Sau Khi Cô Nàng Tiểu Thư Trí Thức Xuống Nông Thôn, Bị Anh Chàng Chăn Bò Thô Kệch Ôm Eo. - Chương 200: Tiếu Cúc Hương cũng khá trầm tính

Cập nhật lúc: 2025-12-25 03:35:26
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thanh Từ, Thanh Từ, ở đây !"

 

Tiêu Nguyệt Hoa tìm Tô Thanh Từ từ sớm, lúc thấy Tô Thanh Từ theo Tống Cảnh Chu liền vội vàng nhảy lên vẫy tay.

 

Thẩm Xuân Đào đang ngóng ở cửa cũng theo ánh mắt Tiêu Nguyệt Hoa, đó nụ mặt khựng một chút.

 

"Thanh Từ ~"

 

"Chị Xuân Đào, chị cũng tới ?"

 

Thẩm Xuân Đào hạ giọng: "Trong đội cơ bản hộ nào cũng đến gửi lễ, đây là hỉ sự nhà Đại đội trưởng mà."

 

"Thanh niên trí thức ở điểm tập kết cũng tới hết ."

 

Thẩm Xuân Đào chỉ những bàn tiệc trong nhà và ngoài sân: "Nhìn thấy , mười mấy bàn đấy."

 

"Chưa chắc chỗ ."

 

Tô Thanh Từ các xã viên đang tán gẫu bên cạnh, tò mò hỏi: "Xã viên trong đội đa ở riêng, ít nhà hai mươi mấy khẩu, tiền mừng theo giá thị trường cũng chỉ 5 hào, cỗ bàn cũng thể quá sơ sài, thế thì nhà Đại đội trưởng chẳng lỗ đến cái quần lót cũng còn ?"

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

"Làm gì nghiêm trọng như cô , trong đội gửi lễ chắc chắn thể cả nhà kéo đến ăn , cơ bản đều là chủ gia đình đại diện đến , cùng lắm thương con thì dắt theo một hai đứa nhỏ."

 

"Trẻ con bưng bát ăn là , cũng chiếm chỗ."

 

"Nhà nào cũng lúc việc hiếu hỉ, nếu cứ thế thì loạn ?"

 

"Hơn nữa khác tới uống rượu, bản cũng vài phần ý tứ lấy lòng Đại đội trưởng, nếu kéo cả nhà tới, chẳng rõ ràng là mượn cơ hội ăn hôi ?"

 

"Chỉ những họ hàng thiết mới thể cả nhà tới dự, nhưng tiền mừng của họ hàng thì khác."

 

"Còn một tới giúp việc, những thì ăn cỗ."

 

Thẩm Xuân Đào ghé sát Tô Thanh Từ hạ giọng : "Chủ nhà hào phóng thường sẽ một ít thức ăn, chờ ăn xong tiệc, sẽ biếu mỗi trong thôn tới giúp việc một bát thức ăn để tỏ lòng cảm ơn."

 

"Dù mấy năm nay thấy trong đội đều như , nhưng cũng thể quơ đũa cả nắm, mỗi nơi tập tục mỗi khác."

 

"Thanh Từ, Thanh Từ, đừng nữa, mau , lát nữa lên món ."

 

Thẩm Xuân Đào kéo Tô Thanh Từ định một bàn phía .

 

Tô Thanh Từ mấy gã đàn ông và phụ nữ bàn đó, vội vàng xua tay.

 

"Chị Xuân Đào, chị , đội bảo vệ bọn em hình như sắp xếp bàn riêng, lát nữa ăn xong em tìm chị chơi."

 

Tô Thanh Từ xong vội vàng về phía Tống Cảnh Chu.

 

"Tiêu Nguyệt Hoa, cô cũng chen đây thế?"

 

Lúc bàn Tống Cảnh Chu, Vương Đại Chuỳ, Vương Quốc Khánh, Phùng Kiến Quân và Tiêu Nguyệt Hoa.

 

"Sao thể tới, vốn dĩ cũng là đội viên đội bảo vệ, chẳng qua hiện tại đang nghỉ phép thôi."

 

"Hơn nữa cái bàn vuông chẳng tám , chiếm chỗ của ai ."

 

"Kể cả giữ một chỗ cho Tứ Thanh, thì vẫn còn thừa hai chỗ mà."

 

Tiêu Nguyệt Hoa xong, ánh mắt dừng mặt Vương Quốc Khánh một chút, như nhớ điều gì, dậy quanh bốn phía.

 

Tống Mãn Hoa chính là cô ruột của Tống Lại Chiêu, tân nương t.ử là biểu ruột thịt của cô , nhà họ Tiêu đáng lẽ đến đủ mới đúng.

 

Quả nhiên, Tiêu Nguyệt Hoa thấy cả nhà họ Tiêu ở một bàn phía lối : "Cúc Hương, Cúc Hương."

 

Tiếu Cúc Hương thấy tiếng sư t.ử hống của chị hai, bước đôi chân ngắn cũn đùng đùng chạy tới.

 

"Chị hai, gì đấy?"

 

Tiêu Nguyệt Hoa vỗ vỗ cái ghế dài đang : "Lại đây !"

 

Tiếu Cúc Hương mấy đang , đầu bàn .

 

So sánh một chút, cảm thấy bàn lực cạnh tranh vẻ khốc liệt hơn, cô nàng về...

 

trong chốc lát đó, Tiêu Nguyệt Hoa kéo cô nàng xuống, chỗ cũ của cô nàng cũng khác chiếm mất .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-co-nang-tieu-thu-tri-thuc-xuong-nong-thon-bi-anh-chang-chan-bo-tho-kech-om-eo/chuong-200-tieu-cuc-huong-cung-kha-tram-tinh.html.]

"Quốc Khánh, giới thiệu với một chút, đây là em gái , năm nay 19 tuổi."

 

Vương Quốc Khánh Tiếu Cúc Hương giống Tiêu Nguyệt Hoa như đúc, gượng gạo cúi đầu.

 

Thật cao! Thật tráng! Da nâu bóng loáng! Thật là một tảng lớn!

 

Ngô Trung ở bàn đối diện mặt đỏ bừng. Vừa trơ mặt sán , quen với đội bảo vệ.

 

Tống Diệu Tổ trực tiếp bảo hết chỗ, đuổi chỗ khác, giờ gọi mấy phụ nữ qua đó .

 

Hắn cảm giác sỉ nhục.

 

Rất nhanh cỗ bắt đầu bưng lên.

 

Món đầu tiên là món canh.

 

Tiếu Cúc Hương lịch sự văn nhã, mắt sáng rực lên. Các bàn khác tranh cướp điên cuồng , bàn thế mà cứ như đói .

 

Đến đúng chỗ , chị cô nàng quả nhiên thương cô nàng nhất.

 

Vương Quốc Khánh trộm liếc Tiếu Cúc Hương vài . Tiếu Cúc Hương tuy rằng lớn lên bưu hãn, nhưng tính tình so với Tiêu Nguyệt Hoa khác một trời một vực.

 

Tiêu Nguyệt Hoa thì ang áng cái mồm, Tiếu Cúc Hương ồn náo, còn yên tĩnh.

 

Thời đại thẩm mỹ của cũng kiểu mặt trái xoan, trắng trẻo, gầy gò như đời .

 

Mà là mặt to, thể rắn chắc, m.ô.n.g to.

 

Thứ nhất, đều là nông dân, dựa sức lao động kiếm công điểm ăn cơm. Thứ hai, giống như thế hệ , tướng đó dễ sinh nở. Rốt cuộc thời phụ nữ qua đời vì khó sinh quá phổ biến, cho nên tìm vợ sức khỏe là cực kỳ quan trọng.

 

Tuy rằng Tiếu Cúc Hương lớn lên "rắn chắc" vượt tiêu chuẩn quá nhiều, nhưng Vương Quốc Khánh cũng loại chỉ mặt.

 

Trong mắt Vương Quốc Khánh hiện lên vẻ suy tư, lẽ thể tìm hiểu thử xem, giống như Đội trưởng Tô , thể cải thiện gen gầy yếu cho đời .

 

ngờ, Tiếu Cúc Hương nhanh một chuyện khiến cả đời khó quên.

 

Một con chuột ngửi thấy mùi thơm từ chui , gây nên một trận xôn xao nhỏ, nhưng giữa khí sôi trào cũng ai để ý.

 

Ngô Trung đảo mắt, giả vờ đ.á.n.h chuột, thực tế lùa con chuột về phía bàn đội bảo vệ.

 

Con chuột quả nhiên như ý mong , nhảy nhanh về phía bàn đội bảo vệ. Tô Thanh Từ cảm giác thứ gì đó đang bò lên chân .

 

Cúi đầu xuống, da đầu cô tê rần, theo bản năng nhấc chân trái lên dẫm trúng nửa của con chuột.

 

"Á á á á á á á á á ~"

 

Cảm giác mềm nhũn chân hồn vía cô bay mất. Tô Thanh Từ hoảng sợ hét toáng lên. Cô sợ nhất là chuột và rắn, dọa cô một cú nhảy dựng lên, hai chân dạng giữa trung, hét đến lạc cả giọng.

 

Não bộ: Chuột kìa, sợ quá.

 

Chân: Chuột hả, tao dẫm!

 

Não bộ: Á á á.... Á, mày đang gì thế?

 

Chân: Á á.... Á, tao rụt về!

 

Não bộ: Ngàn vạn đừng rụt, rụt là nó thoát đấy, á á á á á ~

 

Chân: Á.... Á á á á á ~

 

Con chuột cũng sợ c.h.ế.t khiếp, nó sắp dẫm c.h.ế.t , mà con mụ dẫm nó còn hét to hơn cả nó!

 

Nó lập tức "chít chít chít" kêu t.h.ả.m thiết, lắc lư đầu há mồm định c.ắ.n để giải cứu nửa .

 

Tống Cảnh Chu bên Tô Thanh Từ, cô hét lên liền vội vàng dậy, nhưng họ ghế dài nên tốc độ cản trở.

 

Ngược Tiếu Cúc Hương bên trái Tô Thanh Từ thấy thế liền nhanh ch.óng duỗi chân dẫm lên nửa con chuột.

 

Tô Thanh Từ thấy Tiếu Cúc Hương duỗi chân qua dẫm, đợi cô nàng dẫm thật, cô co rụt hai chân như chạy trốn lên ghế, cả vẻ mặt hoảng sợ cũng vững.

 

Con chuột cũng chịu kinh hách cực độ, thấy sự kìm kẹp buông lỏng liền nhanh ch.óng tìm đường thoát .

 

Vừa vặn Tiếu Cúc Hương chen chân , con chuột đang kinh hoảng thất thố liền theo ống quần cô nàng nhảy tót lên .

 

 

Loading...