Sau Khi Cô Nàng Tiểu Thư Trí Thức Xuống Nông Thôn, Bị Anh Chàng Chăn Bò Thô Kệch Ôm Eo. - Chương 267: Đổi sắc mặt
Cập nhật lúc: 2025-12-26 04:17:21
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fawO0me9o
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Hắn là đến để lấy mạng bà Lý!"
Quách Văn Tĩnh vô cùng khẳng định, đối phương chính là nhắm mà đến.
Ngay khoảnh khắc bà Lý và tên đó giằng co ở cửa, cô rõ bà Lý xin tha, với là sẽ đưa tiền cho .
đó hề do dự chút nào, nếu lúc cái rìu kẹt ở khe cửa, bà Lý lẽ lúc đó còn mạng .
Kể cả khi nhặt cái rìu lên, sát khí cũng hề che giấu chút nào.
Là cô, là cô lúc đó hét toáng lên, bảo là rõ mặt .
Cái rìu đang định bổ về phía bà Lý của mới đổi hướng ném về phía cô.
Ánh mắt Tô Nghị lạnh như băng.
"Sao thể chuyện trùng hợp như ? Chiều qua mới về, hôm nay liền xảy chuyện."
"Tiểu Lưu, đến Cục Công an một chuyến, điều tra xem quan hệ gì với những kẻ ."
"Mặt khác...."
Tô Nghị ngẩng đầu Tô Kim Đông một cách mất tự nhiên, do dự :
"Mặt khác điều tra xem gần đây đến bệnh viện hoặc liên hệ gì với bà !"
Tiểu Lưu cần Tô Nghị rõ cũng ông đang ám chỉ ai.
Lập tức gật đầu ngoài.
Tô Kim Đông ông nội , khỏi thắc mắc: "Ông nội, ông là ý gì?"
"Cái gì mà , bà nội còn gặp nguy hiểm ?"
"Cái gì gọi là chiều qua mới về? Bà nội đó ở ? Bà là ai?"
Tô Nghị mím môi im lặng, đáp .
Ngay lúc mấy đang tranh cãi, cánh cửa phòng cấp cứu "rầm" một tiếng mở .
Hai y tá đẩy giường bệnh, giơ cao chai truyền dịch chậm rãi đẩy bà Quách từ bên trong .
"Bà ngoại, bà ngoại ~, bà ngoại cháu ?"
Quách Văn Tĩnh vội vàng lao tới, bà lão còn chút huyết sắc giường bệnh, nước mắt kìm trào .
Vị bác sĩ vẻ mặt mệt mỏi tắt đèn phòng phẫu thuật bước cuối cùng, những đang chờ bên ngoài, trầm giọng : "Ai là nhà bệnh nhân?"
"Cháu, cháu, bác sĩ ơi, cháu là cháu ngoại của bà ."
"Bà ngoại cháu thế nào ạ?"
Sắc mặt bác sĩ cũng , cô gái nhỏ mặt vẫn sự thật.
"Bệnh nhân vốn tuổi cao, n.g.ự.c chịu đòn nghiêm trọng."
"Hơn nữa não bộ thiếu m.á.u thiếu oxy rơi tình trạng hôn mê sâu do ngạt thở, những chấn thương kết hợp đối với một già mà đều vô cùng chí mạng!"
"Thông thường trường hợp phần lớn là qua khỏi, nhưng khi chúng nỗ lực cấp cứu, hiện tại tạm thời giữ tính mạng cho bà cụ, nhưng tiếp theo bao giờ thể tỉnh , chúng cũng dám đảm bảo, hơn nữa cũng dám xác định bà cụ nhất định thể tỉnh ."
Quách Văn Tĩnh đến đây rốt cuộc giấu tiếng nấc nghẹn trong cổ họng, òa nức nở.
Bác sĩ thở dài, an ủi: "Cháu đừng quá lo lắng, tình huống khó , cũng là cho cháu trường hợp nhất, cháu đừng quá bi quan, cũng loại trừ khả năng ngày mai bệnh nhân sẽ tỉnh ."
"Bà cụ tuy rơi hôn mê, nhưng ngũ quan vẫn còn cảm nhận ."
"Chúng sẽ phối hợp vật lý trị liệu, cao áp oxy, đông y và các liệu pháp khác để tiếp tục kích thích bà cụ."
"Các cháu cũng thể trò chuyện nhiều với bà cụ, nhà cũng thể thông qua thính giác cũng như xúc giác để thử đ.á.n.h thức bà cụ!"
"Lúc , sự chăm sóc và quan tâm của nhà là vô cùng quan trọng!"
Quách Văn Tĩnh vẻ mặt căng thẳng gật đầu, khắc ghi từng lời bác sĩ trong lòng.
Tô Kim Đông bà Quách như , càng thêm lo lắng cho Lý Nguyệt Nương, trái tim càng treo cao lơ lửng, cả yên, liên tục ở hành lang.
Trong đại viện quân khu.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
"Được , lát nữa cô gọi cho nhé!"
Tần Tương Tương cúp điện thoại xong tiếp tục chờ ở phòng trực ban.
Quách Thải Phượng bên cạnh liếc xéo bà một cái, vẻ mặt đầy chán ghét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-co-nang-tieu-thu-tri-thuc-xuong-nong-thon-bi-anh-chang-chan-bo-tho-kech-om-eo/chuong-267-doi-sac-mat.html.]
Cái hình tượng của vị Y tá trưởng Tần , trong đại viện chẳng mấy ai ưa, thêm đủ loại tin đồn thất thiệt truyền dạo .
Hai con nhà hợp sức ép chị Lý bỏ , cái bộ mặt đắc ý của bà kìa.
Reng reng reng, lâu chuông điện thoại reo .
Quách Thải Phượng đưa tay máy hỏi một câu, mặt vô cảm đưa ống cho Tần Tương Tương.
Tần Tương Tương nhận lấy điện thoại liền vội vã hỏi: "Tiểu Ngọc, cô xem ? Thế nào ?"
Đầu dây bên Tiền Tiểu Ngọc chạy hụt , n.g.ự.c còn phập phồng kịch liệt: "Y tá trưởng, đúng là Sư trưởng Tô đang canh ở đó, nhưng đưa tới chỉ một bà lão, mà là hai ."
"Trong đó một đúng là đồng chí Lý Nguyệt Nương ."
"Hiện tại vẫn còn trong phòng phẫu thuật , là phẫu thuật mở bụng, Chủ nhiệm và bác sĩ Hoàng đều trong đó ."
Khóe miệng Tần Tương Tương kìm nhếch lên: "Có nghiêm trọng ?"
Tiền Tiểu Ngọc hiểu ý Tần Tương Tương, vội vàng hạ giọng : "Cái thì ngóng , nhưng bệnh nhân tuổi cao, rủi ro vẫn lớn."
Tần Tương Tương cúp điện thoại vẻ mặt xuân phong đắc ý: "Chị Quách, gọi xong , phiền chị."
"Ha hả, phiền, phiền, Y tá trưởng Tần thật là tận tụy với nghề, tan mà lòng vẫn vướng bận bệnh nhân."
Tần Tương Tương gượng gạo, cũng phủ nhận: "Đều là vì nhân dân phục vụ, nên mà!"
Ông trời phù hộ, Giả lão tam quả nhiên đủ tin cậy.
Hy vọng , bà già c.h.ế.t tiệt mau ch.óng xuống suối vàng gặp Mác và Lênin .
Hừ, phẫu thuật mở bụng, với cái tuổi đó của bà , hà tất chịu tội nữa, đây chẳng là lãng phí tài nguyên quốc gia .
Tần Tương Tương tâm trạng vui vẻ về, thậm chí còn ngân nga hát.
Lý Nguyệt Nương rốt cuộc sắp c.h.ế.t , còn gì vui hơn chuyện nữa.
Trấn Đào Hoa.
Tô Thanh Từ chắp tay lưng như ông cụ non dạo phố.
Lưu Ân Vũ từ bưu cục thò đầu , vui mừng gọi: "Đội trưởng Tô, Đội trưởng Tô, thư của cô ."
Tô Thanh Từ lập tức bưu cục.
Đã hơn một tháng , rốt cuộc cũng hồi âm, tần suất bất thường, nếu còn tới, cô cũng định gọi điện thoại đến đại viện hỏi thăm .
Tô Thanh Từ nhận lấy bức thư Lưu Ân Vũ đưa: "Đồng chí Lưu, đến bao giờ thế, cảm ơn nhé."
"Sáng nay mới đưa tới, vốn định trưa mang đến trạm an ninh cho cô, may mà gặp cô ở đây."
Lưu Ân Vũ cẩn thận Tô Thanh Từ.
Đáng tiếc, đồng chí như yêu , thầm thở dài, ngẩng đầu lên liền chạm ánh mắt t.ử thần ở cửa.
Ánh mắt đầy sát khí cùng nụ tà mị của Tống Cảnh Chu dọa Lưu Ân Vũ thót tim.
Tên chui từ lúc nào thế?
"Cái, cái đó, Đội trưởng Tô, Đội trưởng Tống, Đội trưởng Tống đang đợi cô ở cửa kìa."
Tô Thanh Từ theo tay Lưu Ân Vũ ngoài cửa, thấy Tống Cảnh Chu nhe răng ôn hòa gật đầu với cô.
"Sao tới đây?"
"Đợi chút!"
Tô Thanh Từ cúi xuống ký tên sổ, nụ ôn hòa của Tống Cảnh Chu nháy mắt biến thành ánh mắt t.ử thần.
Cứ thế trừng trừng Lưu Ân Vũ.
Chờ Tô Thanh Từ ngẩng đầu lên, ánh mắt t.ử thần lập tức biến thành nụ liếc mắt đưa tình.
Lưu ân vũ màn biến sắc mặt của Tống Cảnh Chu, da đầu bắt đầu tê dại.
Cậu thậm chí bắt đầu nghi ngờ, liệu Đội trưởng Tống bất mãn gì với .
Lúc Tống Cảnh Chu cũng đang nhanh ch.óng phân tích trong đầu.
Chị Vương kế toán, thím Liễu Thuận phụ trách sắc t.h.u.ố.c ở trạm xá, bà Ma ở phố , còn cả chị Tú Lan nữa.
Các bà các chị đều thích mai mối, lát nữa sẽ tặng quà, cố gắng để đồng chí Lưu tháng kết hôn, tháng nữa cha luôn cho rảnh nợ.