Sau Khi Cô Nàng Tiểu Thư Trí Thức Xuống Nông Thôn, Bị Anh Chàng Chăn Bò Thô Kệch Ôm Eo. - Chương 221: Làm chứng
Cập nhật lúc: 2025-12-25 03:35:48
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Thanh Từ và Tống Cảnh Chu đưa Chung Lâm Phương bắt chuyến xe sớm nhất lên huyện.
Đến huyện thành, họ thẳng tới Cục Công an huyện.
Các đồng chí công an mới , Chu Toại đang kéo Hoàng Nhất và họp trong văn phòng.
Thấy nhóm Tô Thanh Từ bước , dùng ánh mắt hiệu họ văn phòng chờ một lát.
Chung Lâm Phương đầu tiên đến nơi thế , cả căng thẳng vô cùng, cúi đầu chằm chằm ngón chân, cứng đờ.
Tô Thanh Từ dường như nhận sự tự nhiên của cô, chủ động khoác tay cô dẫn văn phòng của Chu Toại.
Vào phòng, đóng cửa , Chung Lâm Phương mới thở phào nhẹ nhõm, cả thả lỏng đôi chút.
"Chị Lâm Phương, chị cần căng thẳng như , các đồng chí công an đều là những đáng kính nhất của chúng ."
"Họ đều thiện, đối xử với nhân dân vô cùng hòa nhã dễ gần."
Chung Lâm Phương nặn một nụ cứng đờ: "Đội... Đội trưởng Tô."
" rõ ràng với đồng chí công an xong, đồng chí Tứ Thanh thể cùng chúng về luôn ?"
"Cụ thể thế nào cũng rõ, xem quy trình phá án bên phía công an ."
Tô Thanh Từ chẳng chút khách sáo, dậy lấy cái ly bàn bên cạnh, xách phích nước rót cho mỗi một ly nóng.
Rất nhanh bên ngoài họp xong, Chu Toại và Hoàng Nhất cầm tài liệu bước .
Sau khi chào hỏi, Tô Thanh Từ lập tức tiến lên, hạ giọng kể sơ qua diễn biến sự việc.
Chu Toại gật đầu, bảo Hoàng Nhất cầm biên bản thẩm vấn và b.út, đưa Chung Lâm Phương đến bên bàn việc xuống.
"Họ tên?"
"Chung Lâm Phương."
"Tuổi?"
"21."
"Quê quán?"
"Công xã Đào Hoa, đại đội Chung Gia Loan, tổ 3."
"Mời cô thuật cụ thể sự việc ngày 27 tháng 1."
Chung Lâm Phương căng thẳng nắm c.h.ặ.t t.a.y, nuốt nước bọt, đầu thoáng qua Tô Thanh Từ.
Thấy Tô Thanh Từ gật đầu khích lệ, cô mới lấy hết can đảm :
" một bạn học cô ruột ở Cung tiêu xã. Lúc Tết, tin từ cô là ngày 27 tháng 1 Cung tiêu xã sẽ về một lô hàng ."
"Chẳng những cần phiếu mà giá còn rẻ."
"Mùng 6 tháng 3 kết hôn , nên nhờ bạn học với cô của cô giữ cho một bánh xà phòng, một cái phích nước và một đôi giày nhựa."
"Vì sợ khác tranh mất nên chúng hẹn sáng sớm sẽ lên trấn."
Nói đến đây, Chung Lâm Phương co rúm , giọng run rẩy: "Đi đến... đến khu rừng Đầu Trâu ở cổng trấn, gặp một đàn ông."
"Hắn hỏi tên gì, , bảo là tiệm cơm quốc doanh ăn hoành thánh, mời ăn, còn kết bạn với ."
" thấy trông đắn lắm, sợ nên chạy nhanh."
" chạy thì nổi giận, túm tóc từ phía , bịt miệng lôi trong rừng."
"Hu hu hu ~"
Chung Lâm Phương rốt cuộc vẫn là một cô gái chồng, chuyện hổ khó thế kể cho bao nhiêu , khác còn ghi chép sổ.
cô cũng dám giấu giếm nửa lời, chỉ đành nén sự hổ và nóng bừng mặt, cố gắng khống chế cảm xúc.
"Sức mạnh, kéo trong rừng xé áo , còn... còn ghé đầu hôn , còn thò tay trong áo sờ soạng."
" sợ lắm, hu hu hu, nhân lúc chú ý c.ắ.n tay một cái, liền đ.á.n.h , đ.ấ.m trán ."
"Hắn đè xuống, một bên tháo thắt lưng, một bên định xé... xé quần ... , c.ắ.n hông , nhân lúc đau liền bò dậy chạy."
" chạy thoát thì túm chân , lôi trong rừng, lớn tiếng kêu cứu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-co-nang-tieu-thu-tri-thuc-xuong-nong-thon-bi-anh-chang-chan-bo-tho-kech-om-eo/chuong-221-lam-chung.html.]
"Sau đó, xe đạp ngang qua."
"Người đó là em trai bạn học của , quen , hét to gọi tên , vứt xe đạp lao tới."
"Cậu đ.ấ.m thẳng mặt tên xa một cái, đó lưng về phía , ném áo của ."
" sợ lắm, sợ đường tới sẽ thấy, nên nhân lúc đồng chí Lưu Tứ Thanh đuổi đ.á.n.h tên xa , sợ quá chạy thẳng về nhà."
Chung Lâm Phương kể, tiếng nức nở vang vọng khắp phòng.
"Sau đó, các đồng chí đội an ninh tìm tới tận nhà, mới đồng chí Lưu Tứ Thanh bắt."
"Đồng chí công an, đồng chí Lưu là , là hùng thấy việc nghĩa hăng hái , đang bắt kẻ ."
" cầu xin các , các thả ~"
Chung Lâm Phương xong liền dậy khỏi ghế, khuỵu gối định quỳ xuống mặt mấy vị công an.
Hoàng Nhất vội vàng hiệu cho Tô Thanh Từ, đồng chí nữ cứ lóc, thẹn sợ, là đàn ông con trai cũng tiện tiến lên đỡ.
Tô Thanh Từ bước nhanh tới, một tay kéo Chung Lâm Phương dậy.
"Chị Lâm Phương, cần , mau lên. Công an nhân dân tuyệt đối oan uổng , cũng tuyệt đối bỏ qua kẻ !"
"Trách nhiệm của họ là giữ gìn trật tự trị an xã hội, bảo vệ an tính mạng và tài sản của nhân dân."
"Chị yên tâm, họ nhất định sẽ chủ cho chị!"
Hoàng Nhất Chung Lâm Phương đến mức sắp ngất, hỏi thêm mấy câu hỏi nữa, lúc mới đưa biên bản qua cho cô ký tên điểm chỉ.
Chu Toại rốt cuộc là tay lão luyện trong nghề phá án, lời Chung Lâm Phương là thật giả liếc qua là ngay.
Anh nhỏ với Tô Thanh Từ: "Trấn an cảm xúc cô một chút. Thạch Quang hiện tại vẫn xuống giường , thể đưa đến đây."
"Đợi cô định , cùng chúng đến bệnh viện huyện nhận diện nghi phạm, đó các cô thể về."
Tô Thanh Từ gật đầu, xoay lấy khăn tay lau nước mắt cho Chung Lâm Phương.
Đợi Chung Lâm Phương bình tĩnh , cả nhóm đến bệnh viện nhân dân huyện.
Tô Thanh Từ khéo léo nhắc nhở Chu Toại về việc bảo vệ danh tính của Chung Lâm Phương, Chu Toại liền hiểu ngay.
Thời buổi gặp chuyện như , thà c.h.ế.t cũng . Người dám ít càng ít, khiến cho tội phạm càng thêm lộng hành.
Biểu hiện của Chung Lâm Phương khiến bằng con mắt khác.
Mọi phòng bệnh, chỉ ở cửa chỉ Thạch Quang đang giường để Chung Lâm Phương .
Chung Lâm Phương thấy gương mặt trong cơn ác mộng , sợ tới mức cả run rẩy, sắc mặt trắng bệch liên tục gật đầu.
Chu Toại và Hoàng Nhất , kinh động trong phòng bệnh, dẫn theo mấy nhẹ nhàng rời .
Cuối hành lang.
Vợ chồng Tạ Đại Bàng một trái một nịnh nọt chạy theo một phụ nữ trung niên tóc ngắn ngang vai, mặc áo gió màu xám trông giỏi giang.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
"Bà thông gia, bà thông gia, thật sự là ngại quá."
"Là chúng chăm sóc con rể, bà yên tâm, thời gian chúng nhất định bảo Lệ Vân chăm sóc chu đáo..."
Chu Toại nhanh tay lẹ mắt, cởi phăng áo cảnh phục trùm lên đầu Chung Lâm Phương.
Chung Lâm Phương cũng như nhận điều gì, sợ đến mức cứng đờ tại chỗ.
Tô Thanh Từ một tay khoác tay cô, mắt thẳng dìu cô về phía .
Khoảnh khắc hai nhóm lướt qua , bước chân đều khựng một chút.
Lưu Tiểu Mai cảnh tượng mắt như hiểu điều gì.
"Đội trưởng Chu, từ họp từ biệt, hơn nửa năm gặp!"
Chu Toại vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng: "Chủ nhiệm Lưu, lâu gặp!"
"Không ngờ bà sắp xếp thời gian qua đây nhanh như , vất vả !"
Lưu Tiểu Mai như : "Đội trưởng Chu khách sáo , là con trai gây phiền phức cho các ."