Sau Khi Cô Nàng Tiểu Thư Trí Thức Xuống Nông Thôn, Bị Anh Chàng Chăn Bò Thô Kệch Ôm Eo. - Chương 390: Thanh Từ tìm được chú út

Cập nhật lúc: 2025-12-30 00:46:58
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9Kbg131uwE

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

"Lấy cho cha cái ghế, cha đằng ."

 

Người đàn ông thấy Tư Về định đỡ bàn, vội vàng dừng bước, chỉ tay về phía góc tường.

 

Tô Thanh Từ lập tức hiểu ý ông. Ông sợ bệnh, khác sẽ ghê sợ, nên chủ động giữ cách.

 

Chắc hẳn đây ông từng ghê sợ vì chuyện .

 

"Chú ơi, đây ạ!"

 

Người đàn ông ngượng ngùng xua tay: "Chú... chú đằng ."

 

Tô Thanh Từ bước tới, đỡ lấy cánh tay còn của ông.

 

Thân hình đàn ông cứng đờ, ngạc nhiên ngẩng đầu cô một cái. Trong mắt Tô Thanh Từ thoáng hiện lên vẻ thất vọng.

 

Người đàn ông nửa điểm giống Tô Trường Khanh Tô Trường An.

 

Ông trông già hơn Tô Trường Khanh ít nhất mười tuổi. Làn da khô héo, chảy xệ treo mặt, khuôn mặt vàng vọt xanh xao đầy những nếp nhăn hằn sâu.

 

Nhớ đó Tư Về từng để lộ họ Liêu, Tô Thanh Từ cảm thấy nản lòng.

 

Tư Về và Tô Kim Đông giống quá, còn hai cái tên cùng với chuyện đàn ông mua tàu viễn dương, quá nhiều sự trùng hợp. Tô Thanh Từ tuy chút thất vọng nhưng vẫn quyết định tĩnh quan kỳ biến.

 

"Chú ơi, sức khỏe chú vẫn chứ ạ?" Tô Thanh Từ hỏi một câu khô khốc.

 

"Haizz, bệnh cũ mà."

 

Thấy Tô Thanh Từ , đàn ông thở dài : "Hồi trẻ cứ ngâm biển suốt, ai cũng thế cả. Có tuổi là đau nhức khắp , cơ bắp xương cốt đều đau."

 

Tô Thanh Từ tiếng thở nặng nhọc của ông, hỏi: "Là bệnh giảm áp ạ?"

 

Ông gật đầu: " , buồn ngủ, thị lực cũng kém, tức n.g.ự.c, khó thở."

 

"Giờ trong nhà đều dựa Tư Về chống đỡ. Lần cũng may nhờ cháu, nếu gặp cháu, cái gia đình coi như sụp đổ. Thật sự quá cảm ơn cháu."

 

Tô Thanh Từ vội vàng lắc đầu: "Chú khách sáo quá, chuyện ai gặp cũng thể khoanh tay mà."

 

Khách sáo vài câu, Tô Thanh Từ thẳng vấn đề: "Chú ơi, mạo hỏi một câu, quý danh của chú là gì ạ?"

 

Người đàn ông chút nghi hoặc, nhưng vẫn thành thật : "Người đều gọi chú là Chí đầu to, cháu nếu chê, cứ gọi chú là chú Chí là ."

 

Tim Tô Thanh Từ thắt : "Chú Chí, đừng trách cháu tò mò, cháu hỏi tên chính của chú, tức là tên học ạ."

 

Người đàn ông sững một chút, ánh mắt bầu trời xanh ngoài cửa: "Tên học ."

 

"Đã lâu lắm dùng đến, chính chú cũng sắp quên mất ."

 

Suy nghĩ của đàn ông trôi về quá khứ xa, một giọng nữ lanh lảnh, nóng nảy thích gọi cả họ lẫn tên ông.

 

Mang theo sự tức giận.

 

Hung dữ.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Vội vàng.

 

Chậm rãi nghiến răng nghiến lợi.

 

"Tô Trường Chí!!!"

 

"Tô Trường Chí~"

 

"Tô Trường Chí..."

 

"Tô... Trường... Chí!"

 

"Hình như, tên là Tô Trường Chí thì !"

 

Đồng t.ử Tô Thanh Từ chấn động, đột ngột dậy: "Tô Trường Chí?"

 

Người đàn ông chút kinh ngạc Tô Thanh Từ: "... đúng , ... thế?"

 

Tô Thanh Từ khuôn mặt đầy vẻ phong sương của đối phương, trong lòng khỏi chua xót.

 

Ông ông sắp quên cả tên , nhưng ông quên nỗ lực để về nhà.

 

"Cháu..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-co-nang-tieu-thu-tri-thuc-xuong-nong-thon-bi-anh-chang-chan-bo-tho-kech-om-eo/chuong-390-thanh-tu-tim-duoc-chu-ut.html.]

 

Tô Thanh Từ hít sâu một : "Cháu tên là Tô Thanh Từ, cha cháu tên là Tô Trường Khanh, cháu còn một bà nội, tên là... Lý Nguyệt Nương."

 

Tô Trường Chí ngẩn , ông hiểu tại Tô Thanh Từ với ông những điều .

 

"À~"

 

Khoảng năm sáu giây ông mới từ từ phản ứng , đột ngột ngẩng đầu Tô Thanh Từ, trong mắt lóe lên tia sáng ch.ói lòa, đó vịn bàn run rẩy dậy: "Cháu , cháu cái gì?"

 

Tô Thanh Từ giọng mũi nghẹn ngào lặp từng chữ: "Cháu , cháu tên là Tô Thanh Từ, cha cháu tên là Tô Trường Khanh, cháu còn một bà nội, bà tên là Lý Nguyệt Nương."

 

Tư Về bên cạnh hai chuyện như đ.á.n.h đố, trong đầu rối tinh rối mù.

 

Còn Liêu Phượng Muội đang xách ấm nước cửa thì cả sững sờ, chiếc ấm mây trong tay rơi "bộp" xuống đất.

 

Chuyện bà lo lắng nhất, cuối cùng vẫn xảy .

 

Tiếng động lớn khiến Tô Trường Chí nhanh ch.óng hồn, ông vợ ở cửa, lo lắng gọi:

 

"Phượng ?"

 

Liêu Phượng Muội cũng hồn, vội vàng nhặt ấm nước đất lên. May mà chỉ lỏng nút bình, nước đổ một chút, cái ấm vỡ.

 

Bà cố gắng nặn nụ : "Mình xem em , chân tay vụng về, may mà lớp mây bảo vệ, vỡ, nếu chị Nhị Anh mắng em c.h.ế.t!"

 

"Tư Về, ngây đó gì, mau lấy bát rót , trong lấy đĩa."

 

Nói Liêu Phượng Muội đặt ấm nước lên bàn, vội vàng buồng trong.

 

Vào phòng, nụ mặt bà rốt cuộc duy trì nữa, đó là vẻ mặt đau khổ và ưu thương.

 

Bà vẫn luôn tâm tư của chồng, chồng luôn đau đáu về nhà.

 

Hồi mới cưới, chồng đêm ngủ bò dậy thở dài, đôi khi bà cũng tự hỏi quá ích kỷ , bà là vợ ông, đáng lẽ nên ủng hộ ông.

 

sợ chồng về sẽ bao giờ nữa, thế thì con bà ?

 

Hai năm , chồng mua tàu, đều vui, chỉ bà...

 

Thậm chí khi tàu cá xảy chuyện, trong lòng bà ngược như trút gánh nặng, thở phào nhẹ nhõm.

 

Chồng bà ưu tú, chữ nghĩa, thể tưởng tượng gia đình bên chắc chắn tầm thường.

 

Còn bà...

 

Cho dù ở cái làng chài nhỏ bé , chồng vẫn là sự tồn tại mà bà ngước , đợi ông về thì ?

 

"Mẹ~"

 

"Mẹ ?". Tư Về gọi với buồng trong.

 

"Mẹ ."

 

Liêu Phượng Muội lập tức dùng tay áo lau mặt, lục lọi trong tủ lấy đồ ăn bỏ đĩa.

 

Cá tẩm bột chiên giòn, cá con kho cay, các loại đồ ăn vặt hải sản tự , ngày thường nỡ lấy ăn, giờ bà lôi hết, chất đầy từng đĩa.

 

"Nhà cũng gì ngon, cô đừng chê nhé."

 

Tô Thanh Từ với phụ nữ khuôn mặt khắc khổ : "Đâu ạ, đây đều là những thứ ngon ngày thường khó mà thấy , nếu ở gần biển thì ăn cũng chẳng mà ăn."

 

Nói Tô Thanh Từ nhón một con cá nhỏ kho cay bỏ miệng: "Ngon quá, cái là thím tự ạ?"

 

"Ừm, rong biển cũng ngon."

 

Liêu Phượng Muội thấy cô giống bộ, trong lòng cũng thầm thở phào, dịu dàng : "Ngon thì ăn nhiều chút, trong nhà còn nhiều lắm!"

 

"Mọi ăn nhé, ... đun nước rót đầy cái ấm ."

 

"Tư Về, con đây giúp nhóm lửa."

 

Tô Trường Chí bóng lưng Liêu Phượng Muội kéo Tư Về sân , để gian cho ông chuyện.

 

Ông thở dài: "Lúc khi đến đây, là Phượng thu lưu ."

 

"Vì chịu nổi xóc nảy tàu, bệnh đến thoi thóp, đám bắt cóc từ nội địa đến đây lên bờ vứt bỏ ."

 

"Là Phượng bắt hải sản thấy . Lúc đó chẳng gì cả, một cũng quen, tiếng ở đây cũng hiểu, nếu nhờ họ, lẽ sống đến bây giờ."

 

 

Loading...