu hiện còn bằng Vương Hữu Ba .

 

Vương Cảnh Đào đưa Tô Trường An đến khu ổ chuột phía Bắc, nhanh dừng một con hẻm bẩn thỉu rách nát.

 

Tô Trường An ngửi mùi hôi thối bốc lên từ cống rãnh, khỏi đưa tay bịt mũi. Mấy ngày nay Mỹ Phương sống ở nơi như thế ?

 

Cảnh giác quan sát xung quanh, Vương Cảnh Đào lúc mới mò mẫm khe cửa, lấy một chiếc chìa khóa, mở cửa cảnh giác trong.

 

Tô Trường An theo sát phía Vương Cảnh Đào.

 

Trong phòng, Tô Mỹ Phương đang bực bội thấy tiếng động bên ngoài, như chim sợ cành cong, vội vàng trốn cái lu nước lớn.

 

Thấy bước qua ngưỡng cửa đôi giày quân đội mùa đông, Tô Mỹ Phương mới lao .

 

"Anh Cảnh Đào, hu hu hu, em sợ c.h.ế.t khiếp."

 

"Anh đừng đuổi em , lúc bảo em ?"

 

Trong mắt Vương Cảnh Đào hiện lên vẻ mất kiên nhẫn, đẩy Tô Mỹ Phương : "Anh trai em tìm đến ."

 

"Nên hôm qua cũng rõ ràng với em , em mau theo trai em ."

 

Tô Mỹ Phương ngẩng đầu về phía lưng Vương Cảnh Đào, mắt đỏ hoe: "Anh hai."

 

"Không, , em , bố chắc chắn sẽ đưa em đến Cục Công an, em ."

 

"Anh Cảnh Đào, em giờ chỉ thể trông cậy , nhất định cứu em."

 

Vương Cảnh Đào cố nén sự mất kiên nhẫn trong lòng, từng chữ một với Tô Mỹ Phương: "Mỹ Phương, hôm qua với em , ông ngoại chuyện của em, ông lệnh c.h.ế.t cho , cho phép dính dáng đến chuyện , hơn nữa cực lực phản đối chuyện hai . Anh cũng hết cách , ông ngoại tuổi cao như , em cứ theo trai em ."

 

Tuy Vương Cảnh Đào lời nào cũng là bất do kỷ, nhưng Tô Mỹ Phương thể hiểu ý .

 

"Anh Cảnh Đào, em là vì ..."

 

"Mỹ Phương!!" Vương Cảnh Đào cắt ngang lời Tô Mỹ Phương.

 

"Bản em vi phạm pháp luật, chuyện tày trời như , giờ còn liên lụy đến ? Anh với chị em ngay cả mặt mũi còn thấy bao giờ, chuyện liên quan gì đến ? Có những lời nhất em nên nghĩ kỹ hẵng ..."

 

"Em phạm tội tày trời như , cho dù trói em đưa đến Cục Công an, còn khen một câu thấy việc nghĩa hăng hái đấy. Anh mạo hiểm thế nào để chứa chấp em? Em ngàn vạn đừng diễn vở ' nông phu và con rắn' với đấy nhé?"

 

Tô Trường An thấy Vương Cảnh Đào rũ bỏ sạch sẽ quan hệ với , lời còn mang theo sự đe dọa, vội vàng tiến lên kéo tay Tô Mỹ Phương.

 

"Mỹ Phương, em đừng nữa, theo ."

 

Tô Mỹ Phương như thể giờ phút mới nhận con thật của Vương Cảnh Đào, trong mắt tràn đầy thất vọng. Sức lực như rút cạn, cả ủ rũ để mặc Tô Trường An kéo .

 

"Khoan ." Vương Cảnh Đào lên tiếng.

 

Mắt Tô Mỹ Phương sáng lên, tràn đầy hy vọng đầu : "Anh Cảnh Đào."

 

Vương Cảnh Đào cầm chiếc khăn trùm đầu treo cửa đưa cho hai : "Đội cái ."

 

Tô Trường An nắm c.h.ặ.t nắm tay, giật lấy chiếc khăn trong tay Vương Cảnh Đào, lạnh lùng : "Cảm ơn."

 

lúc , bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào: "Ở ngay đây, đồng chí công an."

 

 

Loading...