Sau Khi Cô Nàng Tiểu Thư Trí Thức Xuống Nông Thôn, Bị Anh Chàng Chăn Bò Thô Kệch Ôm Eo. - Chương 157: Ếch Đồng chơi xấu

Cập nhật lúc: 2025-12-25 01:05:03
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương Quốc Khánh ăn một cú tát, gào lên một tiếng "á", ngả , kéo giãn cách với ông dượng.

 

"Dượng, dượng là tiếc tiền đấy chứ?"

 

Tiêu Lập An cứng đờ , tức đến nỗi cằm run run. Lại là tiếc tiền, tiếc tiền.

 

"Ai tiếc tiền, ai nỡ nào? Cháu thế là thói quen ! Đồ còn trả tiền mà dám mở !"

 

Vương Đại Chùy vội vàng gật đầu: "Quốc Khánh, dượng lý đấy, em thế là đúng thật!"

 

Nói xong chỉ túi tiền tay Tiêu Lập An: "Dượng, Quốc Khánh sai , nhất định sẽ nhớ. Lần bỏ qua , dù dượng cũng móc tiền mà."

 

Vương Quốc Khánh vẻ mặt nịnh nọt gật đầu: " đúng đúng, chúng cháu so với dượng, dượng là bậc trưởng bối tiền đồ nhất trong họ hàng chúng . Rượu Mao Đài chắc dượng uống phát ngán , chứ chúng cháu mới thấy đầu đấy! Ôi chao, thơm thật đấy, cháu đoán cái vị cháu nhớ cả đời mất. Dượng, đợi cháu tiền đồ, cháu nhất định cũng mời dượng uống rượu."

 

Tống Cảnh Chu khách khứa đang cửa, đúng lúc mở miệng nhắc nhở: "Trấn trưởng nhanh lên chút, c.h.ế.t đói . Phía còn khách đấy, đừng lỡ việc của đồng chí phục vụ."

 

Tiêu Lập An hết cách, mở cũng mở , trả nữa, đành c.ắ.n răng rút thêm một tờ "Đại Đoàn Kết" (tờ 10 đồng) từ trong ví .

 

Người phục vụ vội vàng nhận tiền xé phiếu, miệng hô to thực đơn:

 

"Được , một cá kho, một canh nấm tươi, một khoai tây xào, một thịt heo hầm miến, một măng khô hấp thịt ba chỉ, một chai Mao Đài, cộng thêm 8 suất cơm. Tổng cộng thu của ngài 12 đồng 6 hào 8 xu, 5 phiếu rượu, phiếu gạo... Đây là phiếu của các ngài, cầm lấy, mời tìm chỗ ."

 

Ở một cái bàn gần cửa , hai gã đàn ông cúi đầu cẩn thận quan sát nhóm Tô Thanh Từ.

 

"Anh Quân, sai , chính là con mụ Bạch Phi Phi đó."

 

Đại Quân sa sầm mặt: "Mày nhầm, nhưng lai lịch đối phương nhỏ . Mày bọn họ một câu trấn trưởng, hai câu đội trưởng ? Đoán chừng là cán bộ chính quyền của cái trấn nào đó bên ."

 

Ếch Đồng Đại Quân kiêng dè, phục nghiến răng : "Mẹ kiếp, chẳng lẽ cứ thế buông tha cho chúng nó ? Sau lưng Long Ca là của Huyện ủy, còn sợ đám nhà quê ? Thời gian qua em con ranh đó hại thê t.h.ả.m."

 

Đại Quân tuy vẻ mặt khó coi nhưng vẫn giữ chút lý trí.

 

"Dạo Long Ca sống cũng chẳng dễ chịu gì. Nếu chỉ là thường, chúng thề xả cục tức , nhưng phận bọn họ bình thường, chúng đừng gây thêm rắc rối thì hơn. Tuy nhiên, thể đối đầu trực diện nhưng ngầm dạy cho chúng nó một bài học thì vẫn ."

 

Trong mắt Đại Quân lóe lên tia ác độc: "Ếch Đồng, tao nhớ mày quen thằng Lý Danh Lượng ở bếp đúng ?"

 

", nó ở cùng ngõ với em, từ bé hợp ."

 

"Thế , lát nữa mày mượn cớ tìm nó, bếp một chuyến..."

 

Hai lén lút bàn bạc một hồi, nhanh chia hành động. Đại Quân về phía bắc thành tìm Long Ca, còn Ếch Đồng thì lượn lờ rừng cây nhỏ phía một vòng. Lúc mới vòng qua con hẻm bên cạnh, tới cửa tiệm cơm quốc doanh.

 

Bà thím rửa rau Ếch Đồng đang thò thụt ngó nghiêng, hỏi: "Cậu , đây là bếp , ngoài . Cậu tìm ai ? Để gọi cho."

 

Ếch Đồng sọt nấm bên chân bà thím, vội : "Cháu tìm Lý Danh Lượng, phiền thím gọi nó giúp cháu một tiếng."

 

Bà thím vẩy tay cho khô nước, quả nhiên dậy trong.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-co-nang-tieu-thu-tri-thuc-xuong-nong-thon-bi-anh-chang-chan-bo-tho-kech-om-eo/chuong-157-ech-dong-choi-xau.html.]

Ếch Đồng thấy thế nhanh ch.óng lấy từ trong tay áo mấy cây nấm, rửa qua loa trong nước bẻ vụn ném chậu nấm tươi rửa sạch bên cạnh. Để cho chắc ăn, còn bốc một nắm nấm tươi phủ lên để che giấu nấm vụn ném .

 

"Nó ở ngay bên ngoài đấy."

 

"Ủa? Người ? Sao loáng cái thấy tăm ?"

 

Bà thím rửa rau dẫn một thanh niên đeo tạp dề , ngó nghiêng khắp con hẻm.

 

"Vừa nãy rõ ràng bảo nó đợi ở đây mà!"

 

Lý Danh Lượng vẻ mặt sốt ruột: "Thím Điền, thì thôi, cháu đang bận tối tăm mặt mũi đây. Còn bao nhiêu rau thái kịp, lát nữa bếp trưởng mắng, cháu đây. Thím cũng rửa nhanh lên, nãy khách giục lên món đấy."

 

Trong tiệm cơm.

 

Tiêu Lập An từ lúc xuống vẫn luôn trầm tư. Bọn họ lên huyện thi đấu là việc công, việc công ăn cơm dựa bắt ông bỏ tiền túi? Không , về tìm cớ thanh toán tiền bữa cơm mới . Nếu tự dưng mất toi một phần ba tháng lương, Vương Diễm Lệ sẽ chôn sống ông mất. tay kế toán trấn cổ hủ quá, chẳng linh động chút nào, ông nên tìm lý do gì đây?

 

Nhóm Tô Thanh Từ hi hi ha ha, tinh thần cực kỳ phấn chấn, chẳng ai để ý Tiêu Lập An đột nhiên trầm mặc, mỗi cầm chén tự rót rượu cho .

 

Vương Đại Chùy vẻ mặt say mê, đưa chén rượu lên mũi ngửi nhẹ: "Hèn gì dám đòi 8 đồng một chai, thơm thật đấy."

 

Phùng Kiến Quân nhấp nhẹ một ngụm, vẻ nho nhã : "Hương tương nồng nàn, tinh tế tao nhã, rượu êm dịu, dư vị kéo dài, rượu ngon, rượu ngon!"

 

Mắt Tiêu Nguyệt Hoa b.ắ.n hình trái tim, chồng cô nàng đúng là văn hóa, chuyện thế chứ lỵ. Cô nàng huých vai Tô Thanh Từ một cái, mặt quỷ: "Thanh Từ, chúng thơm lây nhờ cô đấy!"

 

Tống Cảnh Chu thấy cô nàng huých mạnh Tô Thanh Từ nghiêng ngả, vội vàng đỡ lấy, ánh mắt như d.a.o phóng tới.

 

Nụ mặt Tiêu Nguyệt Hoa cứng , vội vàng nịnh nọt: "Đội trưởng Tống, cũng cảm ơn cho trấn trưởng mượn phiếu rượu nhé."

 

Thấy vẫn mặt nặng mày nhẹ, cô nàng đành ngượng ngùng im miệng. Cái gã đàn ông mà khó ở thế, động tí là mặt đen sì, thật sự bằng một nửa Kiến Quân nhà cô, quả nhiên đàn ông nông thôn so với thành phố.

 

Đồ ăn lên nhanh, lượng đầy đặn, món nào cũng đầy một chậu lớn. Mọi chẳng cần mời mọc, ai nấy nhanh tay lẹ mắt, mục tiêu đều là món chính: thịt ba chỉ hấp. Hai miếng thịt bụng lót , đũa của mới chậm , bắt đầu liên tục nâng chén.

 

Tay nghề của đầu bếp tiệm cơm quốc doanh cũng chê . Thịt hấp thơm mềm, béo mà ngấy, tan ngay trong miệng. Cá kho màu sắc bóng bẩy, hương thơm nức mũi. Khoai tây xào giòn ngon, thịt heo hầm miến rắc hành hoa thơm lừng. Canh nấm tươi càng đậm đà tươi ngon, ngọt vô cùng.

 

ăn một nửa, cả đám bắt đầu lắc lư cái đầu.

 

"Rượu Mao Đài mạnh thế ? mới uống hai chén nhỏ, thế giới bắt đầu cuồng thế ?"

 

Tiêu Lập An hình như say, ngửa lòng bàn tay hứng cái gì đó mắt, lẩm bẩm: "Trời mưa, trời mưa , hạt mưa to quá, còn hình ngôi năm cánh nữa chứ!"

 

Tô Thanh Từ lắc lắc đầu: "Rượu ngấm nhanh thật!"

 

Kết quả mở miệng chuyện, cô liền phát hiện một hiện tượng thần kỳ. Theo lời cô , miệng cô b.ắ.n sáu mặt trời nhỏ cỡ nắm tay, bay thẳng về phía Vương Đại Chùy đối diện. Nhìn cảnh , cô ngây ngốc luôn.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

"Sao đến cả cũng thấy phê phê thế ? Nào nào nào, mau uống bát canh cho tỉnh rượu ."

 

Mọi lời Tô Thanh Từ, sờ soạng múc nửa bát canh nấm uống .

 

 

Loading...